“Phó giám đốc đài truyền hình Hàn Tịch Tình của chúng , con công bằng, chỉ là tính tình cho lắm, hơn nữa cô tầm xa, tuy rằng nhiều quảng cáo, nhưng chúng sàng lọc nhãn hiệu vô cùng nghiêm khắc, một chai đồ uống nho nhỏ của cô, chắc cô để ý, nếu như cô thật sự thể lay động cô , kế của Xuân Nhi, tay vươn tới chỗ phó giám đốc đài truyền hình .”
Khương Mỹ Tâm hỏi thời gian việc của phó giám đốc đài, trong lòng phương án.
Cô nâng ly mời nhiếp ảnh gia:
“Cảm ơn nhiều, nếu chúng sẽ lãng phí thời gian với ruồi đầu.”
“Không việc gì, chuyện nhà Xuân nhi chúng đều , giúp cô chính là giúp Xuân nhi nhà chúng .”
Nói xong trở nhà khách thì Tần Mặc Sinh trở .
Khương Mỹ Tâm hỏi:
“Anh trở về sớm thế, cùng chiến hữu tâm sự thêm?”
Tần Mặc Sinh chỉ đồng hồ treo tường, Khương Mỹ Tâm , mười giờ rưỡi.
Đã mười giờ sẽ về, cô vội khuyên nhủ:
“Bạn của Tú Xuân nhiệt tình quá, chuyện cũng ăn ý nên quên mất thời gian nhưng đưa chúng em về.”
Tần Mặc Sinh gật đầu, hỏi chuyện quảng cáo:
“Bị thất bại, quy định ?”
Khương Mỹ Tâm với giải pháp bàn bạc lúc tối:
“Bạn của Tú Xuân , phó giám đốc đài truyền hình cương trực công chính, nữ trung hào kiệt, em dự định ngày mai khi , đến đài truyền hình chặn đầu cô .”
Tần Mặc Sinh đề nghị:
“Có thể vị trí của cô , lòng cũng sẽ mềm, em đụng cô , nhất định thể hiện năng lực và thành ý, đề nghị em một bản kế hoạch, rõ mục đích lâu dài của việc đăng quảng cáo, cùng với thể mang lợi nhuận phụ cho đài truyền hình .”
Tâm tư Khương Mỹ khẽ động, kiếp cô học quản lý tài chính, đề nghị của Tần Mặc Sinh đ.á.n.h thức cô.
Hiện tại quảng cáo xí nghiệp cũng nhiều, chi phí quảng cáo cũng quá đắt, nếu như sản phẩm của cô đưa lên quảng cáo mang đến lợi nhuận khổng lồ, như sẽ thấy cơ hội buôn bán theo gió đến đầu tư, quảng cáo nước lên thì thuyền lên, lợi nhuận của đài truyền hình cũng sẽ tăng cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-103.html.]
Trong lòng Khương Mỹ Tâm cảm hứng, đột nhiên cô :
“Không , em mang theo giấy tờ.”
Tần Mặc Sinh mở ngăn kéo , bên trong là giấy tờ và b.út máy:
“Anh đoán em thể cần dùng đến nên hỏi mượn ở quầy lễ tân.”
Anh cầm lấy chai nước, :
“Anh nấu nước, em yên tâm .”
Khương Mỹ Tâm múa b.út thành văn, hơn một tiếng đồng hồ, lưu loát thành bản kế hoạch chỉn chu, khi cô duỗi lưng một cái mới phát hiện sắp đến mười hai giờ .
Tần Mặc Sinh nấu nước sôi, hơn một giờ , lâu quá .
Khương Mỹ Tâm tìm phòng đun nước, nhưng thấy ai, cô chạy tới quầy lễ tân nhà khách định hỏi một chút, phát hiện Tần Mặc Sinh ở bên ngoài.
Dưới ánh đèn lờ mờ, dáng thẳng tắp cao ráo giống như một gốc tùng xanh cứng cáp.
Khương Mỹ Tâm lặng lẽ hỏi nhân viên phục vụ, nhân viên phục vụ nọ ở bên ngoài hơn một giờ, gần như nhúc nhích.
Hôm nay trời lạnh, Khương Mỹ Tâm vội vàng chạy ngoài:
“Anh thật ngốc, bên ngoài gì trong phòng cũng ảnh hưởng đến em .”
Tần Mặc Sinh :
“Lúc bọn gác, một ca 2 tiếng đồng hồ, cũng bầu trời đầy như , cảm thấy thời gian trôi qua chậm, .”
Nói thật, Khương Mỹ Tâm cảm động.
Sáng sớm ngày hôm , cô đóng khung bản kế hoạch tối hôm qua, bàn bày xong bữa sáng mua từ bên ngoài.
Tần Mặc Sinh thấy động tĩnh rời giường, dậy khỏi ghế :
“Thời gian còn sớm, em ăn sáng , gọi cửa bảo Mẫn Tú Xuân rời giường”