Trong điện thoại, trưởng nhà xưởng năng đầu đuôi, giọng vui vẻ cho nhân viên lễ tân thể thấy.
“Tối nay xuất tám xe hàng, là tám xe hàng đó. Cô và nhân viên bán hàng bảo gì với lô hàng khô tồn cuối cùng năm nay đây. Chúng còn sản xuất nữa ?”
Khương Mỹ Tâm:
“...”
“Xưởng trưởng Kiều, mau kêu kế toán chuyển tiền hôm nay sổ sách, ngày mai lấy để đặt nguyên vật liệu tiếp tục sản xuất!”
“Năm nay còn sản xuất bao nhiêu hàng hóa đây?”
Khương Mỹ Tâm tính toán một lúc, :
“Ngày mai sẽ kêu nhân viên bán hàng tuyển nhân viên thời vụ để đẩy mạnh nguồn tiêu thụ, đó chúng sẽ các thành phố khác để chào hàng, tỉnh chúng mười lăm thành phố cấp địa phương, cứ dựa theo lượng sản xuất tối đa dự trữ của nhà máy .”
Ngày hôm , Khương Mỹ Tâm điều động mười hai nhân viên bán hàng chào hàng ở sáu thành phố cấp địa phương còn , cô thì đóng giữ ở tỉnh thành, trao đổi qua điện thoại. Bất kể thế nào, nhà máy cũng tăng ca thêm giờ để cung ứng theo đơn đặt hàng hàng.
Khi cường độ quảng cáo tiếp tục tăng cao và trùng với dịp lễ hội mua sắm lớn cuối năm, sữa óc ch.ó, sữa đậu phộng và sữa bò bán chạy như ở các thành phố cấp địa phương trong cả tỉnh, hằng ngày xe của đội vận tải vẫn ngừng giao hàng bên ngoài.
Sữa đậu phộng, sữa bò cũng bán chạy ở trong huyện, hôm nay là hai mươi tám Tết, gần như nhà nào cũng mua đồ tết, đương nhiên bà Từ cũng mua sữa đậu phộng để trong nhà, bà cửa nhà đầu thôn, với Tần Mặc Sinh:
“Đã hai mươi tám tháng chạp , vợ con còn về thế.”
Tần Mặc Sinh dẫn mấy đứa con trai dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ:
“Cô hôm nay sẽ về.”
“Vậy con lên huyện đón con bé?”
Tần Mặc Sinh :
“Cô tự sắp xếp, về tới huyện sẽ sắp xếp xe đưa bọn họ về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-109.html.]
Bà Từ suýt nữa tức giận, chạy về phòng bực tức với Tần lão đầu:
“Vợ cũng đón, thằng cả ý gì? cho ông , chỉ chấp nhận Mỹ Tâm là con dâu cả của thôi đó.”
Tần lão đầu còn về thôn họp rồi, bây giờ ông đang quản lý lò nung nên kính trọng hơn, cũng thường xuyên bàn bạc chuyện lớn nhỏ với ông .
Tần lão đầu :
“Thằng cả bao giờ cần chúng quan tâm, đây cần, bây giờ cũng cần bà nó.”
Bà Từ tức giận:
“Chỉ một lo lắng cho cái nhà .”
Tạ Xuân Mai một hai câu, hiểu trong lòng chút vui sướng, chuyện đều để chị dâu cả tự gánh vác, bây giờ cả thích chị dâu, cũng xem như hảo .
…
Vào ngày hai mươi tám năm mới, lô xe đặt hàng cuối cùng lượt xuất xưởng, Khương Mỹ Tâm và hơn chục nhân viên bán hàng mệt đến kiệt sức.
Việc chào bán sản phẩm mới đạt thành tích , đều vô cùng vui vẻ nhưng thật sự quá mệt mỏi, loạng choạng xe về huyện, định sẽ trực tiếp về nghỉ ngơi.
Nhà máy sắp xếp mười đại diện đón bọn họ ở bến xe, xuống xe bọn họ vây quanh, chen chúc đưa xe kéo về nhà máy.
Hầu hết công nhân trong nhà máy đều mặt, xếp hàng hai bên đường để chào đón và vỗ tay nồng nhiệt, thật sự coi bọn họ như những hùng, khuôn mặt ai cũng tràn ngập niềm vui từ tận đáy lòng.
“Mỹ Tâm, cô thể xuất sắc như ? Chỉ một mặt hàng trong dịp cuối năm, mà cô đạt giá trị sản xuất của nhà máy chúng trong nửa . là cứ như mơ , cần sợ sang năm phát tiền lương nữa!”
Những nhân viên bán hàng vốn đang mệt mỏi cũng tâm trạng phấn chấn của lây nhiễm, sự mệt mỏi của bọn họ quét sạch, háo hức kể cho những xung quanh sữa hạnh nhân ở bên ngoài ưa chuộng như thế nào.
Căn tin chuẩn xong một bữa ăn ngon, lãnh đạo nhà máy cũng cùng để chúc mừng mười nhân viên tiếp thị bán hàng.