“Thật tất cả đều là công lao của chị Mỹ Tâm. Chiến lược bán hàng do chị quyết định mới mang thành tích như .”
Khương Mỹ Tâm khiêm tốn :
“Một dù xuất sắc đến cũng khó đạt thành tích. Các em đừng tự coi thường bản , tất cả chúng đều xuất sắc, đây là công lao của cả đội.”
Khi rượu đưa đến, xưởng trưởng Kiều hỏi:
“Chủ nhiệm Khương, kế hoạch năm của nhà máy chúng là gì? Chỉ dựa một sản phẩm thôi, sẽ sớm sản phẩm cạnh tranh. Cô cách nào xử lý ?”
“Đến lúc khởi công xây dựng tháng giêng, nhà máy của chúng sẽ phát triển sản phẩm, điều hành hoạt động kinh doanh và sắp xếp đơn đặt hàng như thế nào?”
“Ngày mai chúng họp để bàn bạc chuyện ?”
Khương Mỹ Tâm sửng sốt nhưng câu của đối phương liền ngắt lời đáp:
“Xưởng trưởng Kiều, bây giờ chỉ về nhà tắm rửa ngủ một giấc, đó đón năm mới vui vẻ. Sau Tết chúng sẽ những chuyện ?”
Xưởng trưởng Kiều lời:
“Được , bây giờ cô là quyết định.”
Quả thật nhà máy kiếm nhiều tiền, hầu hết đều vui vẻ nhảy nhót nhưng cũng vài vui vẻ mấy.
Nét tươi của kế toán Đinh và thủ quỹ quá gượng gạo.
Sau khi ăn uống xong, xưởng trưởng sắp xếp xe đưa Khương Mỹ Tâm và đám thanh niên trí thức về thành phố.
Xưởng trưởng một bàn bạc với Khương Mỹ Tâm:
“Kế toán Triệu của nhà máy chúng đến gặp vợ để xin giúp chuyện đuổi việc cô . Cô xem còn cách cứu vãn nào ?”
Xưởng trưởng Kiều giỏi chuyện nhưng quá thiếu quyết đoán.
Khương Mỹ Tâm :
“Đuổi việc để trút giận cá nhân mà đặt nội quy cho nhà máy. chỉ ở nhà máy thực phẩm nửa năm, tiếp tục kinh doanh cũng ảnh hưởng gì đến , xưởng trưởng cứ tự quyết định .”
Giám đốc nhà máy Kiều vội vàng :
“Không chúng đang bàn chuyện với cô ? Sao cô tức giận, vấn đề thu chi, sẽ xử lý. Gì mà nửa năm nữa , định để cô xưởng trưởng của nhà máy . Sau sẽ giúp cô, chúng sẽ giúp nhà máy ngày càng lớn mạnh và tạo doanh thu cho tài chính của huyện.”
Khương Mỹ Tâm liên tục xua tay:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-110.html.]
“Anh đừng đội tâng bốc . Được , về nhà , gì .”
…
Khi xe tới cổng thôn, Khương Mỹ Tâm thấy Tần Mặc Sinh dẫn thằng ba và thằng tư đợi ở gốc cây lớn ở cổng thôn.
Máy kéo còn kịp dừng hẳn, thằng ba và thằng tư chạy như bay tới, ánh mắt đỏ hoe, tìm Khương Mỹ Tâm uất ức.
“Mẹ, ba cho chúng con lên huyện tìm , thể chậm trễ công việc của . Sao trở về về nhà sớm, chúng con nhớ .”
Khương Mỹ Tâm vội :
“Mẹ về nhưng tên xưởng trưởng c.h.ế.t tiệt đó nhất quyết gọi đến nhà máy để ăn mừng.”
“Trong nhà mua sắm đồ tết ?”
“Chưa mua, va chờ về cùng mua.”
“Được , ngày mai chúng cùng thành phố mua đồ tết đón năm mới vui vẻ nhé.”
“Dạ , ngày mai chúng sớm một chút nha.”
“Được , ngày mai ngủ nướng nữa, sáng sớm sẽ .”
Tần Mặc Sinh lấy túi hành lý của Khương Mỹ Tâm máy kéo xuống, :
“Trời bên ngoài lạnh quá, chúng về nhà chuyện .”
Khương Mỹ Tâm tạm biệt với đám thanh niên trí thức:
“ ngoài khỏang mười ngày, nếu trung tâm thanh niên trí thức thiếu cái gì thì thể tới nhà cho ang .”
“Anh bảo lão nhị, lão tam xử lý cho bọn em.”
Tần Mặc Sinh :
“Biết hôm nay về, bàn bạc với trưởng thôn , mời và chị dâu Miêu đến. Mọi cùng mở bếp, nấu sẵn nước nóng ở bếp, còn chuẩn đồ ăn khuya, về đến nhà tắm rửa , nghỉ ngơi sớm .”
Đám thanh niên trí thức ngờ đãi ngộ như , lượt cảm ơn:
“Anh rể, thật chu đáo. Cảm ơn rể.”