Khương Mỹ Tâm nhỏ giọng hỏi:
“Có mang thằng cả ở bên đó về nuôi ?”
Mặc Mặc Sinh lắc đầu
“Thằng cả nhặt ở đường. Lúc đó còn kết hôn nên định gửi thằng bé trại trẻ mồ côi. Kỳ lạ là đặt xuống thì thằng bé , đến nỗi đành lòng nên đem thằng bé về thủ tục nhận nuôi.”
Khương Mỹ Tâm khâm phục khen ngợi:
“Trước khi kết hôn nuôi con, vợ đầu tiên của cũng .”
“Mẹ của thằng ba, cô …”
Tần Mặc Sinh :
“Lúc đó quân hàm của thấp, đủ điều kiện để nhập ngũ, đúng là cô chịu nhiều uất ức.”
Tần Mặc Sinh thật sự là một chính nhân quân t.ử, bao giờ lưng khác, Khương Mỹ Tâm hối hận :
“Thật xin , lẽ em nên nhắc đến chuyện đó, vườn rau xem rau gì , bữa trưa ăn bừa chút gì đó . Phải , ngày mai khi nào ?”
“Nếu chiều mai , buổi tối thể đến tỉnh lỵ. Sau đó tàu lửa một đêm, chiều hôm sẽ đến trụ sở.”
“Bánh ngọt thời hạn sử dụng, bây giờ là mùa đông, thể để thêm vài ngày.”
Khương Mỹ Tâm :
“Được , sáng mai em sẽ hấp bánh gà.”
Chưa ăn cơm trưa xong, mấy đứa nhỏ cùng về nhà, thấy bọn chúng chuyện đùa, cô mới yên tâm tiếp.
Trưởng thôn cũng tức giận tới, với Khương Mỹ Tâm:
“Xưởng trưởng Kiều thật sự quá vô liêm sỉ, với chuyển cô về huyện việc nhưng kiên quyết từ chối. Ông mời chúng đến nhà máy thực phẩm họp. Nếu ông đề nghị quá đáng... thì đừng đồng ý ông .”
Nhà máy thực phẩm mới tổ chức , bầu khí bây giờ , Khương Mỹ Tâm và xưởng trưởng Kiều cô một ý tưởng mới, ý tưởng mới nghĩa là một dây chuyền sản xuất mới, cần thiết mới, nên cô đến huyện bàn bạc chuyện mở nhà máy mở dây chuyền sản xuất trong nhà máy thực phẩm.
Khi huyện trưởng Khương Mỹ Tâm kế hoạch kinh doanh mới, ông tổ chức một cuộc họp tạm thời, sắp xếp bốn thành viên trong tổ chức huyện ủy đến tham gia hội nghị thảo luận.
Thay đó Khương Mỹ Tâm lo lắng, :
“Ý tưởng mới của còn thành xong.”
Huyện trưởng :
“Lúc cho vay can đảm , lúc nhát gan như thế. Đừng sợ, cứ mạnh dạn , chúng sẽ bàn bạc cùng .”
Khương Mỹ Tâm :
“ mở một dây chuyền sản xuất mì ăn liền.”
“Mì ăn liền là thực phẩm gì?”
Xưởng trưởng Kiều am hiểu nhiều kiến thức, :
"Nhà máy thực phẩm ở Thượng Hải từng sản xuất mì ăn liền nhưng ăn ngon lắm, hơn nữa cũng đắt.”
Không bây giờ mì ăn liền, thật bắt đầu phát triển từ giữa những năm thập niên tám mươi, đó thập niên chín mươi, các nhà máy ở Đài Loan tiến thị trường nội địa. Bây giờ tìm dây chuyền sản xuất khó.
Khương Mỹ Tâm :
“Không ngon, chúng thể cải tiến nhưng đắt là vì kiểm soát giá thành sản phẩm, năng lực sản xuất tăng lên nên lượng tiêu thụ mở rộng .”
“Sở dĩ nghĩ đến mì ăn liền là vì năm ngoái đang bận rộn với công việc lái xe buýt, đường thời gian để ăn. Khi đợi xe ở bến xe, chỉ một món ăn nóng hổi, nhanh và ngon miệng để lấp đầy chiếc bụng của thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-122.html.]
“Nếu chúng thể cải tiến mì ăn liền thành ngon bổ rẻ thì sẽ một thị trường khổng lồ”.
Cuộc họp tranh luận sôi nổi, khắp cả nước nhiều nhà ga, bến xe, thiếu thị trường nhưng vấn đề cũng ở mắt.
Huyện trưởng :
“Huyện của chúng là huyện nghèo, thoát nghèo giàu thì càng nhiều nhà máy hơn. Đồng chí Mỹ Tâm, nếu đồng chí lập báo cáo khả thi, chúng cũng sẽ lên tỉnh để phê duyệt hạng mục quỹ đặc biệt .”
Khương Mỹ Tâm :
“Khách nhiều mà đủ vốn, bao lâu tỉnh mới phê duyệt tiền, một ý tưởng quá thành thật, năm ngoái sữa hạnh nhân và sữa óc ch.ó kiếm nhiều tiền, thể vay một ít tiền và trực tiếp khởi động dây chuyền sản xuất.”
Không cần đưa tay xin tiền ở tỉnh, đương nhiên tự xoay sở tài chính sẽ hơn.
“Trong trường hợp , các nhà máy thực phẩm chịu áp lực lớn.”
Khương Mỹ Tâm về xưởng trưởng Kiều:
“Xưởng trưởng, dám liều ?”
Xưởng trưởng Kiều bất đắc dĩ:
“Cô bước một bước quá lớn , , liều thêm một nữa cũng chẳng , đúng .”
Trong phòng họp chỉ trưởng thôn trông chờ, vui sướng hờn dỗi, huyện trưởng an ủi ông trưởng thôn:
“Năng lực của Mỹ Tâm chỉ ở trong thôn thì thật đáng tiếc.”
Khương Mỹ Tâm cố gắng đề nghị:
“Chúng đừng ngoài đặt hàng đóng gói, mà nên mở một nhà máy đóng gói ở công xã Tề Vân. Công xã sẽ tự xoay sở tiền cho nhà máy, như chỉ giải quyết nhu cầu nội bộ mà còn kích thích kinh tế trong thôn.”
Trưởng thôn vui vẻ, Mỹ Tâm vẫn suy nghĩ cho thôn.
Huyện trưởng phản đối:
“Nếu thể tự giải quyết tài chính xây dựng nhà máy thì quá .”
Buổi tối về đến nhà, Khương Mỹ Tâm với cả nhà sắp xếp công việc tiếp theo của cô, ngày trong tuần cô sẽ việc ở huyện, cuối tuần cô sẽ về nhà.
Ngày hôm cô dậy sớm mười cân bánh gà cho Tần Mặc Sinh mang , đó cả nhà xe đưa lên thị trấn.
Mấy đứa nhỏ đều luyến tiếc rời , chỉ Khương Mỹ Tâm vui vẻ thúc giục Tần Mặc Sinh mau lên xe:
“Anh kiểm tra vé, lên xe mới thể tìm một chỗ .”
“Không , hàng cuối đầu cũng như thôi.”
Thằng ba ôm eo cha chịu buông :
“Ba, lâu nữa ba mới về ?”
Tần Mặc Sinh xoa xoa đầu bé :
“Mẹ con đồng ý lúc nghỉ hè sẽ đưa các con đến khu quân đội thăm ba. Con và trai thường xuyên nhắc nhở , đừng quên sắp xếp ngày nghỉ thăm , nếu , cho dù các con nghỉ hè, cũng đưa .”