...
Trên bàn hội nghị của đài truyền hình tỉnh, mặt những tham gia hội nghị là một tô mì gói mới pha xong.
Chiếu xong quảng cáo, Lưu Trường An thấy đồ là của phụ nữ huyện Khánh An liền vẻ mặt vui, đem tô mì xoay tới xoay lui và khỏi nghi ngờ.
“Thứ cũng thể gọi là mỳ ? Chúng quảng cáo nó ngoài, thể ăn với xem?”
Hàn Tịch Tình :
“Trưa hôm nay mời các lãnh đạo ăn mì ăn liền, nấu xong , nếm thử xem ?”
Chưa kể, lúc đầu mì ăn liền gì đặc sắc, nhưng càng ăn càng dừng , hai ba phút là chạm đáy tô mì, tùy theo khẩu vị của bọn họ, húp hết chỗ nước mì, đủ để no nhưng bõ cơn thèm.
Đạo diễn khen:
“Không tồi, ngẫu nhiên ăn một thấy ngon.”
Lưu Trường An trong lòng cảm thấy tạm nhưng ngoài miệng chịu thừa nhận, lời đả kích:
“Còn kém xa mì bò ở tiệm cơm Quốc doanh.”
Hàn Tịch Tình :
“Đây đồ ăn chuẩn cho thực khách mà là chuẩn cho hành khách đường.”
“Thử nghĩ xem, khi đến ga trong tình trạng mệt mỏi kiệt sức, nếu ăn một tô mì nóng hổi thì sẽ thoải mái bao, mì gói chỉ mất năm phút để nấu, ăn mì đến ba phút, giá cả chăng.”
Lưu Trường An khinh thường:
“Chỉ là đồ rẻ tiền thôi, cô thể thu hồi vốn đầu tư quảng cáo ?”
Hàn Tịch Tình phản bác :
“Chủ nhiệm Lưu, đây là chuyện mà chúng lo lắng cho cô .”
...
Khương Mỹ Tâm đợi hơn nửa giờ ở bên ngoài phòng họp, Hàn Tịch Tình với vẻ mặt vui vẻ và chúc mừng cô kế hoạch quảng cáo thông qua.
“Trước nhà máy thực phẩm Hải Thị cũng mỳ ăn liền, còn cố ý mua về ăn thử ăn nữa. Sau đó nhà máy của bọn họ cũng sản xuất nữa, Mỹ Tâm, thật ngờ cô thể sản xuất mì ăn liền ngon tới .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-124.html.]
Khương Mỹ Tâm khiêm tốn :
“Đó là sự nỗ lực chung của cả nhà máy, khi khi trở về, Tần Mặc Sinh cô là yêu của bạn .”
Hàn Tịch Tình :
“Lần thấy cô gì nên cũng nhắc đến. , sữa hạnh nhân của các cô sản phẩm cạnh tranh, cô nghĩ xem cách nào để nâng cao khả năng cạnh tranh sản phẩm của ?”
Khương Mỹ Tâm :
“ biện pháp , tháng tới tìm cô đầu tư quảng cáo, còn bây giờ tạm thời bán mỳ ăn liền .”
Sau khi quyết định xong thời gian quảng cáo, Khương Mỹ Tâm trở về thành lập đọi bán hàng, đây chục nhân viên chuyên nghiệp, nhưng cần mở rộng hơn nên cô tìm xưởng trưởng tuyển thêm hai nhân viên.
Về đến nhà, tiên đến nhà Miêu Xảo Chân.
Miêu Xảo Chân từ nhà trưởng thôn trở về, thở dài :
“ chuyện với trưởng thôn, thể cho nhà máy đóng gói nhưng trưởng thôn rằng lão tam nhà chúng ở nhà máy hạt hướng dương, một nhà thể hai , ở riêng cũng .”
“Cho nên nhiều nhắc đến lão tam và lão nhị nhà .”
Tần Hứa Sinh và Tần Hải Sinh đều ở nhà máy hạt hướng dương.
Miêu Xảo Chân vội :
“Cô là nghĩ công thức , cô sợ khi bàn tán.”
Khương Mỹ Tâm hỏi:
“Chị Miêu, nhà chị vài cãi dịp Tết, thể kể cho ?”
Thật gì là thể , Khương Mỹ Tâm bận rộn, ở huyện thì là ở tỉnh nên cô .
Miêu Xảo Chân nhẹ nhàng :
“Con dâu Tri Thanh nhà , họ hàng với chủ tịch huyện, thể cũng thể mắng, lão tam cùng trả nợ nhưng con bé đồng ý, cô đoán xem lí do của con bé là gì.”
“Là cái gì, .”