Giúp sắp xếp chỗ ở việc khó nhằn gì nhưng Hàn Tịch Tình nghĩ mãi mà rõ nguyên nhân tại Khương Mỹ Tâm xen việc của khác.
Khương Mỹ Tâm thầm nghĩ:
“Trường cấp hai đây, thôn Tề Vân chúng đồng lòng, trưởng thôn Phúc Hậu để ông Tống lao động ở nơi khác, ở đấy cơ thể ông chịu nổi, nghĩ nên cách nào để ông dạy ở trường .’’
Hàn Tịch Tình sinh lòng kính nể, hứa hẹn:
"Cám ơn lòng của em, em đừng việc với ông Tống chứ, coi như là ngoài ý thôi.’’
Những tổn thương về thể xác và tinh thần sẽ nghi ngờ sự quan tâm đột ngột.
Khương Mỹ thầm nghĩ:
"Được, hiểu .’’
Trở thôn, Khương Mỹ Tâm tìm trưởng thôn , cô với trưởng thôn rằng trong thôn sẽ tiếp nhận một phần t.ử trí thức từ tỉnh xuống, hy vọng thôn thể giúp đỡ .
Trưởng thôn hiểu ý, ông Tri Thanh Điểm vặn một gian phòng trống, cho ông ở nơi đó.
Khương Mỹ Tâm đề nghị:
“Trường trung học Tề Vân thiếu giáo viên, chi bằng Tống đến trường dạy toán, bọn nhỏ ông chỉ dạy thêm một kiến thưucs, sẽ hơn một chút.”
“Hơn nữa nơi đây của chúng cách tỉnh xa, chỉ cần ông , , ai phận của Tống .”
Thôn trưởng hết nghi ngờ, liên tục gật đầu:
“Được, cứ theo lời cô.’’
Vài ngày , Tống điều xuống huyện Khánh An, Khương Mỹ Tâm bảo thằng cả lái máy kéo về thôn.
Tống Văn Chiếu đến huyện, ông cảm thấy đãi ngộ bất đồng khá rõ ràng, hơn nữa khi đến thôn Tề Vân, dân ở đây chất phác, trong thôn trường trung học mới xây, trưởng thôn bắt tay hàn huyên trò chuyện với thái độ cực kỳ tôn kính, đó dẫn ông tham quan trường học, sắp xếp ông chỗ dạy trong trường.
Các học sinh xếp thành hàng dài hoan nghênh, thấy ông đến, chúng nó đồng loạt cúi đầu:
“Chào thầy Tống ạ.’’
Đôi mắt khát khao của bọn trẻ tràn đầy niềm vui, vây quanh hỏi ông những câu hỏi về đại .
Trong lòng Tống Văn Chiếu như tro tàn, bỗng ông cảm nhận sự chào đón nồng nhiệt, ông thiết nghĩ nếu trường học cần ông, bọn nhỏ cần ông, thì ở đây ông cần điều thừa thãi nào cả.
Ông nở nụ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-127.html.]
“Chỉ cần các con cần thầy, dù thầy chỉ sống một ngày, thì sẽ dạy các con một ngày.’’
Tống Văn Chiếu ôm vai hai đứa trẻ nhiệt tình nhất hỏi han:
“Hai đứa tên gì?’’
“Con tên là Tần Hướng Tây ạ.’’
“Còn con tên là Khương Hướng Bắc ạ.’’
“ hai tụi con là em ruột ạ.”
“...’’
Ở trường, Tống dàn xếp thỏa, đầu tháng 5, thằng ba nhắc Khương Mỹ Tâm:
“Mẹ , còn hai tháng nghỉ hè thôi, sắp xếp thời gian nghỉ ? Ba chờ nổi .’’
Khương Mỹ Tâm :
“Là con chờ nổi thì , để sắp xếp thời gian sẽ dẫn các con .’’
Những nhân viên tiếp thị của nhà máy thực phẩm chay mỳ ăn liền bên ngoài, ngoài hai tháng, luân phiên về nhà nghỉ ngơi, Tần Hải Sinh và Miêu đại nương từ nhà máy thực phẩm trong huyện lĩnh tiền lương trở về.
Lão tam đem theo hai tháng tiền lương về thẳng nhà mà thẳng hai gian phòng nhỏ của bà Từ, lấy tiền , phấn kích chịu .
“Mẹ, xem con kiếm chừng nè, hai tháng một trăm tám mươi đồng đó.”
Bà Từ kinh ngạc, cái thì nhiều quá :
“Sao nhiều thế con?’’
Lão tam kích động thôi, phấn khởi:
“Con nhận thế tính là nhiều nhất ạ! Chị Miêu còn nhiều hơn con hai mươi đồng lận, mỗi ngày hai chúng con nhiều hơn mấy tiếng so với khác nữa, cho nên nhiều hơn bình thường. Trước khi về, chúng con phụ trách đặt thêm một xe hàng cho công ty cung cấp bách hóa cao ốc thành phố nên trích phần trăm nhiều hơn một chút.’’
Bà Từ vui vẻ mặt:
“Năm ngoái lúc ở riêng, công việc của cả nhà chúng chia còn nhiều bằng hai tháng tiền lương của con, chị dâu cả bảo con thành phố chạy tiếp thị, vợ con còn , nếu lúc đó bên ngoài xông pha, thể kiếm nhiều tiền như ?’’
Lão tam hưng phấn.