Chưa vài ngày thành tích kỳ thi trung học phổ thông, nửa năm nay hai đứa Hướng Nam và Vọng Lâm vô cùng khắc khổ, song song thi ba trường trung học trọng điểm của huyện.
Thi đậu trung học phổ thông, thằng hai kịp thi nghiệp trung học thứ nhất, trong lòng Khương Mỹ Tâm hứng khởi nhưng Tống Huệ Lan nghĩ đến đứa con riêng từng nghỉ học một năm mà chỉ ôn tập hơn nửa năm cũng thể thi đậu, ý tứ trong lời của cô, trong nhà còn hai đứa nhỏ nữa, thật tiền cung cấp cho một học sinh trung học.
Tuy Khánh Phong công nhân tạm thời ở huyện nhưng chi tiêu trong nhà nhiều, năm ngoái nợ tiền để sửa nhà, đưa bao nhiêu cũng đủ, hơn nữa còn học trung học phổ thông và cũng trở về trồng trọt.
Không giống với những gì Chiêu Đễ .
Khương Mỹ Tâm sớm đoán con dâu sẽ vì nghèo, với Hướng Đông và Chiêu Đễ:
“Mẹ chào hỏi qua huyện , để Hướng Đông theo Tống học trò, học kỹ thuật điện trong nhà máy luôn, tiền học việc một tháng hơn ba mươi đồng, tiền lương của Hướng Đông đưa cho Chiêu Đễ.’’
"Vọng Lâm thi đậu trung học phổ thông, cha nó chủ , kế nộp học phí, sinh hoạt phí, học phí tạp hóa thì cho, chị các con, cả rể nữa, đưa Vọng Lâm học trung học phổ thông ."
Hướng Đông đáp :
“Mẹ yên tâm, lúc liên tục cho con tiền tiêu vặt con xài hết, con với Chiêu Đễ mua vài thước vải, hai bộ quần áo mới cho Vọng Lâm mặc học.’’
Khương Mỹ Tâm cầm tiền đưa cho Hướng Nam:
“Con với thằng cả, chị dâu cả chọn vải thích quần áo nhé.’’
Quần áo Hướng Nam một năm may mới hai , nó vội :
“Mẹ con thiếu quần áo mặc .’’
Khương Mỹ Tâm :
“Đi mua , quần áo cho cháu trai , nhưng con ruột , trong lòng sẽ khó chịu.’’
Trong lòng Khương Hướng Nam ấm áp:
“Cảm ơn .’’
“Mẹ, con cũng mua quần áo mới.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-130.html.]
Thằng ba và thằng tư nũng.
Khương Mỹ nhỏ:
“Mẹ chuẩn sẵn sàng cho hai đứa , mỗi một bộ quân phục, chờ đến lúc thăm thì mặc.’’
Khương Mỹ Tâm bảo Hướng Đông và Chiêu Đễ đến cùng Vọng Lâm mua sách, Tạ Xuân Mai thì đòi sống đòi c.h.ế.t, ở nhà cả nửa ngày, cũng ai để ý đến.
Buổi chiều, ruột và chị dâu cô đến, tìm cô để vay tiền.
Trước sẽ bà sẽ mở miệng mượn, bởi vì bà trong tay đều đồng nào nhưng nay bà con rể ở kiếm tiền bên ngoài, bà thật sự còn biện pháp nào nên mới đến.
Chị dâu của Tạ Xuân Mai sầu khổ bảo:
“Xuân Mai, con trai chị năm nay cũng thi đậu trung học phổ thông, tình huống thôn chúng thì em cũng đó, nạn đói kéo đến, thôn chị nhà máy như thôn em, chị thật sự kiếm nổi tiền học phí nên mượn em một chút để đóng tiền học cho cháu.’’
Trong tay Tạ Xuân Mai đúng là tiền là cô nguyện ý giúp nhà đẻ nhưng cô mới châm chọc chị dâu cả nửa ngày, bây giờ cho nhà đẻ vay tiền, đây là tự vả miệng ?
Cô ấp úng khó xử.
Bà Từ nhịn liền :
“Chuyện học của đứa con giúp thì giúp một tay, lão tam mới cho con tiền, con cho thêm nhiều tiền một chút, một bộ quần áo mới cho cháu trai con nữa, tránh cho nó đến trường học tự ti với bạn.’’
Vốn dĩ Tạ Xuân Mai chỉ định cho mượn mười đồng nhưng chồng thế, nên cô đành nhịn đau lấy hai mươi đồng.
Chị dâu nhà đẻ cảm ơn rối rít, khen cô gả nhà :
“Mẹ chồng em đối xử với em như thế, Xuân Mai, em cũng hiếu kính mới đó nha.’’
Bà Từ :
“Cô chỉ cần ngậm cái miệng một chút thì a di đà phật .’’