Cô cảm kích lo lắng:
“Mẹ, con em bé uống sữa bột , cho uống sữa mới .”
Khương Mỹ Tâm :
“Chờ hết ở cữ con hỏi ông bà nội, cha con, chú hai dùng nước cơm nuôi lớn, cần mặc cảm, bây giờ sữa bột, so với em bé thời hạnh phúc hơn nhiều.”
“ mà, sữa bột hiếm lắm.”
“Không , con sữa, cần cố gif.”
Khương Mỹ Tâm kinh nghiệm chăm sóc em bé, mà kinh nghiệm thì cô cũng chăm sóc.
Cô mua sách nuôi dạy con đưa cho thằng Cả, bảo nó tự xem, cô :
“Nếu gì hiểu nãy hỏi mấy thím nha.”
Buổi trưa và buổi tối cô tới đưa cơm cho Chiêu Đệ và Hướng Đông, thời gian còn , cô để cho thằng cả tự chăm sóc vợ con.
Nhóm nhà cùng phòng bệnh đều thể tin , họ hỏi Khương Mỹ Tâm:
“Sao đàn ông , ở bệnh viện chăm sóc sản phụ chứ, bà em bé mấy ngày nay bộ dạng gì .”
Khương Mỹ Tâm bất đắc dĩ :
“ nó vất vả nhưng còn cách nào khác, còn bận rộn hơn nó, hơn nữa đây là vợ nó, con nó, nó chăm sóc, còn phiền ai chứ?”
Tần Hướng Đông với mấy thím khinh thường:
“Mẹ cháu đúng ạ.”
Nếu Khương Mỹ Tâm đúng, cha của những em bé mới sinh , cũng chỉ là đồ vật.
Bởi trong lòng mấy chồng cũng khó chịu, họ tránh xa Khương Mỹ Tâm, sợ cô những lời hỏng sự hòa thuận gia đình.
Sau khi xuất viện, Khương Mỹ Tâm sắp xếp Chiêu Đệ và em bé đến ở nhà một thím ở cữ, bảo thằng cả chuyển từ ký túc xá đến đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-140-a.html.]
Cô với thằng cả:
“Chiêu Đệ ở cữ một tháng, chúng đều ở đây, con cần tăng ca, cần giao lưu với ai cả, tan ca thì trở về, chăm sóc cho vợ và con.”
Tần Hướng Đông vội gật đầu:
“Chuyện đó thì chắc chắn ạ.”
Khương Mỹ Tâm ngủ cùng Chiêu Đệ, em bé ngủ trong nôi, Hướng Đông thì sàn.
Ban đêm em bé tỉnh vài , em bé , Chiêu Đệ tỉnh, đang chuẩn cử động, Khương Mỹ Tâm ấn cô trở giường, đá thằng cả dậy, bảo nó tã, cho em bé uống sữa bột.
Cả đêm thức hai ba , buổi sáng còn cho... em bé uống sữa bột một nữa thì Tần Hướng Đông mới , tan tầm giặt một chậu tã, xong mới thể ăn cơm.
Thím Đỗ cầm khoản tiền lớn, bà hiểu nên hỏi Khương Mỹ Tâm:
“Cô đưa nhiều tiền như , ép con trai việc, cầm tiền thật ngại quá.”
Khương Mỹ Tâm :
“Ban ngày phiền bà nhiều, khi nó , tất nhiên cho nó tay, tự bỏ sức chăm con , nó tưởng nuôi dưỡng một đứa trẻ dễ dàng , nó kêu bận thì cho bận đến mức việc gì, nó mới tâm tư bà tám, bà cần tâm lý.”
…
Tần Hướng Đông ban ngày cường độ cao, buổi tối chăm sóc vợ con thể nghỉ ngơi, tới một tháng suy sụp tinh thần.
Lúc nghỉ trưa mới thể ngủ một chút nhưng nhân viên tạp vụ gọi dậy:
“Ngoài cửa cô gái họ Sở đến hai ba , hôm nay vất vả cho , nhanh gặp .”
Trong lòng Tần Hướng Đông bắt đầu bốc hỏa, trong đầu ấn tượng gì về cô gái họ Sở, hơn nữa kết hôn vợ con, tìm gì?
Anh , tức giận :
“ , quen, tới đến, với cô là bận, bận.”
Nhân viên tạp vụ trêu ghẹo :
“Cô gái đó .”