Cô đưa sáu mươi đồng, :
“Con đưa cho ba tháng tiền lương, giúp đỡ cho Chiêu Đệ, nấu cơm cho thằng ba thằng tư, cho bọn nó ăn trưa ở trường học.”
Bà Từ: …
“Không , thể tùy con tính toán , gọi điện thoại cho Mặc SInh, nếu nó đồng ý cho Chiêu Đệ học, sẽ phản đối.”
“Được , nào, chắc chắn đồng ý thôi.”
Khương Mỹ Tâm bảo Hướng Đông:
“Gọi điện thoại cho ba con , tự con hỏi .”
Bà Từ tức giận :
“Con chắc chắn con trai về phía con, ủng hộ con loạn ?”
Khương Mỹ Tâm :
“Hai chúng con tâm ý tương thông, hiểu con, chắc chắn hiểu cái khổ tâm của con, tin tự hỏi.”
“Được , bây giờ gọi điện thoại, để xem thẳng cả như thế nào.”
Toàn bộ trong thôn đều chờ xem trò của Khương Mỹ Tâm, thật sự khinh thường cô, mà họ cảm thấy để Chiêu Đệ đến trường là chuyện hoang đường, thể đồng ý cho ?
Điện thoại kết nối, là nhà việc gấp, bộ đội bên lập tức gọi , một hồi gọi .
Trong lúc chờ điện thoại, bà Từ với Hướng Đông:
“Cháu với cha cháu, cho Chiêu Đệ thành chăm sóc đứa nhỏ, nấu cơm, giặt quần áo cho cháu, trong thôn ngưỡng mộ còn hết, chuyện , thể để cháu sắp xếp bậy bạ .”
Hướng Đông nào dám , lúc điện thoại gọi , giật , đưa điện thoại cho bà Từ:
“Bà nội, bà .”
Nói thì , là chuyện với con trai , sợ cái gì chứ.
Bà Từ kể rõ sự việc, :
“Vợ con nên cho Chiêu Đệ học, em bé mới hơn một tháng, sách gì, bậy bạ.”
Tần Mặc Sinh :
“Mẹ, đó là con trai và con dâu của Mỹ Tâm, cô thể chủ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-144-a.html.]
Bà Từ: …
“...Có thể, nhưng mà…”
“Có thể chủ là , nếu đồng ý chăm sóc đứa nhỏ lấy tiền, chúng con đành tìm khác, đưa điện thoại cho thằng cả, con chuyện với nó.”
Bà Từ tức giận ném điện thoại, quăng ống n.g.ự.c Hướng Đông:
“Ba con chuyện với con kìa.”
Tần Hướng Đông run run cầm ống lên:
“Ba.”
Tần Mặc Sinh :
“Chuyện con cho Chiêu Đệ học, con nghĩ như thế nào, ba suy nghĩ thật lòng của con.”
Tần Hướng Đông lấy hết dũng khí :
“Ba, con hiểu , em bé còn nhỏ như , tiêu tiền kiếm chăm sóc, Chiêu Đệ học, lợi gì chứ?”
Tần Mặc Sinh hỏi:
“Chuyện của con, thể cẩn thận suy nghĩ ?”
“Con thể nghĩ gì chứ, hiện tại con , chính con cũng yêu công việc, mỗi ngày theo thầy Tống nghiên cứu kỹ thuật, con cũng nghỉ .”
Tần Mặc Sinh :
“Việc hiện tại, là con , là lo cho con?”
Tần Hướng Đông thành thật:
“Là , nếu sắp xếp, con cũng bản nên cái gì, lẽ là trồng trọt, hoặc kéo máy cày nhưng tuyệt đối học việc ở nhà máy kỹ thuật điện, chuyện thích .”
Tần Mặc Sinh mấy lời dẫn đường thâm thúy:
“Các con ai bản cái gì, các con phí tâm sức sắp xếp công việc, còn các con nghi ngờ, thằng cả, con để tay lên n.g.ự.c tự hỏi, xứng với con ?”
“Mẹ đang việc mà các con ơn, chịu nhiều áp lực, bỏ tiền cho Chiêu Đệ học, con suy ngẫm kỹ nguyên nhân tại hả?”
“ ba ơi, con thật sự hiểu rõ.”
Tần Mặc Sinh :
“Nghĩ cũng , cứ theo con chắc chắn sai, cho Chiêu Đệ học, ba ủng hộ tuyệt đối.”