Khương Mỹ Tâm chạy chậm về phía , quên mất hai đứa trẻ cô mang về ở phía .
Quần áo mùa đông nặng nề, chen đến bên cạnh Tần Mặc Sinh thì Khương Mỹ Tâm thở hồng hộc.
Niềm hạnh phúc từ tận đáy lòng cô:
“Anh về quê ăn tết , báo với em một tiếng?”
Tần Mặc Sinh thấy cổ cô quấn khăn, hai bên tại lạnh đến đỏ cả lên, mắt về phía thấy Tống Lâm Diệu xuống xe, ăn mặc quần áo ấm áp, khăn quàng cổ che gần hết cả khuôn mặt.
Khương Mỹ Tâm đưa đồ ấm của đổi cho cô bé .
Tần Mặc Sinh lấy khăn quàng cổ chuẩn quấn quanh cổ mấy vòng cho cô.
“Quyết định đột xuất, nghỉ bảy ngày nên nghĩ nên trở về một chuyến.”
“Lâm thời quyết định, bảy ngày giả, nghĩ vẫn là trở về một chuyến .”
Anh xin nghỉ phép lẽ dễ dàng, tính thì mùng bốn lên đường mới về kịp đơn vị.
Khương Mỹ Tâm :
“Em vài chuyện bàn bạc với , sợ trong điện thoại rõ ràng , trở về quá .”
Tần Trường Phong lấy hành lý từ xe khách trông giữ đồ dẫn Lâm Diệu tiến đến cất giọng chào:
“Bác cả.”
“Chú ạ.”
Tống Lâm Diệu cân nhắc cẩn thận gọi.
Tần Mặc Sinh gật đầu :
“Ai cũng mong ngóng các cháu trở về, tiên về nhà .”
Khương Mỹ Tâm :
“Chờ một lát nữa, để em gọi điện về thôn, nếu chuyện vui giấu một đường nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-160-a.html.]
Tần Mặc Sinh chỉ buồng điện thoại:
“Được, em gọi điện thoại , mang hành lý xe .”
“Thằng cả gì vây? Còn chờ ở bên ngoài nữa.”
Khương Mỹ Tâm gọi điện về thôn, thấy cô đến bến xe , trưởng thôn vui vẻ :
“Không ai cô , hôm nay là giao thừa mới trở về .”
Khương Mỹ Tâm vui vẻ :
“Trưởng thôn, dẫn theo hai kho báu lớn trở về, chỉ Tống mới hiểu , ngài báo ông đến cổng thôn chờ nhé, nhất định báo đó.”
Trưởng thôn nghĩ là kho báu gì, chắc là đồ điện , mua về cho nhà máy thiết điện nghiên cứu, chờ đến đêm giao thừa mang về thôn, chắc chắn quan trọng .
Trưởng thôn chạy đến ký túc xá trường học tìm Tống Văn Chiêu.
Tống Văn Chiêu cũng nghĩ là đồ điện, thể là máy nước nóng, Khương Mỹ Tâm vẫn đang suy nghĩ đến việc nghiên cứu phát minh máy nước nóng, nhưng trong điện thoại, giả vờ thần bí thấy sẽ .
Ở cổng thôn đợi hơn nửa tiếng, máy kéo chở cũng về đến cổng thôn.
Tống Văn Chiêu đang chờ xem kho báu mà Khương Mỹ Tâm vội vã cho ông xem như nào, ngờ từ máy kéo nhảy xuống là con gái yêu quý nhất trần đời của ông.
Con bé đang ở nông trường vùng đất bắc , tại xuất hiện ở thôn Tề Vân đêm giao thừa ?
Chính là Khương Mỹ Tâm lặn lội đường xa đến vùng đất bắc, tranh thủ ăn tết đón con gái yêu quý của ông trở về đoàn tụ.
Vào thời khắc vui vẻ như , Tống Văn Chiêu hận hai chân của thể di chuyển , hận đôi mắt tự nhiên mờ mịt, hai chân nặng như rót chì thể bước lên một bước.
Tống Lâm Diêu thấy cha già của , thể còn khỏe mạnh hơn nhiều so với trong tưởng tượng của cô, chạy như bay đến ôm c.h.ặ.t lấy ông, nức nở.
Vốn dĩ trong thôn đến xem kho báu lớn, lúc đều rơi nước mắt, dùng tay áo và tạp dề dụi nước mắt, đôi mắt đỏ hoe vui mừng bọn họ.
“Vẫn là Mỹ Tâm chu đáo, than ôi, đêm giao thừa năm nay trọn vẹn , ông Tống ăn tết một nữa ha.”