“Vậy bây giờ hai con định thế nào, cha ruột Hướng Đông là giám đốc lớn đó.”
Khương Mỹ :
"Hiện tại tỉnh thành đều đang bàn tán tin tức phú thương tìm con, thằng cả nhanh sẽ , con còn nghĩ nên gì bây giờ, trong nhà còn ai lòng bàn chân của thằng cả vết bớt nữa ?"
Bà Từ :
"Ngoại trừ nuôi thằng cả từ nhỏ, chính là ruột thằng ba, nhưng ruột thằng ba qua đời sớm, còn ai nữa.”
Khương Mỹ Tâm thoáng yên tâm một chút cô :
"Mẹ, bây giờ cứ bộ như việc gì, để con nghĩ kỹ nên giải quyết như thế nào sẽ với , cũng đừng lo lắng cho Hướng Đông quá, giám đốc tiền như , tìm, lúc gióng trống khua chiêng đăng báo tìm , chúng điều tra một chút mới cân nhắc để thằng bé nhận .”
Bà Từ thấy sốt ruột, Khương Mỹ Tâm nhắc nhở, kịp phản ứng, quả thật đúng là gì đó đúng.
“May mắn con suy nghĩ chu , con mau tìm thằng cả, bảo thằng bé đừng vội nhận , chúng đó là ai, cũng vội.”
Khương Mỹ :
"Thằng cả do dự quả quyết, sẽ tự tìm, chắc chắn thằng bé sẽ về thương lượng với chúng .”
…
Tần Hướng Đông ở trường học tiếp xúc với TV, là ngày hôm xem báo sáng mới tin tức tìm , buổi trưa khỏi trường học tìm một quán cơm TV, vị thương nhân Hồng Kông họ Quý TV , quả thật giống .
Lúc bàn chuyện ăn với Quý Mộc Dương, khả năng thấy đoạn tin tức tìm con từ hôm qua đến bây giờ, gần một ngày, cũng tới tìm .
Mẹ để nhận ? Hay là sợ đứa con trai phí công nuôi dưỡng một cách vô ích?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-221-a.html.]
Ân sinh lớn bằng ân nuôi dưỡng, ở trong lòng , vĩnh viễn là một trong những quan trọng nhất.
mà khát vọng cha ruột, Quý Mộc Dương thể là cha ruột của , vì tới tìm chuyện ?
Tần Hướng Đông nghĩ đến lúc nổi một cái quần lành lặn, đến bây giờ sắp nghiệp đại học, tất cả chuyển biến đều là mang đến cho .
Thế nhưng, sức hấp dẫn của cha ruột quá lớn đối với , vẻ mặt hoảng hốt, ở bên đường chờ qua vài đèn xanh đèn đỏ đến quên qua đường.
“Hướng Đông, Hướng Đông!"
Chiêu Đễ tìm tới, ở bên đường cái phát hiện Tần Hướng Đông đang ngây , định lay tỉnh .
Tần Hướng Đông thấy Chiêu Đễ tới, ánh mắt đỏ lên, nghẹn ngào :
"Chiêu Đễ, ......”
Chiêu Đễ hiểu , thông cảm cho , ôm lấy mà an ủi.
“Em , hiểu tại tới tìm , ngay từ đầu em cũng rõ, nhưng đường đến đây em suy nghĩ.”
“Giám đốc Quý đứa nhỏ mất ở gần đường ray sân ga, loại ba như thế nào, mới thể nhẫn tâm ném con tới gần đường ray hiếm tới gần, nếu nhờ ba ngay lúc đó đang truy đuổi tên móc túi, chỉ sợ ba cũng tới đó.”
"Trước giám đốc Quý tới tìm , hiện tại đột nhiên tới tìm, điều tra rõ ràng chúng ý đồ tìm của ông ?"
Hướng Đông đỡ:
"Người , ông gặp yêu , khi chuyện mới con trai, mới tìm tới đây.”
"Ông gì tin cái đó , mấy năm nay đối xử với như , vì chịu tin ?"
“Không tin , chỉ là nghĩ mãi mà .”