"Mày tới trộm đồ , hôm nay ông đây nhất định đ.á.n.h c.h.ế.t mày."
Lúc Khương Mỹ Tâm thấy đứa bé hoảng hốt đầu , đầu óc cô bỗng nhiên trở nên choáng váng, nhiều chi tiết đứt đoạn ngừng chồng lên , lặp lặp trong đầu cô, khiến cho cô thể nào phân rõ bây giờ là lúc nào.
Cô chỉ theo bản năng ngăn ông chủ , :
"Nó trộm cái gì, sẽ trả tiền."
Khương Mỹ Tâm mở túi, lấy bộ tiền bên trong , chất lên bàn, hỏi Tần Mặc Sinh:
"Trên còn tiền , đưa cho em ."
Tần Mặc Sinh cũng lấy tiền của , chồng lên tiền của Khương Mỹ Tâm.
Anh ôm lấy vòng eo nhỏ đang run rẩy lên của Khương Mỹ Tâm, trong giọng mang theo cảm giác tin cậy thể khiến cô bình tĩnh một chút.
"Em đừng gấp, chúng tìm ông chủ hỏi thăm tình huống một chút."
Ông chủ nhiều tiền như kinh hãi vội vàng đẩy trở về:
"Sao thể để hai trả tiền ? Đứa bé cũng đáng thương, nó là ở cô nhi viện."
…
Khương Mỹ Tâm kiên quyết đưa tiền cho ông chủ, mặc dù hôm nay là ngày hai mươi chín, nhưng đường vẫn còn cửa hàng mở cửa, cô mua nhiều đồ, tay xách túi lớn túi nhỏ cùng với Tần Mặc Sinh đến địa chỉ ông chủ quán lẩu đưa.
Trong cô nhi viện nhiều trẻ em lắm, tổng cộng chỉ mười mấy đứa, viện trưởng đang bệnh nặng, đứa bé lúc nãy trộm thịt dê đông lạnh ông chủ quán lẩu đuổi đ.á.n.h bây giờ đang đút viện trưởng uống rễ bản lam, thấy Khương Mỹ Tâm tìm đến, còn tưởng rằng cô đến để bắt , sợ tới mức tay chân bủn rủn.
Khương Mỹ Tâm vội vàng tiến đến giúp một tay, dịu dàng :
"Thuốc trị bệnh của viện trưởng, ông bắt buộc bệnh viện."
Viện trưởng vội lắc đầu:
"Bây giờ ngay cả tiền cho bọn nhỏ ăn cơm còn đủ, gì tiền chữa bệnh."
Tần Mặc Sinh bọn trẻ, trong lòng cảm thấy khó chịu, với Khương Mỹ Tâm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-256-a.html.]
"Em ở đây khuyên viện trưởng, chia cho bọn nhỏ chút đồ ăn."
"Anh ."
Khương Mỹ Tâm gọi đứa bé đang đút t.h.u.ố.c cho viện trưởng cùng :
"Em ăn no , lát nữa chúng sẽ cùng đưa viện trưởng khám bệnh."
Đứa nhỏ gật đầu, cưỡng sự cám dỗ của đồ ăn ngon nhưng vẫn quên nhắc nhở :
"Hãy để dành một ít cho viện trưởng."
Khương Mỹ Tâm xuống mép giường, :
"Lúc nãy thấy đứa bé trộm một miếng thịt dê đông lạnh của quán lẩu, trả tiền cho ông chủ ."
Viện trưởng khổ sở :
"Tiểu Nhiên là một đứa trẻ ngoan, nó trộm đồ để đem đổi lấy tiền mua t.h.u.ố.c cho đấy, nó tính gì ."
Khương Mỹ Tâm :
"Ông hết bệnh thì ai sẽ chăm sóc bọn nhỏ đây, đừng lo chuyện tiền bạc, với ông xem như duyên phận, sẽ nghĩ cách."
…
Khương Mỹ Tâm và Tần Mặc Sinh đưa viện trưởng đến bệnh viện đăng ký kiểm tra, cô phiền Hàn Mịch Tình.
Hàn Mịch Tình định cư ở thủ đô, tin thì vội vàng chạy tới.
Khương Mỹ Tâm đón cô ở cửa bệnh viện, :
"Xin , sắp sang năm mới còn phiền cô."
Hàn Mịch Tình :
"Không , giúp là việc nên , hỏi thăm , phúc lợi của bệnh viện thật chính quy, thủ tục cũng đầy đủ, kinh phí, dựa nguồn quyên góp từ xã hội. tìm , hứa sẽ hỗ trợ bộ thủ tục, khi tất thủ tục, bệnh viện sẽ hỗ trợ kinh phí, cô cần quá lo lắng."
Khương Mỹ Tâm :