" thật sự cảm ơn cô như thế nào nữa, ca phẫu thuật sẽ tiến hành mùng ba, ở đây , cô cứ yên tâm mà về quê ăn tết ."
Hàn Mịch Tình viện trưởng, cho ông chuyện kinh phí thực hiện ca phẫu thuật bệnh viện hỗ trợ , bảo ông cứ yên tâm mà chờ phẫu thuật.
Nước mắt viện trưởng lộp bộp rơi xuống:
"Chúng may mắn lắm mới thể gặp những bụng như các cô, cảm ơn các cô nhiều."
Hàn Mịch Tình vội :
"Bọn nhỏ cũng may mắn lắm mới gặp một viện trưởng như ông."
Viện trưởng :
"Chỉ cần còn sống, nhất định sẽ chăm sóc cho bọn trẻ thật ."
Khương Mỹ Tâm mua chút đồ ăn thanh đạm về, an ủi ông :
"Vậy ông cố gắng sống lâu trăm tuổi đấy."
Tần Mặc Sinh dẫn một hộ lý tới, :
"Để cô ở đây chăm sóc viện trưởng, chúng về cô nhi viện chăm sóc bọn trẻ."
…
Đêm khuya yên tĩnh, chỉ đứa nhỏ lớn nhất vẫn ở ngưỡng cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc đỏ bừng lên vì lạnh, Khương Mỹ Tâm vội vàng đem khăn quàng cổ của choàng lên cổ .
"Sao con ở trong phòng chờ?"
"Viện trưởng thế nào ạ?"
"Đã kết quả kiểm tra, tình hình khả quan, mùng ba sẽ tiến hành phẫu thuật."
"Vậy kinh phí để phẫu thuật bây giờ?"
Khương Mỹ :
"Dì cho con một tin , khi tất thủ tục, bệnh viện sẽ hỗ trợ kinh phí phẫu thuật, đến lúc đó còn đủ cho con học."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-257-a.html.]
"Vậy con sẽ trả tiền cho Dì."
Khương Mỹ Tâm vốn định nhóc cần trả tiền nhưng bây giờ đột nhiên đổi ý:
"Được, vội, chờ con trưởng thành từ từ trả."
Tần Mặc Sinh dẫn bé đến ký túc xá:
"Mau ngủ , ngày mai chúng sẽ mua thức ăn, còn mua cả pháo hoa, chúng cùng đón tết âm lịch."
" , Dì còn tên đầy đủ của con là gì."
Khương Mỹ Tâm .
"Từ Giang Nhiên, chúng con đều theo họ của viện trưởng."
Chờ Từ Giang Nhiên ngủ say, Khương Mỹ Tâm kéo chăn, vén áo nhóc lên, tấm lưng trơn bóng sạch sẽ.
Khương Mỹ Tâm nhẹ nhàng đắp chăn cho , nước mắt ngừng tuôn .
Ngay từ đầu Tần Mặc Sinh đoán , lẽ đứa bé giống một quen của cô, cho nên mới khiến cô trở nên mất bình tĩnh như .
Anh ôm lấy cô, an ủi:
"Từ Giang Nhiên là quen của em ?"
Khương Mỹ Tâm thành tiếng:
"Trên lưng nó nốt ruồi, ba em, thế nhưng giống ông lúc còn nhỏ."
"Tần Mặc Sinh, đêm nay em chịu đựng như thế nào ? Lúc đầu em thật sự cho rằng thằng bé chính là ba , em sợ sẽ đổi quỹ đạo cuộc đời của ông , dẫn đến về ông sẽ sinh em, em đồng nghĩa với việc em sẽ xuyên tới đây, cuộc sống của thằng cả, thằng hai, thằng ba, thằng tư cũng sẽ giống như bây giờ."
Tần Mặc Sinh thật sự thể tưởng tượng nổi cuộc sống của sẽ nếu như Khương Mỹ Tâm, còn cả nhà sẽ như thế nào?
Anh ôm Khương Mỹ Tâm càng c.h.ặ.t hơn:
"Đây là hai thời khác , như em cũng ông trời cho em đến đây, ban thưởng cho em một cuộc sống mới, hơn nữa ông trời sẽ lấy của ai tất cả, yên tâm, chúng đều ở đây với em."
Qua đêm ba mươi, Khương Mỹ Tâm ở thủ đô chờ viện trưởng phẫu thuật, Tần Mặc Sinh dựa theo địa chỉ Khương Mỹ Tâm cho, tự tra xét một chút, cũng nhà ông bà như cô .