Đỗ Toàn Hải giống Khương Mỹ Tâm, thể nắm đằng chuôi, thể đồ ăn, chắc chắn khác cũng thể .
Anh :
“Chị Khương, sữa hạnh nhân đậu phộng hương vị ngon, nhưng đồ uống nhu yếu phẩm đãi khách như hạt hướng dương cho ngày lễ tết, dựa đồ uống , thể biến lỗ thành lãi ?”
Đồ uống ở thập niên 70 thật sự là đơn giản, chỉ là sữa cũng thể trở thành quà tặng cao cấp, đối với đường đua mắt cạnh tranh, chỉ cần một phát pháo khai hỏa, nguồn tiêu thụ vẫn thể bảo đảm.
Khương Mỹ thầm nghĩ:
“Trong lòng cả phương án tiêu thụ, sản phẩm , tìm giám đốc phê duyệt .”
“Cô chuẩn phê bao nhiêu?”
“Năm ngàn đồng.”
“Năm ngàn đồng?”
Đỗ Toàn Hải tiền dọa sợ.
Năm ngàn đồng là khái niệm gì chứ, tiền lương trung bình trong nhà máy mới hơn bốn mươi đồng, năm ngàn đồng thể phát tiền lương 1 tháng cho hơn nửa nhà máy.
“Chị Mỹ Tâm, chị nhiều như , trong xưởng sẽ phê duyệt .”
Khương Mỹ Tâm đầu , Đỗ Toàn Hải nghiêm túc :
“Cũng đúng, nếu khó phê như lấy nhiều một chút.”
…
“Cái gì, cô cô 10 ngàn đồng?”
Giám đốc sợ c.h.ế.t, nhà máy thực phẩm hơn hai trăm , tiền lương một tháng cũng tới 10 ngàn đồng, thật sự phê duyệt cho cô, tiền lương tháng đầu xuân cũng phát .
“Không , tiền thể phê duyệt cho cô .”
Khương Mỹ Tâm kéo giám đốc đến huyện họp, trong đại hội, cô năng đàng hoàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-98.html.]
“Sản phẩm nghiên cứu phát triển , chỉ chờ đưa sản xuất, hơn nữa sản xuất và tiêu thụ cần tiến hành cùng lúc, mới thể bắt kịp đợt Tết , giám đốc đừng lúc rớt dây xích chứ.”
Lá gan của Khương Mỹ Tâm thật sự lớn, so với đàn ông còn quyết đoán hơn, ngay cả lãnh đạo huyện trong lòng cũng thầm nghĩ, đó là 10 ngàn đồng, nếu như thua thiệt, ai bù lỗ?
Sau khi bàn bạc xong, huyện trưởng Triệu :
“Đồng chí Mỹ Tâm, đồng chí cần 10 ngàn đồng ngay lập tức, thể chi nhưng cô cũng kế hoạch của chứ?”
Khương Mỹ :
“Huyện trưởng, giám đốc, cái là bí mật kinh doanh, trong xưởng hơn hai trăm , thể cam đoan đều đồng lòng, sữa hạnh nhân đậu phộng hiện tại thị trường nhưng xưởng thực phẩm khác bao lâu thể nhái, tiền nhiều sức lớn, bắt chước cách tiếp thị của chúng , giành lấy thị trường đầu , hồi vốn ai tổn thất?”
Khương Mỹ Tâm đưa lý do, Giám đốc Kiều vẫn đồng ý, ngẫm cũng thể trách ông , ông là Giám đốc cần cẩn thận, hơn nữa ông xuyên , góc của Thượng Đế thì nào dám mạo hiểm.
Lúc , trưởng thôn Tề Vân vẫn đang tham dự, ông mở miệng phá vỡ cục diện bế tắc.
“ tin Mỹ Tâm, nhà máy hạt hướng dương của hợp tác xã Tề Vân chúng đảm bảo cho Mỹ Tâm, nếu phương án của cô thua lỗ, nhà máy hạt hướng dương cũng giao cho nhà máy thực phẩm, nghĩ thể bù đắp tổn thất.”
Khương Mỹ thật sự cảm động, thôn Tề Vân dồn sức đồng lòng cũng hiểu đạo lý báo ơn, đây là nguyên nhân cô tình nguyện ở thôn Tề Vân.
“Trưởng thôn, trong thôn đồng ý ?”
Khương Mỹ Tâm hỏi.
Trưởng thôn :
“Không cô thì nhà máy hạt hướng dương của thôn chúng nổi, xã viên hợp tác xã đều chia hoa hồng của nhà máy gạch và nhà máy hạt hướng dương, ai dám cô thì bảo bọn họ tới tìm .”
Trưởng thôn bảo đảm, Giám đốc Kiều còn gì để , đồng ý lấy sổ sách trong nhà máy đưa cho Khương Mỹ Tâm 10 ngàn đồng.
…
Khương Mỹ Tâm cầm giấy tờ do giám đốc đưa, thư ký nhà máy phê duyệt, tìm kế toán phê duyệt vốn, nhưng ngờ kẹt ở đây.
Xuất Nạp đưa tiền, còn tìm đến mấy chủ nhiệm, tổ trưởng phân xưởng sản xuất, kêu la ầm ĩ.