TN70: Mang Theo Không Gian Về Nông Thôn Làm Ruộng - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-31 21:28:19
Lượt xem: 2
Chương 1: Cú Ngã Định Mệnh
"Thật là thứ lòng lang thú, đến cả đồ của đứa trẻ mồ côi mà cũng nỡ lòng tay cướp đoạt, loại họ hàng thà còn hơn!"
"Họ hàng gì ngữ ? Chẳng qua là một lũ tiểu nhân thấy đồng thì sáng mắt, quan hệ xa lắc xa lơ b.ắ.n đại bác chẳng tới."
Tiếng mắng nhiếc râm ran cả một góc phố. Người dân vây quanh xem náo nhiệt, ai nấy đều lộ vẻ bất bình. Họ vẫn còn nhớ rõ lúc ông cụ Khương còn sống, đám hết đến khác tìm đến đào mỏ, mà khi ông xuống, chỉ còn đứa cháu gái bơ vơ, bọn họ định hiện hình thành lũ đỉa đói, hút cạn chút tài sản cuối cùng.
"Không đẩy mà con bé ngã lăn đấy ? là đồ xảo trá!"
Giữa vòng vây, ba bóng hình trói quặt tay , trông nhếch nhác vô cùng. Đó là một đàn bà trung niên mắt tam bạch gian giảo, gã thanh niên mặt mũi lưu manh và một cô thiếu nữ với vẻ mặt cao ngạo đến đáng ghét. Đối diện với sự phẫn nộ của đám đông, họ chỉ lí nhí biện minh: "Tự nó ngã... chúng chạm ..." nhưng lập tức những tiếng c.h.ử.i bới dìm cho nghẹt thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-mang-theo-khong-gian-ve-nong-thon-lam-ruong/chuong-1.html.]
Cách đó xa, một bà thím đang hốt hoảng quỳ đất, vòng tay ôm lấy Khương Miên. Cô bé mười lăm tuổi, mặt cắt còn giọt m.á.u, trán sưng vù một cục u lớn tím tái, rỉ m.á.u. Chiếc xe đạp mới tinh đổ chỏng chơ bên cạnh – nguồn cơn của sự độc ác.
"A Miên! Cậu thế ? Tỉnh !"
Một thiếu nữ mặc áo khoác xanh lá cây vội vã rẽ đám đông chen . Đó là bạn của Khương Miên. Nhìn thấy vết thương đầu bạn, cô hoảng loạn nhờ vả xung quanh đưa Khương Miên đến bệnh viện.
"Để tìm xe ngựa, bệnh viện xa lắm!" Một đàn ông bụng hô lớn chạy biến .
Trong lúc hỗn loạn, thiếu nữ nọ run rẩy đưa tay chạm nhẹ vết sưng trán Khương Miên. Một tiếng "suýt" khẽ vang lên từ đôi môi nhợt nhạt. Khương Miên vẫn nhắm nghiền mắt, nhưng đầu khẽ cử động.
Lúc , trong thâm tâm Khương Miên là một đống hỗn độn. Cô thấy hết, cảm nhận sự đau đớn xé thịt xé da đầu, nhưng ý thức như nhốt trong một lớp sương mù dày đặc. Những ký ức lạ lẫm, những thước phim về một cuộc đời của cô đang cuồn cuộn đổ về như thác lũ.