TN70: Mang Theo Không Gian Về Nông Thôn Làm Ruộng - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-03-31 21:54:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sở Anh phản kích:

 

“Tớ bảo mãn nguyện hồi nào?

 

Tớ chỉ cảm thán một chút thôi, lợn chúng vất vả nuôi lớn thế nộp là nộp luôn.

 

Chỉ đổi chút đồ thế .

 

Tớ vài câu ?

 

Nhất là A Miên và đồng chí Trang tốn bao nhiêu tâm huyết mới loại thức ăn ."

 

Sau đó :

 

“Tớ thấy tiền bán lợn thể chia đều , A Miên và đồng chí Trang nên chia nhiều hơn một chút."

 

Tạ Đông Hòa đối chọi với cô nữa mà phụ họa:

 

“Lời lý."

 

Anh từ đống tiền đó đếm 50 đồng đặt mặt Khương Miên, đếm 20 đồng đặt mặt Trang Thanh Phạn.

 

Sau đó :

 

“Đống còn mới chia đều cho bốn ."

 

Sở Anh cũng đồng tình với :

 

“Như , tớ đồng ý."

 

Khương Miên và Trang Thanh Phạn một cái cũng từ chối.

 

Chia rõ ràng đến mấy thì cũng chỉ là con sổ sách khác thôi, chia xong cuối cùng tiền vẫn dồn hết về chỗ Khương Miên.

 

Còn về những phiếu thịt đó vẫn do Khương Miên giữ.

 

Số phiếu vải còn hai đồng chí nam đều bày tỏ cần, để cho hai đồng chí nữ.

 

Hôm nay lợn xuất chuồng nhưng họ thịt lợn để ăn.

 

Ở trạm thực phẩm của đại đội họ thấy bán thịt lợn.

 

Ngày vui như thế chắc chắn ăn mừng một bữa.

 

Thế là họ g-iết một con gà thiến lớn, nặng tầm bảy tám cân.

 

Khương Miên món gà luộc.

 

Con gà khi thiến cũng nuôi mấy tháng .

 

Da gà giòn sần sật, thịt gà ngọt thanh, chắc và dai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-mang-theo-khong-gian-ve-nong-thon-lam-ruong/chuong-139.html.]

 

Cô pha một bát nước chấm đơn giản để giữ tối đa hương vị nguyên bản của gà.

 

Khương Miên lúc mới thâm thúy cảm nhận cái câu “vị gà đậm" mà đời là đậm như thế nào.

 

Một miếng c.ắ.n xuống, thơm đến mức nuốt luôn cả lưỡi.

 

Mấy bạn quây quần một bàn.

 

Cảm giác ăn thịt miếng lớn đúng là gì sướng bằng.

 

Lợn bán, tiền thu, cũng ăn một bữa trò.

 

Cuộc sống của họ đang vui vẻ, rằng bên ngoài đang nhen nhóm một cơn bão sắp ập đến.

 

Đầu tiên là Sở Anh thỉnh thoảng ngoài chơi, ở đường làng một đàn bà kéo hỏi chuyện:

 

“Sở tri thức, Khương tri thức vẫn đối tượng đúng ?"

 

Sở Anh liếc bà một cái:

 

“Bác hỏi chuyện gì?"

 

Người đàn bà đó hi hi một tiếng :

 

“Mấy đồng chí thanh niên tri thức các cháu xa cha xa , lủi thủi một xuống đây.

 

Đến tuổi mà chuyện hôn nhân đại sự chẳng ai lo liệu giúp.

 

Nhìn đứa trẻ đáng thương thế bác đây chẳng là thấy xót xa ."

 

Sở Anh :

 

“Bác đúng là bốc phét thật, thương thương, thấy lợn b-éo nhà bán tiền mới thấy xót xa.

 

Với , đây là một cô gái độc lớn hơn Khương Miên hai tuổi đang ngay mắt bác , chẳng thấy bác hỏi lấy một câu?”

 

Sở Anh thời gian dây dưa với bà , trực tiếp :

 

“Xã hội bây giờ đề cập đến yêu đương tự do, cái lối cũ 'cha đặt con đấy' của các bác còn hợp với thanh niên bây giờ nữa .

 

Chuyện của cô cần bác bận tâm.

 

Về mà trông cháu nội bác ."

 

Sở Anh xong gạt tay bà bỏ .

 

Để đàn bà đó theo bóng lưng cô mà đổi sắc mặt mấy , cuối cùng nhổ một bãi nước bọt xuống đất.

 

Sở Anh vốn định chơi tiếp nhưng phá đám như nên còn hứng thú nữa, trở về chỗ Khương Miên.

 

 

Loading...