TN70: Nữ Phụ Trà Xanh Xinh Đẹp - Chương 36: Về Nhà Ngoại Chúc Tết, Cảm Nhận Tình Thân Ấm Áp Nơi Thôn Chỗ Dựa
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:11:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Bình An buông tờ báo xuống, giọng điệu bất đắc dĩ: “Mấy bà đồng chí nữ các bà a, cứ thích tích cực thái quá ở mấy cái chuyện lông gà vỏ tỏi . Có lẽ Vệ Sơn chỉ là nhất thời để ý thôi. Đừng suy nghĩ lung tung nữa, ngủ .”
Thẩm Bình An vỗ vỗ tay Dương Lệ Thư, đó xuống ngay ngắn, tắt chiếc đèn bàn ở đầu giường.
Dương Lệ Thư vẫn hết hứng thú, bà lay lay chồng: “Này, lão Thẩm, ông xem, con trai lớn như , cứ tìm đối tượng thế nhỉ?”
Thẩm Bình An đáp: “Thì nó chẳng mới trở về ? Trước ở bộ đội, nó gì cái tâm tư .”
Dương Lệ Thư thở dài: “Vậy tìm cho nó mấy mối, nó ngay cả cũng chẳng thèm . Ngay cả con bé Hồng Hạ dính lấy nó từ nhỏ, cũng nó lừa cho chạy mất dép.”
Nghĩ đến chuyện ông cụ Thẩm kể việc Thẩm Vệ Sơn cùng cô bé Trịnh Hồng Hạ rải cái lời dối đáng tin cậy, hai vợ chồng đều cảm thấy buồn .
Cười một lúc, Dương Lệ Thư lo lắng: “Thằng nhóc , cũng sợ lời dối truyền ngoài, về nó mà chuyện cưới vợ.”
Thẩm Bình An trấn an: “Yên tâm , ông cụ Trịnh cùng Hồng Hạ đều tưởng là thật, phỏng chừng trong lòng còn đang đồng tình Vệ Sơn đấy, ai rảnh rỗi sinh nông nổi đem chuyện ngoài lung tung. Qua một hai năm nữa, nếu cưới vợ, cứ bảo là chữa khỏi . Đến lúc đó bọn họ dù đoán Vệ Sơn dối, cũng hiểu đây là lời từ chối khéo léo. Trong lòng tuy thoải mái, nhưng chuyện cũng qua, còn thể cái gì nữa.”
Dương Lệ Thư gật gù: “Kể cũng , dưa hái xanh ngọt. Lại con bé Hồng Hạ tính nết cũng , lo gì tìm mối ngon.”
“ ,” Dương Lệ Thư sực nhớ : “Nghe ông cụ , Vệ Sơn mấy ngày nay cứ chạy về phía Thôn Cây Du Huyện Song Sơn, bảo là thăm em trai em gái của chiến hữu. Thằng bé Lâm Hướng Thần chúng tuy rằng gặp mặt, nhưng gì cũng là vì cứu Vệ Sơn nhà , ông xem, chúng nên xem thử ?”
Thẩm Bình An ngẫm nghĩ : “Chúng thì cần qua , bao nhiêu đôi mắt đang chằm chằm, động đậy là hưng sư động chúng, ảnh hưởng .”
Dương Lệ Thư: “Vậy là, bảo Vệ Sơn đón mấy đứa nhỏ đến nhà ăn bữa cơm?”
“Tùy bà.” Thẩm Bình An , dặn dò thêm một câu: “Vẫn là hỏi ý kiến Vệ Sơn , xem ý nó thế nào, đừng tự ý quyết định.”
Dương Lệ Thư gật đầu: “Được, mai hỏi con trai.” Hai vợ chồng trò chuyện thêm vài câu việc nhà, lúc mới ngủ.
Mấy chị em trong nhà náo loạn một hồi, Lâm Hướng Mỹ xuống bếp nấu một nồi sủi cảo. Ăn xong sủi cảo, cô dẫn bọn nhỏ sân đốt pháo hoa một lúc, đêm giao thừa coi như trôi qua viên mãn.
Chờ bọn nhỏ đều ngủ say, Lâm Hướng Mỹ lặng lẽ trong chăn, bất tri bất giác nhớ tới những đêm giao thừa cùng trai trải qua ở hiện đại.
Nghĩ đến những hình ảnh vui vẻ đó, khóe miệng Lâm Hướng Mỹ khẽ cong lên. , nước mắt tự chủ mà theo khóe mắt chảy xuống, lăn dài gối.
Qua đêm giao thừa, một năm mới bắt đầu.
Mùng một tháng giêng ăn sủi cảo, mấy chị em ở nhà ăn ăn uống uống, đ.á.n.h bài tú lơ khơ, trêu chọc bé Ngọt Ngào.
Đến mùng hai, Lâm Hướng Quang mời Hạ Hữu Tài cùng hai bạn học nam chơi về nhà khách.
Lâm Hướng Mỹ giữ thể diện cho em trai, ba món mặn: trứng gà xào ớt, miến hầm dưa chua còn thả thêm mấy cục xương sườn, xào thêm một đĩa khoai tây sợi chua cay.
Ở cái niên đại , nhà ai sinh hoạt cũng chẳng dễ dàng gì, Lâm Hướng Mỹ bày một bàn đồ ăn đầy đặn như , ba nhóc đều thụ sủng nhược kinh, vô cùng ngượng ngùng.
Lâm Hướng Mỹ dẫn hai đứa nhỏ ăn xong, liền đưa chúng sang hậu viện nhà thím Lý chơi, để gian cho bốn thiếu niên, để bọn họ từ từ ăn, thong thả c.h.é.m gió.
Mấy đứa trẻ hiểu chuyện, ăn xong cũng nán lâu liền giải tán, còn giúp rửa sạch bát đũa. Lâm Hướng Quang chạy sang nhà thím Lý đón Lâm Hướng Mỹ và hai đứa nhỏ về.
Vừa mới cổng lớn liền thấy một chiếc xe bò đỗ ở cửa nhà chính, Bác cả Lâm đang la lối om sòm chỉ huy hai đứa con trai khiêng Bà cụ Lâm xe trong nhà.
Lâm Hướng Mỹ coi như thấy, dẫn các em về phòng, trực tiếp khóa trái cửa .
Không là do dư âm trận bão nổi của cô ở nhà chính hôm đó vẫn còn, là Lâm Ái Cầm ở giữa tác động, mà đám nhà chính mấy ngày nay vẫn luôn tới tìm phiền toái.
Bất quá , tổng thể nhà chính cả ngày cãi vã ngừng, Lâm Hướng Mỹ đối với việc một chút cũng tò mò, cũng cấm bọn nhỏ ngóng.
Đã đoạn tuyệt quan hệ, giờ phút những đó đối với cô mà , ngay cả qua đường cũng bằng, cần thiết lãng phí một giây đồng hồ để ý đến họ.
Qua mùng ba, đến sáng mùng bốn, ăn xong bữa sáng, Lâm Hướng Mỹ xách theo năm quả táo, năm quả lê đông lạnh, một túi sủi cảo đông lạnh, khóa kỹ cửa nẻo dẫn ba đứa nhỏ Thôn Chỗ Dựa.
Nói là cô dẫn bọn nhỏ, còn bằng là bọn nhỏ dẫn cô . Cô một là đường, hai là .
Cũng may Thôn Chỗ Dựa cách đó cũng xa, qua Thôn Hạnh Hoa cách ba dặm, thêm chừng ba dặm nữa là đến Thôn Chỗ Dựa.
Vẫn là những ngôi làng giống , những ngôi nhà đất giống , chẳng khác gì Thôn Cây Du.
Lâm Hướng Quang quen cửa quen nẻo, đầu dẫn đường, một cái sân, ngôi nhà so với Nhà họ Lâm còn thấp bé và cũ nát hơn.
Tiến lên gõ cửa một cái, bốn chị em trực tiếp bước .
Lâm Hướng Quang cửa liền gọi to: “Bà ngoại, hai, mợ hai, nhà ạ?”
Từ trong phòng ùa một đám , thấy mấy đứa nhỏ, đều nhiệt tình mà vây lấy.
“Ôi chao, đang nhắc đến mấy đứa đây, thế mà tới .”
“Hướng Quang, Hướng Mỹ, Vọng Tinh, Ngọt Ngào!”
“Mau nhà, mau nhà!”
“Cháu xem đứa nhỏ , đến thì đến, còn mang đồ đạc gì, chính các cháu cũng khó khăn túng thiếu, về cấm mang đồ đến nữa .”
Nhìn từng gương mặt nhiệt tình hiếu khách, Lâm Hướng Mỹ chút ngơ ngác.
Cũng may Lâm Hướng Quang đó cố ý “dạy kèm”, dựa theo tuổi tác và giới tính, cô nhận vài cầm đầu, tiến lên mỉm chào hỏi thật lễ phép: “Bà ngoại, hai, mợ hai, chúc mừng năm mới ạ!”
Chính chào xong, bảo hai đứa nhỏ cũng theo chào lớn.
“Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới, mau nhà!” Mọi nhiệt tình tiếp đón. Rào rào một cái, cả đoàn đều trong phòng.
Mọi nhường Lâm Hướng Mỹ ở đầu giường đất, bưng hạt dưa cùng kẹo đặt mặt mấy chị em.
Bà ngoại của Hướng Mỹ ôm Ngọt Ngào trong lòng, cảm khái vạn phần: “Bé Ngọt Ngào nhà càng lớn càng xinh , thật giống cháu hồi xưa.”
Tiểu Điềm Điềm cảm nhận thiện ý của bà ngoại, ôm cổ bà hôn chụt một cái lên má, nãi thanh nãi khí gọi một tiếng: “Ngoại... ngoại...”
Tiếng gọi ngọng nghịu chọc cho cả nhà ha ha, đều xúm phiên tranh giành ôm cục bột nếp nhỏ xíu đôi mắt to tròn xinh đến kỳ cục .
Lâm Hướng Mỹ ở mép giường đất cũng theo mà . Cô thật sự ngờ, những bên nhà họ Giang đối với chị em cô nhiệt tình như thế.
Nguyên lai mấy chị em sống thê t.h.ả.m như , cô còn tưởng rằng nhà bà ngoại quan tâm đến mấy chị em cô nên mới giúp đỡ.
hôm nay cửa, cách ăn mặc của , căn nhà rách nát, còn thanh niên khập khiễng đất , cô liền hiểu .
Nhà họ Giang bên ngoại , sống còn khổ hơn, sợ là lực bất tòng tâm, năng lực giúp đỡ.
Lại theo tập tục nông thôn, chị em cô là Nhà họ Lâm, bà nội còn đó, bác cả chú út đều còn, cũng đến lượt nhà họ Giang nhúng tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-nu-phu-tra-xanh-xinh-dep/chuong-36-ve-nha-ngoai-chuc-tet-cam-nhan-tinh-than-am-ap-noi-thon-cho-dua.html.]
Cả phòng vây quanh ôm Ngọt Ngào, như chúng tinh phủng nguyệt mà nhét kẹo cho bé, bóc hạt dưa đút cho bé, cưng chiều để cho hết.
Lâm Vọng Tinh ở một bên, dùng ánh mắt hâm mộ em gái.
Lâm Hướng Mỹ phát giác cảm xúc nhỏ của bé, duỗi tay kéo nhóc đến bên cạnh , xoa xoa cái đầu nhỏ vài cái.
Lâm Vọng Tinh ngẩng đầu, chị gái ngọt ngào. Cậu chị gái là .
Trừ bỏ bà ngoại, hai và mợ hai, những còn Lâm Hướng Mỹ phân biệt ai với ai, nhân lúc bọn họ vây quanh trêu đùa Ngọt Ngào, cô trộm kéo tay áo Lâm Hướng Quang.
Tối hôm đó, khi hai chị em chuyện về việc cô trong mơ đến một thế giới khác sinh sống, Lâm Hướng Quang hỏi tại cảm giác cô giống như nhiều chuyện nhớ rõ.
Lâm Hướng Mỹ thuận miệng bịa chuyện, cô cũng rõ lắm, tám phần là di chứng tu tiên trong mơ .
Thằng bé chút nghi ngờ mà tin ngay, đó cũng hỏi nữa.
Giờ phút Lâm Hướng Mỹ giật tay áo, Lâm Hướng Quang liền hiểu ý, bất động thanh sắc qua, chào hỏi thanh niên thuận tiện : “Anh cả, dạo thế nào ạ?”
Anh cả? Lâm Hướng Mỹ về phía thanh niên tuy khập khiễng nhưng vẫn trai , phỏng đoán đây là Giang Đông Nam, con trai bác cả mất nhận con thừa tự cho nhà hai.
Gen nhà họ Giang , ngũ quan ai nấy đều đoan chính. Chẳng sợ Giang Đông Nam chân cẳng tật, ăn mặc cũng mấy thể diện, nhưng im ở đó vẫn toát lên vẻ tuấn.
Chỉ tiếc, vì què chân, đầu hỏi thăm Hướng Quang một chút.
Giang Đông Nam xoay một cao một thấp, duỗi tay vỗ vỗ vai Lâm Hướng Quang: “Cũng tàm tạm, còn em thế nào, vẫn học chứ?”
Lâm Hướng Quang gật đầu: “Vẫn học ạ.” Nói xong chào hỏi phụ nữ trẻ tuổi cạnh Giang Đông Nam: “Chị dâu cả ăn Tết vui vẻ ạ.”
Vợ của Giang Đông Nam chút thẹn thùng , duỗi tay hiệu vài cái, coi như trả lời Lâm Hướng Quang.
Lâm Hướng Mỹ sửng sốt. Chị dâu cả câm ? Bất quá nghĩ , cũng hiểu .
Ở cái thời đại tại nông thôn, đàn ông vốn là lao động chính mà què chân, cưới một vợ cũng kiện cho lắm cũng là phù hợp lẽ thường.
Lâm Hướng Quang chào hỏi chị cả xong, sang chào một đôi vợ chồng qua liền là hàm hậu thành thật: “Anh hai, chị hai.”
Lâm Hướng Mỹ sang, dựa theo lời Lâm Hướng Quang từng nhắc tới, hai chính là con trai ruột của hai, Giang Tây Bắc.
Vợ chồng Giang Tây Bắc đều là bình thường, nhiệt tình hàn huyên với Lâm Hướng Quang vài câu.
Còn bốn đứa trẻ đang chạy nhảy đất, đều là con của hai em họ. Giang Đông Nam một con trai, còn hai trai một gái là con của vợ chồng Giang Tây Bắc. Lâm Hướng Quang cũng lượt chào hỏi, Lâm Hướng Mỹ âm thầm ghi nhớ tên từng .
Nhận mặt xong, Lâm Hướng Mỹ nhẩm tính trong lòng, phát hiện thiếu một , chị họ Giang Diễm Thu nhà hai ở đây.
Lâm Hướng Quang cùng trò chuyện, Tiểu Điềm Điềm vây quanh dỗ dành, Lâm Hướng Mỹ cùng Lâm Vọng Tinh ở đầu giường đất, cũng chen lời , chỉ thể gượng.
Lâm Hướng Mỹ nghĩ nghĩ, chủ động hỏi: “Mợ hai ơi, chị Diễm Thu ạ, thấy chị ?”
Mợ hai : “Hôm nay để đối tượng của nó đón về nhà ăn cơm , ăn xong cơm trưa là về thôi.”
Mọi hàn huyên một trận, mợ hai dẫn theo hai cô con dâu xuống bếp nhóm lửa nấu cơm.
Bà cụ Giang xuống giường đất, chuyện phiếm với Lâm Hướng Mỹ, trong tay vẫn ôm c.h.ặ.t Ngọt Ngào buông, ngừng nhét kẹo tay bé.
Tiểu Điềm Điềm trong miệng nhai kẹo cao lương mềm mại ngọt ngào, trong tay còn nắm c.h.ặ.t mấy viên, theo bản năng về phía chị gái.
Vốn định đưa cho chị một viên, nhớ tới hôm đó từ nhà thím Lý trở về, chị gái cố ý dạy bé vài , khi ở nhà khác, cho kẹo thì cứ yên lặng ăn là , cần đưa cho chị.
Cô bé cầm kẹo do dự một chút, thấy chị gái mỉm lắc đầu với , ý bảo cần, cô bé liền đưa một viên kẹo cho ba Lâm Vọng Tinh: “Anh ba, ăn kẹo.”
Lâm Vọng Tinh ngẩng đầu Lâm Hướng Mỹ. Cô xoa xoa cái đầu dưa của bé: “Ăn em.”
Bà cụ Giang lúc mới phản ứng , đối với cháu gái ngoại Ngọt Ngào quá mức nhiệt tình, chút vắng vẻ thằng bé Vọng Tinh.
Bà vội vàng cầm thêm hai viên kẹo nhét tay bé, xòa: “Vọng Tinh, ăn kẹo con. Cháu xem , bà ngoại chỉ mải trêu em Ngọt Ngào.”
Lâm Hướng Mỹ xoa đầu em trai: “Bà ngoại cho, cầm lấy .”
Lâm Vọng Tinh lúc mới nhận lấy, lễ phép cảm ơn: “Cháu cảm ơn bà ngoại ạ.”
Bà cụ Giang : “Đứa nhỏ , khách sáo với bà ngoại gì.”
Lâm Vọng Tinh bóc một viên kẹo bỏ miệng, hai viên còn cất trong túi.
Lâm Hướng Mỹ đẩy bé vẫn luôn dựa đùi thẳng dậy, chỉ chỉ mấy đứa trẻ đang tò mò bọn họ đất, : “Vọng Tinh, chơi cùng các cháu .”
Bọn nhỏ tuổi tác sàn sàn , cũng đều quen , tuy rằng một thời gian gặp nên lạ lẫm, lúc đầu còn câu nệ , nhưng chỉ một lát liền chơi đùa vui vẻ.
Tiểu Điềm Điềm đến đỏ mắt, cũng tụt xuống đất chạy tới chơi cùng.
Bọn nhỏ chạy nhảy từ phòng trong phòng ngoài, Lâm Hướng Quang cùng mợ và hai họ đang tán gẫu, bà cụ Giang liền kéo tay Lâm Hướng Mỹ, cô cháu gái lớn , thiết trò chuyện.
Bà cụ Giang thấy cháu gái ngoại liền nhớ tới con gái ruột của , đề tài vẫn luôn xoay quanh bố của Lâm Hướng Mỹ.
Mấy chi tiết sinh hoạt , Lâm Hướng Mỹ ký ức, trong sách cũng , cô sợ lộ tẩy nên đại bộ phận thời gian chỉ , gật đầu, phụ họa.
Cũng may Lâm Hướng Quang phát hiện sự lúng túng của chị, gần sang chuyện khác: “Bà ngoại, hai, nhà cháu phân gia .”
“Cái gì? Phân gia!” “Nói mau lên, thế?” “Có thiệt thòi ?” “Việc , Hướng Thần của cháu ?” Mọi khiếp sợ thôi, nhao nhao hỏi dồn.
Lâm Hướng Mỹ cùng Lâm Hướng Quang liếc , dựa theo kế hoạch bàn , tạm thời nhắc tới chuyện cả Lâm Hướng Thần mất tích.
Một là đang Tết nhất, nhắc tới đau buồn, lóc sướt mướt ảnh hưởng tâm trạng ăn Tết của .
Hai là, tận đáy lòng Lâm Hướng Mỹ luôn một tia hy vọng, thi cốt cũng tìm thấy, vạn nhất, lỡ như còn sống thì .
Lâm Hướng Quang lời ít ý nhiều kể chuyện phân gia, kể luôn chuyện Bà cụ Lâm liệt giường đất dậy nổi.
Nguyên bản nhà họ Giang thấy bọn nhỏ chia nhà , đồ đạc cũng chẳng bao nhiêu thì tức giận thôi, định tìm Bác cả Lâm lý luận đòi công đạo.
Bà cụ Lâm như , trong lòng hả giận nhiều, thẳng bà thời trẻ thiếu việc bắt nạt của Hướng Mỹ, xứng đáng gặp báo ứng.
Biết mấy chị em ở cái đông nhà kho rách nát, hai Giang định chờ trời ấm lên một chút, mấy sẽ qua đó sửa sang giúp.
Lâm Hướng Mỹ : “Cậu hai, vội sửa nhà ạ. Cháu tính qua Tết sẽ lên trấn hoặc huyện tìm việc , nếu tìm , cháu sẽ đưa bọn nhỏ dọn ngoài ở.”