TN70: Tình Nồng Ngõ Cũ - Chương 352
Cập nhật lúc: 2026-04-15 11:15:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vừa mới hợp đòi chữa chân cho bố cô, thật lòng cô cảm động, nhất là trong cảnh gian nan như hiện tại.”
“Đồng chí, còn chẳng là ai, cũng chẳng hiểu gì về , chuyện đối tượng cứ coi như thấy gì nhé."
Con nhà nghèo thường sớm hiểu chuyện, Cao Tú Lan càng tỉnh táo hơn.
Trong những ngày ăn cháo ngô muối dưa, cô chẳng bao giờ mơ mộng về thứ tình yêu hư vô mờ mịt.
Tìm hiểu, kết hôn là chuyện “đòn gánh một đầu nóng" – chỉ dựa nhiệt huyết nhất thời; môn đăng hộ đối, thấu hiểu và hỗ trợ lẫn mới thể xa .
Người nhà nông vì củi gạo dầu muối mà dốc hết tâm tư, khi thành lập gia đình, xích mích giữa đôi vợ chồng trẻ là điều thể tránh khỏi.
Cạnh nhà cô một thím, thời trẻ là bông hoa của làng, đến tuổi cập kê đến dạm ngõ đông đến nỗi suýt hỏng cả bậc cửa.
Cuối cùng thím gả cho một đàn ông khéo mồm khéo miệng nhất, cưới về mới phát hiện chỉ giỏi hứa suông, bình thường ở nhà đến cái bình dầu đổ cũng chẳng buồn dựng dậy.
Cuộc sống hôn nhân là một đống hỗn độn, ở cữ nên mang bệnh đầy , chẳng còn thấy vẻ hoạt bát xinh thời con gái.
Chứng kiến quá nhiều bi kịch, Cao Tú Lan đặt kỳ vọng quá cao hôn nhân.
Tạ Chí Cường thì cuống quýt:
“Đồng chí Tú Lan, để tự giới thiệu .
tên là Tạ Chí Cường, nhà ở trong ngõ thuộc phố Hồng Tinh, nhà hai gian chính.
Gia đình ít , chỉ bố là bề , ông cũng chỉ là con.
nghiệp cấp hai, ngày mai sẽ đến xưởng cán thép báo danh ở phân xưởng, cũng là một công nhân.
Cô xem còn điều gì cần tìm hiểu nữa ?"
Cao Tú Lan sự thẳng thắn của cho giật .
“Không còn gì nữa, ý là cần , điều kiện hai hợp ."
“Sao hợp?
Đồng chí Tú Lan, thật lòng tìm hiểu cô.
cô thường xuyên bán cải thảo bên khu Tây Đơn, nhà cha già thương ở chân.
Hai chẳng gì là xứng cả, thấy cô siêng năng, lương thiện, kiên cường và ơn."
Trong mắt Tạ Chí Cường, vẻ chỉ là một điểm đáng nhắc tới ở Cao Tú Lan.
Được khác khen ngợi luôn là chuyện vui, mặt Cao Tú Lan đỏ ửng, ngón tay vô thức mân mê b.í.m tóc.
Người đối diện với đôi giày cắm đầy cỏ đuôi ch.ó vẫn tiếp tục :
“Tất nhiên, chuyện đối tượng vẫn cần cả hai bên đồng ý.
Nếu cô thích , coi như lời hôm nay từng .
Cô yên tâm, chuyện tuyệt đối ngoài để gây rắc rối cho cô ."
Anh sợ rêu rao ngoài, trong làng sẽ bàn tán bên tai Cao Tú Lan.
Lúc , khu vực hồ chứa nước yên tĩnh, ai qua .
Mao Đản và Tiểu Nha quan hệ với Cao Tú Lan, Mao Đản lanh lợi, kín tiếng lắm.
Nghe những lời , lòng Cao Tú Lan gợn lên từng đợt sóng lăn tăn, chút lay động.
“Đồng chí, hiểu tấm lòng của , nhưng cảnh nhà hiện giờ, vẫn thể liên lụy đến .
Anh , cũng , chỉ là chuyện đối tượng thực sự hợp lắm."
Tạ Chí Cường ủ rũ:
“Được ."
Đồng thời trong lòng , Cao Tú Lan càng hơn.
Cúi đầu đám cỏ đuôi ch.ó chân, thấy chúng cũng chẳng còn đáng yêu nữa.
Nhặt chiếc cần câu đất lên, vớt con cá lớn trong thùng , xoay nhét tay Cao Tú Lan.
“Con cá cô cầm lấy , chỉ khi bản cô khỏe mạnh thì mới sức chăm sóc bố cô."
Cao Tú Lan chân thành cảm ơn:
“Đồng chí Tạ, thời gian tới đến nhà mua cải thảo sẽ cần trả tiền ."
“Không cần cần, bố dạo ăn cải thảo, đây."
Tạ Chí Cường chỉ vài ba câu “bán " đồng chí Đại Vĩ (bố ).
Xách chiếc thùng vài bước, nghĩ liền đầu :
“Nếu tay nghề của cô , cô thể đến Tây Đơn hoặc phố lớn bán bánh bao nhân chay.
Hoặc đến xưởng cán thép Hồng Tinh cũng , trong xưởng bữa sáng, nhiều dậy muộn kịp ăn sáng ."
Bánh bao nhân chay rẻ hơn bánh bao nhân thịt, những trong xưởng chút dư dả vẫn sẽ mua.
Anh nhớ năm lớp 7 đến xưởng tìm bố, ven đường một sạp nhỏ bán bánh tráng cuốn khoai tây sợi.
Vì tay nghề ngon nên ăn khấm khá.
Tất nhiên khi bố , vòi vĩnh để ông mua cho một cái ăn thử.
Tim Cao Tú Lan ngưa ngứa:
“Cảm ơn , đồng chí Tạ, thật , sẽ dùng thử xem ."
Cô chỉ thể bánh bao chay nhân cải thảo, mà còn thể tính đến bánh bao nhân đậu đũa chua.
“Không gì, nếu cô việc gấp, thể đến xưởng cán thép tìm ."
Tạ Chí Cường gãi gãi gáy, lòng bàn chân như nóng bừng lên.
Hôm nay cũng coi như là liều một phen, thực lời trong lòng cảm giác cũng tệ.
Ít nhất thấy ấn tượng của Tú Lan về hơn nhiều.
Đồng chí Đại Vĩ đúng, yêu đương là lấy chân tâm đổi chân tâm, lời con gái vểnh tai lên mà kỹ.
Không cứ một mực gia trưởng, một lảm nhảm thì ý nghĩa gì .
Cao Tú Lan hào phóng gật đầu.
Sau khi tạm biệt, Tạ Chí Cường bước chân nhẹ nhàng về.
Miệng ngậm một ngọng cỏ đuôi ch.ó, ngân nga một điệu nhạc thành lời.
Hôm nay đúng là một ngày trời.
Về nhà bàn bạc với bố một chút, căn phòng của nên trang hoàng cho t.ử tế một tí nhỉ?
Bây giờ kết hôn thực đơn giản, quá nhiều hoạt động ăn mừng cầu kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-tinh-nong-ngo-cu/chuong-352.html.]
Hôn nhân đa phần là “cha đặt con đó", khi phụ hai bên bàn bạc xong, đôi trẻ thể đến tận lúc đăng ký mới gặp mặt đầu.
Giấy chứng nhận kết hôn chỉ là một tờ giấy khen, tên tuổi đó đều tay, nhân viên đăng ký đóng cái dấu đỏ là xong.
Lúc cưới thì thổi kèn xô-na, tung nắm kẹo, hàng xóm láng giềng tụ tập lời chúc mừng là kết thúc.
Nơi nào cầu kỳ một chút, đôi vợ chồng trẻ sẽ cùng một chiếc ghế băng dài chụp chung tấm ảnh chân dung.
Hoặc tặng quà cho , b.út máy là phổ biến nhất.
Đến khi Cao Tú Lan xách con cá về tới nơi, mặt lão Cao xanh mét vì giận, giường thở hổn hển.
“Bố, bố ?"
“Tú Lan, thật ngờ nhà đội trưởng là hạng như thế!
Lại dám định gả con cho thằng khờ đó!"
“Bố, bố ạ."
“Con gái, thời gian qua là bố nghĩ quẩn, bố thể ch-ết như .
Nếu bố ch-ết, chừng bọn họ sẽ đối xử với con thế nào."
Vừa nãy vợ đội trưởng sang nhà cứ ngó , lời tiếng chính là ý đó.
Ông cũng ngu, chắc hẳn đội trưởng cũng nghĩ thế.
Để phụ nữ mặt thì còn gì là đàn ông?
Nước mắt Cao Tú Lan rơi lã chã, cô gục bên giường nức nở.
“Bố, bố bỏ rơi con đấy."
Lão Cao cũng già lệ tuôn trào, bàn tay thô ráp vàng vọt khẽ xoa tóc con gái.
“Con gái, đừng nữa, bố sống , còn bế cháu cho con nữa chứ?"
Người sống là vì một thở, hy vọng thì tinh thần sẽ lên, mà tinh thần thì bệnh tình cũng nhanh hồi phục.
Cao Tú Lan đôi mắt đỏ hoe, lải nhải kể chuyện:
“Bố, con bố , ngày mai con..."
Chương 433 Tình yêu thời cha (10)
Tạ Chí Cường bắt đầu , Tạ Đại Vĩ sáng sớm dẫn đến phòng nhân sự của xưởng, tất các thủ tục công việc.
Tạ Chí Cường vị trí của Tạ Đại Vĩ ở phân xưởng, bắt đầu từ con .
Toàn quen cả nên loáng cái là xong.
Bận rộn một hồi, các vấn đề về tiêu chuẩn lương thực và đãi ngộ lương bổng cũng chốt hạ.
Tạ Chí Cường dẫn đến phân xưởng, Tạ Đại Vĩ giới thiệu với một sư phụ trông g-ầy nhom.
Anh cung kính dâng lên một bao thu-ốc l-á xịn, g-ầy nhom híp cả mắt.
Ông đ-ánh giá từ xuống vóc dáng của Tạ Chí Cường, tỏ vẻ hài lòng.
“Khá lắm trai, cứ theo chú mà ."
Tạ Chí Cường tươi đáp lời:
“Chú, cháu ạ."
Người qua là quan hệ với bố , thế thì còn ngại ngùng gì nữa?
Một tiếng “chú" gọi vô cùng thiết.
“Đại Vĩ, ông yên tâm, thằng bé bảo đảm sẽ dạy dỗ nên ."
“Ông thì còn gì mà yên tâm?
Con trai chẳng dám gì khác, nhưng món cá kho thì đúng là một tay cừ khôi.
Hôm nào ông rảnh qua nhà, ba chú cháu một hớp."
“Được , cứ quyết định thế nhé."
Hai hàn huyên một hồi, bả vai Tạ Chí Cường suýt thì vỗ cho lệch cả .
Tạ Đại Vĩ nữa, nhẹ bẫm, nuôi con chính là vì ngày hôm nay.
Ông vẫy vẫy tay với Tạ Chí Cường đang theo tiễn :
“Về , bố mày chuẩn chơi đây.
, tối nay cần nấu cơm cho bố , bố hẹn mấy ông bạn cũ tiệm ăn .
Con thích ăn gì thì ăn, chiếc xe đạp cũ ở nhà con cứ dùng , xích rỉ , nhớ tra ít dầu."
Tạ Chí Cường càng càng sợ:
“Bố, bố định bỏ nhà ?"
Dặn dò kỹ lưỡng thế , cứ thấy quen, thật trách nghĩ nhiều .
Tạ Đại Vĩ tức đến bật :
“Cái thằng ranh , nghĩ bậy bạ gì đấy?
Bố mày chỉ là sang phía Lưu Ly Xưởng chơi bời tí thôi.
Thôi, con , bố đây."
Khó khăn lắm con trai mới lớn để ca, ngày lành của ông sắp đến .
Bỏ nhà ?
Đùa gì thế .
Tạ Chí Cường tiễn bố khuất, xoa xoa tay trở .
Với tư cách là một lao động thế hệ mới, từ nay về đúng giờ giấc.
Chu Kiến Quốc cùng phân xưởng với , Ngô Thắng Lợi ở ngay bên cạnh, ba hẹn cùng căng tin ăn trưa.
Ngô Thắng Lợi chạy khoác vai bá cổ:
“Cường t.ử, ?"
“Còn nữa?
Thì cứ thế thôi, sư phụ cũng khá dễ tính, chung cứ theo tiền bối mà học là ."
Tạ Chí Cường cầm cặp l.ồ.ng cơm, xếp hàng.
Buổi trưa căng tin náo nhiệt, đông nghìn nghịt, ai đến muộn là hàng dài tít tận cửa.
Chu Kiến Quốc nghển cổ một cái, mắt sáng rực lên:
“Hôm nay thịt!"