TN70: Vợ Quân Nhân Nuôi Con Dỗ Chồng Hằng Ngày - Chương 168: Chuyến Tàu Về Tây Bắc, Hơi Ấm Của Gia Đình

Cập nhật lúc: 2026-04-21 23:25:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mang theo hai đứa trẻ ngoài, cuối cùng vẫn là bất tiện.

 

Hứa Mục Chu và Tiêu Thanh Như mỗi phụ trách một đứa.

 

Không bế thì cũng địu, chỉ khi ở trong toa tàu mới đặt con lên giường.

 

Thời gian còn , dù gì, cũng để con rời khỏi .

 

Một chuyến như , chỉ lớn vất vả mà ngay cả bọn trẻ cũng chịu tội.

 

Sau khi xuống tàu, chúng ngoan ngoãn để ba địu, chẳng còn sức mà quấy nữa.

 

Hứa Mục Chu đây còn chê chúng ồn ào, bây giờ chúng quấy nữa, thấy các con thật đáng thương.

 

Vẫn là hoạt bát một chút thì hơn.

 

“Vợ ơi, bao giờ chúng nó nữa.”

 

Tiêu Thanh Như nên gì với : “Đừng bước qua.”

 

Xoa đầu con gái, Hứa Mục Chu dịu dàng : “Sắp về đến nhà , con yêu cố gắng thêm chút nữa nhé.”

 

Cô bé ngoan ngoãn lưng , í a một tiếng gì nữa.

 

Hứa Mục Chu thấy vẻ mặt ủ rũ của con mà đau lòng c.h.ế.t.

 

đưa chúng về thì .

 

Đành nhẫn tâm, để chúng chịu khổ một chút.

 

Vừa khỏi ga tàu, Tiêu Thanh Như thấy Tiêu và cảnh vệ, bên cạnh là chiếc xe Jeep quen thuộc.

 

Thấy họ từ xa, Tiêu rạng rỡ tới.

 

Rõ ràng mới gặp mấy tháng , nhưng lúc Tiêu Thanh Như bất giác .

 

Cô thật sự lâu, lâu trở về.

 

Hứa Mục Chu nắm lấy vai cô: “Sau năm nào chúng cũng về.”

 

“Vâng.”

 

Không để nhận điều khác thường, Tiêu Thanh Như hít một thật sâu, nén nỗi chua xót lòng.

 

“Mẹ, đích đến đây ạ?”

 

“Các con khó khăn lắm mới về nhà, còn mang theo hai bảo bối nhỏ của , đích đến đón .”

 

Mẹ Tiêu nóng lòng hai đứa trẻ, thấy chúng vẻ mệt mỏi, bà chuyến chúng vất vả.

 

Không vội bế cháu nữa, bà vội : “Đi, , về nhà , về nhà cho chúng nó nghỉ ngơi cho khỏe.”

 

Cậu cảnh vệ giúp chuyển hành lý lên xe.

 

Mẹ Tiêu và Tiêu Thanh Như bế con ghế , Hứa Mục Chu ghế phụ, cả nhà cùng về khu nhà ở quân nhân.

 

Nghe tin Tiêu Thanh Như và gia đình về ăn Tết, khu nhà ở quân nhân cũng trở nên náo nhiệt.

 

Xa thương gần thường, những đây thích lời chua ngoa bây giờ còn ghen tị với Tiêu Thanh Như nữa.

 

Chỉ cảm thấy cô gả xa như , mất việc, thật đáng tiếc.

 

Ước chừng họ sắp về, những rảnh rỗi tụ tập gần nhà họ Tiêu, chỉ xem Tiêu Thanh Như đổi nhiều .

 

Nếu tiện, còn thể chuyện vài câu.

 

Chiếc xe Jeep từ từ tiến khu nhà ở quân nhân, những cảnh vật quen thuộc, Tiêu Thanh Như bất giác cảm thấy vui vẻ.

 

Đây là nơi cô lớn lên, dù nhiều năm về, cũng hề cảm thấy xa lạ.

 

Trong lòng chỉ cảm giác thiết vô tận.

 

Hứa Mục Chu cũng vô cùng xúc động, ở Tây Bắc, từng thực hiện ước mơ của .

 

Dù đây là quê hương của , nhưng cũng tình cảm sâu đậm với nơi .

 

Xe dừng cửa nhà họ Tiêu, Hứa Mục Chu xuống xe , mở cửa ghế .

 

Đồng thời, thuận tay bế lấy đứa trẻ từ tay Tiêu Thanh Như.

 

Em bé ngoan ngoãn vai ba mút tay, xuất hiện thu hút ánh mắt của nhiều .

 

“Đó là con của Thanh Như, trông xinh quá.”

 

“Ngoại hình của Thanh Như và đồng chí Hứa ở đó, con của họ chắc chắn xinh .”

 

“Trước đây chân của đồng chí Hứa khỏi, còn nghĩ dù hồi phục đến cũng thể rời khỏi nạng, ngờ hồi phục đến mức .”

 

“Họ đúng là khổ tận cam lai .”

 

Mọi xì xào bàn tán, thấy Tiêu xuống xe, tay còn bế một đứa trẻ nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-vo-quan-nhan-nuoi-con-do-chong-hang-ngay/chuong-168-chuyen-tau-ve-tay-bac-hoi-am-cua-gia-dinh.html.]

 

Lập tức như vỡ chợ.

 

Họ sinh đôi!

 

Phúc khí đúng là ai bằng.

 

Đều là quen trong khu, Tiêu Thanh Như chào hỏi .

 

“Thanh Như, về định ở bao lâu?”

 

“Chắc hai tháng ạ.”

 

“Vậy thì quá, nhà cô chú sẽ náo nhiệt .”

 

Mẹ Tiêu mời nhà chuyện.

 

“Hôm nay , để cả nhà họ nghỉ ngơi cho khỏe, mai chúng đến.”

 

“Được, chúng về nhà nhé.”

 

Hàn huyên một lúc, cả nhà cuối cùng cũng trong.

 

Nhà vẫn là dáng vẻ quen thuộc, ngay cả cách bài trí trong phòng khách cũng đổi.

 

Bọn trẻ do Tiêu Thanh Như và cô trông, Hứa Mục Chu mang hành lý lên lầu.

 

Phòng ốc dọn dẹp sạch sẽ, còn chuẩn cho họ đồ dùng vệ sinh cá nhân mới.

 

Không khí một chút mùi bụi bặm, thể thấy để chào đón họ về nhà, ba vợ dụng tâm.

 

Mẹ Tiêu thương hai đứa cháu, : “Con cho chúng nó b.ú , dỗ chúng ngủ, con với tiểu Hứa ăn cơm .”

 

“Mẹ cũng ăn mà?”

 

“Mẹ đói.”

 

Hai nhóc con mệt lả, cần ai dỗ, b.ú xong là ngủ .

 

Nằm chiếc giường mềm mại, lẽ vì quá thoải mái, chúng còn ngáy khe khẽ.

 

Mẹ Tiêu mà mãn nguyện, nhịn hôn mỗi đứa một cái.

 

Nghĩ rằng chúng sẽ tỉnh dậy sớm, bà liền cùng Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu ăn cơm.

 

Trong bếp canh gà hầm sẵn, còn cán.

 

Chỉ cần nấu sơ là thể ăn .

 

Thời tiết quá lạnh, thêm hai ngày tàu đường dài, ai cũng cảm thấy mệt.

 

Lúc uống bát canh nóng hổi, gì hạnh phúc bằng.

 

“Chuyến các con vất vả , ăn nhiều .”

 

Mẹ Tiêu ngừng gắp thịt cho hai vợ chồng, chỉ hận thể nhét cả con gà bát của họ.

 

“Mẹ, cũng ăn , cần lo cho chúng con .”

 

Mẹ Tiêu gật đầu: “Mau ăn , ăn no các con cũng ngủ một giấc.”

 

“Khi nào ba con về ạ?”

 

“Không ông , thời gian cố định, chúng cần quan tâm.”

 

Ba năm gặp ba, Tiêu Thanh Như trong lòng nhớ mong.

 

Không vì cô thường báo tin vui báo tin buồn, mà ba cũng .

 

Không sức khỏe của ba thế nào, tinh thần ?

 

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

 

Ba Tiêu sải bước trở về: “Tả Tả Hữu Hữu ? Mau cho ba xem nào.”

 

“Ông về muộn , chúng nó ngủ .”

 

Ba Tiêu vẻ mặt thất vọng, ông tranh thủ thời gian rảnh về nhà, vài phút nữa ngoài .

 

Không ngờ hai nhóc con đang ngủ.

 

“Ba, ba lên lầu xem ạ.” Tiêu Thanh Như .

 

“Được, ba lên xem một chút.”

 

Mẹ Tiêu yên tâm theo: “Ông nhẹ chân thôi, đừng chúng nó thức giấc.”

 

Ba Tiêu quả thật nhẹ bước.

 

Lần đầu gặp cháu trai cháu gái, cũng khá là hồi hộp!

 

 

Loading...