TN70: Vợ Quân Nhân Nuôi Con Dỗ Chồng Hằng Ngày - Chương 170: Sang Năm Con Muốn Về Quê
Cập nhật lúc: 2026-04-21 23:25:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi mấy đứa nhỏ ngủ dậy, tinh thần hồi phục.
Vừa tinh thần là bắt đầu quậy phá, ba Tiêu Tiêu ôm chúng, chỉ cảm thấy đây chính là hai con chạch trơn tuột.
“Cái thể cốt , hợp lính.” Ba Tiêu như .
“Trẻ con còn nhỏ mà, ông nghĩ xa xôi thế.” Mẹ Tiêu phản bác, “Biết đợi chúng lớn lên, sẽ việc thì .”
“Có vài thứ chính là bồi dưỡng từ nhỏ.”
“Lười với ông.”
Mẹ Tiêu cảm thấy chỉ cần bọn trẻ bình an khôn lớn là , còn việc lớn lên tiền đồ , điều đó quan trọng.
Hai ông bà ôm cháu, vẻ mặt đầy thỏa mãn. Cảm giác con cháu quây quần gối, bọn họ cũng trải nghiệm .
Trẻ con đến một độ tuổi nhất định, sẽ thích ở mãi trong nhà nữa. Đôi mắt to tròn xoe ngừng liếc ngoài, miệng còn ê a kêu la, ý tứ rõ ràng. Muốn ngoài chơi!
Ba Tiêu trả đứa bé cho Tiêu Thanh Như: “Đưa dạo trong viện gia thuộc một chút, cho quen môi trường.”
Cặp sinh đôi tinh lực quá dồi dào, Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu cũng dự định như . Đưa chúng ngắm cảnh, chơi mệt thì ban đêm sẽ hành hạ lớn nữa.
Hai tiểu gia hỏa ngủ cả một buổi chiều, nếu bây giờ đưa chúng ngoài chơi, tối nay chắc chắn thức đêm.
Hứa Mục Chu cũng thấy buồn bực, trẻ con đều thích ngủ , mấy đứa nhỏ nhà quậy phá thế ?
Mẹ Tiêu ở nhà với ba Tiêu, cũng ngoài cùng hai vợ chồng.
Nhìn thấy phong cảnh giống , mấy đứa nhỏ trợn tròn mắt, bên trong dường như mang theo sự nghi hoặc. thấy bố đều ở bên cạnh, sự nghi hoặc lập tức tan biến còn tăm .
Mẹ Tiêu : “Cũng ngày nào Tiểu Tống mới về viện gia thuộc, đến lúc đó thể cho mấy đứa nhỏ gặp mặt , cùng chơi đùa.”
Tính toán ngày tháng, con của Tống Viện cũng hơn một tuổi . Đã lâu gặp, Tiêu Thanh Như cũng nhớ Tống Viện.
“Trường học chắc là nghỉ nhỉ?”
“Chắc là nghỉ , nhưng con bé bây giờ lấy chồng, lo liệu cả hai bên, thời gian về viện gia thuộc cũng ít .”
Tiêu Thanh Như : “Hay là chúng đến viện gia thuộc thăm cô cũng , đúng lúc mang cho nhà họ chút đồ tết.”
“Vậy con gọi điện thoại cho con bé , xem tiện .”
Số điện thoại của đội sản xuất Tiền Tiến Tiêu Thanh Như , dự định lát nữa về nhà sẽ gọi một cuộc.
Cả nhà chuyện, chậm rãi bước . Thời tiết lạnh, ngoài dạo cũng ít , dọc đường cũng gặp ai.
Lúc ngang qua nhà họ Giang thì thấy một đứa bé đang chơi ở cửa, chừng năm tuổi, chỉ một cái, Tiêu Thanh Như đây là đứa bé năm đó.
Mẹ Tiêu cũng thấy Trương Từ An: “Đứa bé Giang Xuyên dạy dỗ khá , giống nó, tâm địa xa.”
Tiêu Thanh Như quan tâm đến những chuyện . Đối với cô mà , những vướng mắc với Giang Xuyên và Đỗ Vãn Thu giống như là chuyện của kiếp .
“Mấy năm nay Giang Xuyên thế mà từng đến nhà họ Trương một nào, cũng chút bất ngờ, chuyện giống phong cách việc của .”
Tiêu Thanh Như cũng khá bất ngờ: “Chân mọc khác, , khác thể đến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-vo-quan-nhan-nuoi-con-do-chong-hang-ngay/chuong-170-sang-nam-con-muon-ve-que.html.]
“Lời sai, đoán chừng nhà họ Trương lẽ yên , suy cho cùng đứa bé bây giờ năm tuổi, nếu còn bồi dưỡng tình cảm, lớn lên sẽ dễ lừa gạt như nữa.”
Bởi vì những ân oán trong quá khứ, Tiêu đối với chuyện của nhà họ Giang thể là nắm rõ như lòng bàn tay.
“Đỗ Vãn Thu lấy chồng mới, hình như sống cũng chẳng .”
Tiêu Thanh Như một chút cũng đồng tình với Đỗ Vãn Thu. Theo cô thấy, Đỗ Vãn Thu thể xếp loại vô sỉ.
Có những thứ khắc sâu trong xương tủy, một từng sống những ngày tháng sung sướng như cô , liệu cam tâm về quê trồng trọt ? Tâm thái đoan chính, tự nhiên cũng sẽ vun vén cho cuộc sống.
Nhận Trương Từ An đang lén bọn họ, Tiêu Thanh Như một cái. Chạm ánh mắt của cô, Trương Từ An lập tức cúi đầu xuống. Không dừng lâu, cả nhà tiếp tục về phía .
Hứa Mục Chu ôm con gái, trong lòng ghen tuông. Sao về viện gia thuộc thấy cái tên ? Vẻ mặt chua loét, thoạt còn dịu dàng như bình thường.
Bàn tay mềm mại của cô nhóc vỗ lên mặt Hứa Mục Chu, líu lo một tràng ngôn ngữ trẻ con mà chẳng ai hiểu . Hứa Mục Chu vội vàng điều chỉnh biểu cảm. Vừa chắc chắn là con gái sợ .
Khóe mắt Tiêu Thanh Như liếc Hứa Mục Chu, trong lòng chút buồn , chuyện qua bao nhiêu năm , mà vẫn còn ghen ?
Bóng dáng gia đình bọn họ biến mất ở góc rẽ, Giang Xuyên khỏi cửa gọi Trương Từ An về nhà ăn cơm.
“Bố ơi, nãy con thấy bà nội Tiêu.”
Biểu cảm của Giang Xuyên đổi: “Về nhà ăn cơm.”
“Bên cạnh bà nội Tiêu chú, dì, còn hai em bé nữa.”
Ánh mắt Giang Xuyên d.a.o động, nhưng vẫn gì. Anh xoa đầu đứa bé: “Bụng đói ? Về nhà ăn cơm .”
Sau đó, giống như chuyện gì xảy , dắt đứa bé về nhà.
Trương Từ An năm tuổi , những lời đồn đại trong viện gia thuộc bé qua ít. Cậu bố vốn dĩ một đối tượng, là con gái nhà bà nội Tiêu. Chỉ là chính ruột của phá hỏng.
Có lẽ là do liên quan đến môi trường sống, cảm xúc của Trương Từ An nhạy cảm. Bố thoạt gì khác biệt so với bình thường, nhưng cảm giác mang giống . Bố dường như buồn bã, dường như chút cảm xúc nào. Trương Từ An nên hình dung cảm giác như thế nào.
Cho dù chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, bé cảm nhận thế nào là hổ và áy náy. Nếu vì và , bố sẽ bà nội mắng mỗi ngày, cũng sẽ chia tay với dì . Nếu như , bố chắc hẳn sẽ hạnh phúc đúng ? Cậu chính là một gánh nặng.
Nghĩ đến đây, trong lòng Trương Từ An buồn bã, ủ rũ cúi đầu, trông vô cùng đáng thương.
Giang Xuyên cũng nên an ủi bé như thế nào. Trong viện gia thuộc đông nhiều miệng, một chuyện thể giấu . Đứa trẻ còn nhỏ như , đang ở độ tuổi ngây thơ hiểu chuyện, thể tưởng tượng những chuyện đó gây tổn thương cho bé lớn đến mức nào.
Mẹ Giang thấy bọn họ về nhà, ánh mắt cũng lạnh như băng. Chỉ cần nghĩ đến việc lâu nữa trong nhà thể sẽ những kẻ hổ tìm đến, ánh mắt rơi Trương Từ An càng lạnh thêm vài phần.
Giang Xuyên nhíu mày: “Mẹ.”
“Gọi cái gì mà gọi, gì ?”
Giang Xuyên bất đắc dĩ, trẻ con đều ngốc, cũng sắc mặt lớn. Cứ tiếp tục như , tâm lý của đứa trẻ sớm muộn gì cũng sẽ xảy vấn đề.
Trương Từ An nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, lấy hết can đảm: “Bố ơi, sang năm con về quê sống, con năm tuổi , thể nhiều việc, con sẽ tự chăm sóc cho bản .”
Lời , tất cả đều sửng sốt. Bao gồm cả Giang.
Bà luôn cảm thấy đứa trẻ mặt dày, rõ ràng chào đón, mà vẫn ở trong nhà. lúc bé chủ động đề nghị về quê, Giang nhất thời cũng nên gì.
Giang Xuyên tuyệt đối sẽ đồng ý. “Sang năm sẽ đưa con học, về quê cái gì mà về.”