TN70: Vợ Quân Nhân Nuôi Con Dỗ Chồng Hằng Ngày - Chương 89: Báo Tin Vui Không Báo Tin Buồn

Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:55:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Tiêu đóng cửa chính , đó mới xuống chiếc ghế sô pha đơn ở phía bên .

 

“Con thật cho , kết quả kiểm tra hôm qua rốt cuộc là gì? Mẹ hỏi Tiểu Hứa, nó chọn những thứ quan trọng để lừa , hiểu gì, cái trò báo tin vui báo tin buồn đó mắc lừa .”

 

Tiêu Thanh Như thầm nghĩ, thảo nào đều gừng càng già càng cay, quả nhiên là giấu chút nào.

 

Chuyện ý định cố ý giấu giếm, chỉ là để trưởng bối lo lắng theo.

 

bây giờ hỏi, Tiêu Thanh Như vẫn .

 

, loại chuyện giấu , nếu cơ thể cô mãi điều hòa , sớm muộn gì cũng bùng phát.

 

Đến lúc đó cô sẽ đối mặt với áp lực lớn hơn.

 

Chi bằng ngay từ đầu cứ thẳng thắn một chút, chuyện khác thì bước nào bước đó .

 

Cô chỉ là một bình thường, chu mặt, cũng xa xỉ mong cầu chuyện như ý.

 

Cách khá bảo thủ: “Bác sĩ , phương diện sinh đẻ của con thể sẽ khó khăn hơn khác.”

 

Mẹ Tiêu sững sờ vài giây, tính là quá kinh ngạc.

 

Cùng là phụ nữ, bà quá hiểu hậu quả của việc lạnh.

 

Có một ốm đau bệnh tật gì cũng vấn đề về sinh đẻ, huống hồ con gái từng chịu tội lớn như .

 

Lúc nhiều hơn nữa cũng vô dụng, chỉ thể an ủi con gái: “Chuyện gì là tuyệt đối, bác sĩ đều thể, chứng tỏ vẫn còn cơ hội điều hòa , con bây giờ vẫn còn trẻ, chỉ cần theo lời bác sĩ , hồi phục chắc chắn sẽ đơn giản hơn khác.”

 

Tiêu Thanh Như gật đầu: “Con , cần an ủi con.”

 

“Đây là an ủi, so với những kéo dài mấy năm mới phát hiện vấn đề, con như coi như là sớm, phát hiện sớm, điều trị sớm, chắc chắn vấn đề gì.”

 

“Nếu ở bên chữa khỏi, đưa con Hỗ Thị, Kinh Thị, tất cả những nơi điều kiện y tế , cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn, nhất định thể giải quyết vấn đề của con.”

 

Tất cả đều đang cổ vũ , hậu thuẫn cho , Tiêu Thanh Như cảm thấy cô thật sự may mắn.

 

Lúc cần sự quan tâm, ai giậu đổ bìm leo.

 

“Mẹ, con đang uống t.h.u.ố.c, cứ điều hòa một thời gian tính tiếp.”

 

Mẹ Tiêu : “Qua năm con và Tiểu Hứa về Kinh Thị, đến lúc đó tiện thể kiểm tra một chút.”

 

Nghĩ nghĩ vẫn yên tâm: “Hay là cùng các con nhé?”

 

Tiêu Thanh Như dở dở : “Nếu cùng chúng con ăn tết, thì , nhưng nếu cùng con khám bệnh, thì thôi đừng giày vò nữa, Hứa Mục Chu ở đó mà, còn yên tâm về ?”

 

“Có Tiểu Hứa ở đó, đương nhiên là yên tâm.”

 

Mẹ Tiêu càng xót xa cho con gái, thì càng băm vằm Giang Xuyên thành trăm mảnh.

 

Trong lòng nguyền rủa, nhất là để đoạn t.ử tuyệt tôn!

 

Đỡ cho đứa trẻ sinh gây họa cho khác.

 

Loại gia đình hổ , sinh con cứ coi như là tích đức thiện !

 

Tiêu Thanh Như hiểu tính khí của , biểu cảm là đang nghĩ gì.

 

Đối với Giang Xuyên, đây cô chỉ là chán ghét, hy vọng cả đời đừng bao giờ gặp .

 

bây giờ, cô là thật sự hận Giang Xuyên .

 

Hận cái gì cũng , nhưng chẳng việc gì.

 

Càng hận luôn dùng cách tổn thương cô, để thành cho sự lương thiện của .

 

Trong mắt Tiêu Thanh Như mang theo sự lạnh lẽo, kiếp cô và Giang Xuyên sẽ ngày xóa bỏ hiềm khích đây.

 

Mẹ Tiêu bếp nấu canh gừng cho con gái: “Mặc dù cay, nhưng uống cho cơ thể con, đợi qua hai ngày nữa kỳ nguyệt san qua thêm chút đường đỏ , thể bổ khí huyết.”

 

Tiêu Thanh Như dậy: “Mẹ, những thứ chúng con tự , đừng giày vò nữa.”

 

Mẹ Tiêu lườm cô một cái: “Đây chẳng là chuyện tiện tay ? Dù rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi.”

 

Tận mắt con gái uống hết canh gừng, Tiêu lúc mới hài lòng.

 

“Chuyện con rể suy nghĩ gì?”

 

“Giống như , chữa , còn kết quả thế nào, tận nhân lực, tri thiên mệnh là .”

 

Mẹ Tiêu thở dài một : “Nhân phẩm của con rể chỗ nào để chê, nó chắc chắn sẽ vì chuyện ý kiến với con, chỉ lo lắng bên phía thông gia, bọn họ chỉ Tiểu Hứa là mụn con trai độc nhất, thể càng các con sinh một đứa con.”

 

“Vấn đề , Hứa Mục Chu sẽ giải quyết.”

 

Mẹ Tiêu gật đầu: “Nó là giữa các con, nên để nó giải quyết, nhưng vẫn đề nghị, tạm thời giấu bọn họ .”

 

Con gái nhà việc quá thẳng thắn, Tiêu lo lắng qua hai ngày, cô thể chọc thủng chuyện đến Kinh Thị .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-vo-quan-nhan-nuoi-con-do-chong-hang-ngay/chuong-89-bao-tin-vui-khong-bao-tin-buon.html.]

“Dù các con bây giờ cũng định con, cứ giấu hai năm , nếu đến lúc đó vẫn điều hòa , với bọn họ cũng muộn, đỡ cho bọn họ còn lo lắng theo.”

 

Tiêu Thanh Như trong lòng giấu chuyện: “Con cũng nghĩ như , cứ điều hòa một thời gian tính tiếp.”

 

Giống như , nếu trong thời gian điều hòa , còn thể tránh ít rắc rối.

 

Mãi cho đến giờ nấu cơm, Tiêu giúp Tiêu Thanh Như ủ cơm xong, đoán chừng con rể sắp về , liền định về nhà.

 

“Mẹ, ăn cơm xong hẵng về.”

 

“Mẹ còn về nấu cơm cho ba con bọn họ.”

 

“Để bọn họ tự .”

 

Mẹ Tiêu xua tay: “Tài nấu nướng của ba con và con đều , đồ thể ăn nổi.”

 

, con xin nghỉ mấy ngày?”

 

“Chỉ hôm nay thôi ạ.”

 

Mẹ Tiêu chút lo lắng: “Hay là xin nghỉ thêm hai ngày, đợi kỳ nguyệt san qua hẵng .”

 

“Cơ thể con con tự , vấn đề gì.”

 

Bây giờ bụng còn đau lắm nữa, điều hòa cơ thể chuyện một sớm một chiều, thể mỗi đến kỳ nguyệt san đều xin nghỉ.

 

Nếu nhiều, khác chắc chắn ý kiến.

 

Nếu thật sự đến mức cứ đến kỳ nguyệt san là xin nghỉ, Tiêu Thanh Như cảm thấy cũng nên lùi về .

 

“Đứa trẻ con chính là bướng bỉnh, nếu cơ thể khỏe, nhất định xin nghỉ.”

 

“Con ạ.”

 

“Cơ thể là tiền vốn của cách mạng, cùng lắm thì công việc chúng cần nữa.”

 

“Không nghiêm trọng như tưởng tượng , yên tâm ạ.”

 

Dặn dò một hồi lâu, Tiêu lúc mới rời .

 

Khoảng mười phút , Hứa Mục Chu cũng về , tay xách một con gà, một giỏ trứng gà.

 

Còn những thứ khác, đưa đến căn sân nhỏ nhà họ Tiêu .

 

“Mẹ đến ? Vừa nãy qua bên đó, thấy .”

 

“Vừa mới lâu, hai thể lướt qua .”

 

Cất đồ đạc xong xuôi, nhà vệ sinh rửa tay, lúc mới qua ôm Tiêu Thanh Như.

 

“Còn khó chịu ?”

 

“Không khó chịu nữa.” Tiêu Thanh Như đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c đàn ông , “Cửa còn đóng, thấy ngại c.h.ế.t .”

 

Nói gì đến nấy.

 

Chị dâu sống ở nhà đối diện vặn đến nhà bọn họ đổi than tổ ong, thấy rõ mồn một.

 

Để hóa giải sự ngượng ngùng, trêu chọc bọn họ: “Người trong khu nhà ở quân nhân đều hai vợ chồng cô tình cảm , bây giờ coi như tận mắt thấy .”

 

Nhìn dáng vẻ dính của Hứa Mục Chu, so với đây thật sự là hai khác biệt!

 

Thoát khỏi vòng tay đàn ông, Tiêu Thanh Như hỏi: “Chị dâu, chị tìm việc gì ?”

 

“À, là thế , hôm qua nhà, than tổ ong trong nhà tắt , định đến nhà cô đổi một viên than.”

 

Hứa Mục Chu bếp, dùng kẹp gắp viên than tổ ong đang cháy dở .

 

Chị dâu đối diện để viên than tổ ong dùng: “Hai cứ bận , cũng về nấu cơm đây.”

 

Nói xong, về nhà đối diện .

 

Tiêu Thanh Như lườm Hứa Mục Chu một cái: “Đều tại .”

 

“Vợ chồng ở nhà đều như ? Sợ cái gì?”

 

Hai vợ chồng ở nhà cần quá đắn, nếu sớm muộn gì cũng thành em, Hứa Mục Chu nghĩ như .

 

Mở đài radio lên: “Vợ ơi, em đài một lát , nấu cơm.”

 

“Em phụ .”

 

“Không cần, mấy ngày nay chạm nước lạnh, em cứ nghỉ ngơi cho .”

 

Dùng kẹp gắp viên than tổ ong dùng bếp.

 

Bữa sáng ăn tạm chút gì đó, buổi tối thể ăn thịt gà, dùng nước luộc gà nấu mì, vợ chắc chắn sẽ thích.

 

 

Loading...