La Ái Hương cứ ngỡ Thẩm Thanh Hà sẽ giống như ở thôn Đào Viên, cô thiết kế quần áo, còn thì chào hàng, ngờ tham vọng của cô còn lớn hơn cả những gì cô tưởng tượng.
mà, cô thích!
Lúc , ánh mắt La Ái Hương Thẩm Thanh Hà là ánh mắt của một cô em gái hâm mộ đang thần tượng.
Thậm chí, trong lòng cô còn thầm tiếc nuối, tại là đàn ông, nếu là đàn ông, cô nhất định giành cho bằng Thẩm Thanh Hà.
Chuyện đào góc tường , chỉ cần vung cuốc giỏi, vung cuốc chăm, thì góc tường nào đào đổ .
Không hiểu , Tưởng Xuân Lâm cảm thấy ánh mắt La Ái Hương chút , cứ như đang tình địch…
Anh lắc lắc đầu, chắc là hôm nay tâm trạng , uống nhiều bia nên đầu óc chập mạch .
La Ái Hương đàn ông.
Sau khi tiễn Phí Thiết và Thẩm Viễn , La Ái Hương và La Ái Lan về phòng nghỉ ngơi.
La Ái Hương mắt lấp lánh Thẩm Thanh Hà, “Thanh Hà, và chị gửi chị tiền thuê nhà.”
Nói , La Ái Hương liền móc tiền trong túi .
La Ái Lan cũng móc tiền.
Thẩm Thanh Hà La Ái Hương và La Ái Lan, cảm thấy hai điều.
Anh em ruột còn tính toán rõ ràng.
Cô , “Năm mươi đồng một tháng, ở căn hai gian nên trả phần lớn, hai mỗi tháng trả mười đồng là .” Căn một gian còn cho Tưởng Xuân Minh ở, cô cũng thu mười đồng.
La Ái Hương và La Ái Lan mỗi đưa ba mươi đồng cho Thẩm Thanh Hà.
Thẩm Thanh Hà nhận tiền, còn cho họ một tờ giấy biên nhận.
La Ái Hương và La Ái Lan ở nhà ngang phía tây, bốn phòng, nhưng hai vẫn ngủ chung một phòng.
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu , rắc một lớp sương bạc mờ ảo giường.
La Ái Lan ngoài cửa sổ, thể thấy mặt trăng, cô chút chân thực hỏi, “Ái Hương, chúng bây giờ thật sự đang ở Kinh Thành ? Còn an cư lạc nghiệp ?”
“ .” La Ái Hương cảm thán, “Mấy tháng , nếu ai với rằng lúc sẽ ở Kinh Thành, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tin.”
La Ái Lan hít một thật sâu, “Thơm thật.” Mùi của tự do.
La Ái Hương xoay , ôm lấy La Ái Lan, “Chị, những chuyện vui đây đều qua , chúng cứ theo Thanh Hà, chị bảo chúng gì thì chúng nấy, chắc chắn sai!”
Mộng Vân Thường
“Ừm!” La Ái Lan gật đầu, “ cũng nghĩ , nếu Thanh Hà, lẽ bây giờ chúng vẫn còn ở huyện thành, , lẽ bán , ai đưa sính lễ cao thì gả cho đó, chừng còn là một ông già nữa.”
Nói xong, cả hai nhịn phá lên.
“Chị, ngờ tham vọng của Thanh Hà còn lớn hơn tưởng, thật sự cảm ơn ông trời cho gặp chị .” La Ái Hương mắt sáng rực .
Trước khi quen Thẩm Thanh Hà, những phụ nữ cô tiếp xúc cả đời đều chỉ xoay quanh chồng con, sống như một cái máy, suy nghĩ của riêng , lấy nhu cầu của chồng con mục tiêu cuộc đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-den-dem-tan-hon-voi-nguoi-chong-lanh-lung-vo-cung-manh-me/chuong-421-anh-mat-tinh-dich-tuong-xuan-lam-cam-thay-bat-an.html.]
Nhìn Thẩm Thanh Hà, cô mới , thì phụ nữ còn thể sống như .
Không cần xoay quanh chồng con, phụ nữ như sức hút, ngược Tưởng Xuân Lâm xoay quanh Thẩm Thanh Hà.
Cô cũng trở thành một phụ nữ như !
“ .” La Ái Lan , “Chúng cứ theo chị là , những ngày tháng sẽ tệ .”
La Ái Hương im lặng một lúc, hỏi La Ái Lan, “Chị, chị nhớ Đường Hạo ?”
La Ái Lan đỏ mặt gì.
La Ái Hương dụi đầu vai La Ái Lan, “Em nhớ Chu Chí Cương .” Nhất là khi thấy cảnh Tưởng Xuân Lâm và Thẩm Thanh Hà ở bên , càng nhớ hơn.
La Ái Lan thấy La Ái Hương thẳng thắn, cũng đỏ mặt lí nhí là nhớ.
Cả hai đều bật khúc khích.
…
Thẩm Thanh Hà cùng Tưởng Xuân Lâm “vận động giường” xong, lúc đang trong lòng , bàn bạc với về dự định của .
“Em vốn tưởng chính sách ở Kinh Thành sẽ thoáng hơn, thể tự kinh doanh, nhưng xem thời cơ vẫn chín muồi, em quần áo , nhưng vải vóc là một vấn đề.”
“Chúng đến đây, vẫn còn lạ nước lạ cái, tìm vải cũng cần thời gian, em nhờ Lý lúc nào đến Kinh Thành thì giúp chúng mang một ít vải qua.”
“Vấn đề lớn.” Tưởng Xuân Lâm ôm vai Thẩm Thanh Hà, “Chúng hợp tác với Lý lâu như , là trọng nghĩa khí.”
Thẩm Thanh Hà, “Vậy , sáng mai em sẽ gọi điện cho bố nuôi , nhờ bố giúp một lô vải, đó nhờ Lý lúc về Kinh Thành mang qua cho chúng .”
“Ừm, còn sớm nữa, ngủ .” Tưởng Xuân Lâm nhẹ nhàng vỗ lưng Thẩm Thanh Hà.
Hôm nay bận rộn cả ngày, hai chẳng mấy chốc ngủ .
…
Đường Trạch Dân lật xem bản thiết kế Thẩm Thanh Hà đưa cho ông, càng xem càng kinh ngạc, cũng càng xem càng tiếc nuối.
Nếu cô chịu ở Xưởng may Quang Hoa nhà thiết kế, vài năm Xưởng may Quang Hoa nhất định sẽ tiến lên một tầm cao mới.
Đường Trạch Dân đang cảm thán thì điện thoại bàn việc reo lên.
Mắt ông vẫn dán bản thiết kế, thuận tay nhấc ống .
“A lô?”
Giọng dịu dàng, thanh tĩnh của Thẩm Thanh Hà truyền đến, “Bố nuôi, con và Xuân Lâm định ở Kinh Thành , đặc biệt gọi điện báo cho bố một tiếng.”
Đường Trạch Dân bật , huyện Đào Viên đất thiêng, đây ông tin, bây giờ thì tin thật .
“Vậy thì quá, hai hôm con các con ở khách sạn, bố và nuôi con còn lo nhỡ các con tìm nhà thích hợp, cứ ở khách sạn mãi cũng tiện.”
“Nhà lắm ạ…” Thẩm Thanh Hà miêu tả căn nhà đang thuê cho Đường Trạch Dân , khiến ông xong cũng qua xem thử căn nhà hai gian đó trông như thế nào.