TN70 Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Với Người Chồng Lạnh Lùng Vô Cùng Mạnh Mẽ - Chương 43: Thể Lực Của Người Đàn Ông Này Không Phải Trâu Bò Bình Thường
Cập nhật lúc: 2026-02-05 19:06:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Thu Phượng cho phép Kỳ Thanh Mai lén lút tìm Khương Hiểu Huy, cho dù gặp , cũng ở nơi đông , sợ hỏng danh tiếng!
Kỳ Thanh Mai lời Cao Thu Phượng, nhưng thể .
Bởi vì trong lòng Kỳ Phúc Sinh, Cao Thu Phượng quan trọng hơn cô!
Thứ mà Kỳ Thanh Mai dựa trong nhà chính là Kỳ Phúc Sinh, nếu mất sự sủng ái, tình cảnh của cô sẽ khó khăn.
Để thể gặp gỡ Khương Hiểu Huy nhiều hơn nhằm bồi dưỡng tình cảm, mỗi ngày Kỳ Thanh Mai đều theo đồng việc, thể chuyện với Khương Hiểu Huy vài câu thì càng , nếu cơ hội thì vài cái cũng .
Thẩm Thanh Hà và Tưởng Xuân Lâm xa thành một chấm đen, Kỳ Thanh Mai tức giận liếc Khương Hiểu Huy đang cắt lúa, đến bao giờ mới cưng chiều cô như .
Nghĩ đến tối qua lấy quần áo bẩn của mà giặt về .
Kỳ Thanh Mai lục túi của Khương Hiểu Huy, định lấy đồ bên trong mới giặt.
Cô lấy đầu tiên là một tấm tem phiếu vải năm thước, trong lòng vui mừng.
Trong thiết lập của cô, Khương Hiểu Huy bố đều là công nhân viên chức, còn một trai, đợi bố già , trách nhiệm phụng dưỡng sẽ là của cả, cô và Khương Hiểu Huy chỉ cần sống cuộc sống của là .
Tương lai của sẽ theo con đường quan lộ, sẽ là thị trưởng, còn cô là phu nhân thị trưởng.
Nghĩ đến cảnh tượng thấy, Kỳ Thanh Mai lạnh một tiếng, cho dù cuối cùng Tưởng Xuân Lâm theo thiết lập của cô thì chứ, cưng chiều Thẩm Thanh Hà đến mấy cũng chỉ là một tên nhà quê, Thẩm Thanh Hà theo chỉ thể khổ cả đời.
Còn cô thì khác, khi kết hôn với Khương Hiểu Huy, cô sẽ theo về thành phố, theo ăn sung mặc sướng.
Kỳ Thanh Mai lục túi còn , lấy một tờ giấy thư, mở xem thì là thư bố Khương Hiểu Huy cho .
Nội dung chủ yếu là dặn dò dù ở nông thôn cũng lơ là, ngừng học tập tiến bộ để chờ cơ hội về thành phố. Nếu gặp cô gái thích, thể chỉ dựa tình yêu mà bất chấp tất cả, cũng xem đối phương thể giúp đỡ gì cho .
Kỳ Thanh Mai thông minh nhưng ngốc, xong lá thư , cô mới hiểu tại Khương Hiểu Huy đối xử với cô lúc nóng lúc lạnh.
Phải giúp , giúp thế nào?
Bố Khương Hiểu Huy sẽ chu cấp cho , nhưng vì còn một trai nên chu cấp cũng hạn.
Nghĩ đến chỗ vải mua ở cửa hàng bách hóa hôm qua, trong lòng cô ý định.
…
Thẩm Thanh Hà tức giận vì sự vô độ của Tưởng Xuân Lâm, cô tự đạp xe về phía huyện, Tưởng Xuân Lâm chạy theo xe, cô tưởng chạy một lúc sẽ chạy nổi nữa, ngờ chạy theo đến tận huyện.
Thể lực của đàn ông dạng … trâu bò!
Chút chạy chậm đối với Tưởng Xuân Lâm chỉ là muỗi, thậm chí còn thở hổn hển.
“Giờ còn sớm nữa, là cô đến chợ đen, cửa hàng bách hóa mua máy khâu?”
Thẩm Thanh Hà lườm Tưởng Xuân Lâm: “Anh còn là còn sớm nữa !”
Tưởng Xuân Lâm đưa tay sờ mũi, quả nhiên là chinh phục , nếu hung dữ như !
Đạp xe đến chợ đen quá gây chú ý, Thẩm Thanh Hà gửi xe ở nhà xe của bệnh viện huyện, đưa cho ông lão trông xe một hào, xách túi da rắn về phía chợ đen.
Vẫn như cũ, cô đến con hẻm vắng để đồ , mới đến chợ đen.
Chỗ cô từng bày hàng chiếm, cô liền tìm một chỗ trống khác.
Bày hàng ở đây quy định chỗ nào nhất định là của ai, ai đến sớm thì đó chọn .
Thẩm Thanh Hà bày những chiếc khăn trải bàn, rèm cửa xong lên một tấm vải sạch, đặt những món đồ nhỏ đan bằng len sang một bên, cô trông hàng dùng kim móc đan những món đồ trang trí treo bằng len.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-den-dem-tan-hon-voi-nguoi-chong-lanh-lung-vo-cung-manh-me/chuong-43-the-luc-cua-nguoi-dan-ong-nay-khong-phai-trau-bo-binh-thuong.html.]
“Ủa, cái để gì ?”
Một phụ nữ mặc áo sơ mi hoa nhí chiếc khăn trải bàn ghép từ những mảnh vải vụn, cầm lên tò mò hỏi Thẩm Thanh Hà.
Thẩm Thanh Hà đặt đồ trong tay xuống, : “Cái dùng để trải bàn, phủ bộ ấm , cũng thể phủ lên chăn.”
“Không đều dùng ren trắng để phủ ?” Người phụ nữ cầm tấm vải ghép lật qua lật xem, là trông khá .
Thẩm Thanh Hà thấy phụ nữ hứng thú, liền : “Cái nét đặc sắc hơn, hơn vải ren trắng , kiểu tông màu sáng, cũng tông màu tối, tùy phong cách trang trí nhà chị hợp với cái nào, phối hợp thể tăng thêm cá tính và phong cách.”
Người phụ nữ liếc Thẩm Thanh Hà, chiếc khăn trải bàn trong tay, cô thích chiếc khăn , suy nghĩ năm giây hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
“Năm đồng!” Thẩm Thanh Hà đáp.
Người phụ nữ kinh ngạc mở to mắt: “Đắt quá , mua một tấm vải ren trắng cũng đến giá đó.”
Mộng Vân Thường
“Cái là may thủ công .” Thẩm Thanh Hà lật mặt của chiếc khăn cho phụ nữ xem, “Chị xem đường kim mũi chỉ , may từng đường kim mũi chỉ một, vải đáng tiền, nhưng công sức thì đáng tiền.”
Người phụ nữ do dự, cân nhắc xem đáng bỏ năm đồng mua một chiếc khăn trải bàn .
Năm đồng đủ cho cả nhà họ ăn rau cả tuần .
chiếc khăn trải bàn , cô thực sự thích.
Thẩm Thanh Hà mỉm bên cạnh, đợi phụ nữ tự lựa chọn.
Khăn trải bàn, tiền sẽ mua, tiền thì ngại đổi, thỉnh thoảng trang trí nhà cửa sẽ giúp tăng thêm cảm giác hạnh phúc.
Người phụ nữ đấu tranh một lúc, c.ắ.n răng mua, thấy con b.úp bê vải bên cạnh, chê đắt, mua thẳng cho con gái.
Quả nhiên, dù là thời nào, lớn thể thiệt thòi bản chứ để con cái thiệt thòi.
Thẩm Thanh Hà liếc đống vải đất, món đồ treo đan dở, cô nên một ít đồ dùng cho trẻ con .
“Con gái, con bán đồ ăn vặt nữa ?” Vương Quế Mai sáng sớm đến chợ đen nhưng thấy Thẩm Thanh Hà, trưa ăn cơm xong đưa cháu học đến, ngờ gặp cô, chỉ là bán thứ khác .
Thẩm Thanh Hà liếc Vương Quế Mai, : “Làm đồ ăn vặt ngày nào cũng ám khói, cái sạch sẽ hơn.” Chủ yếu là cái kiếm tiền.
Vương Quế Mai cẩn thận quan sát Thẩm Thanh Hà, vẫn cảm giác quen thuộc, hình như gặp ở đó, nhưng bà chắc chắn đây quen Thẩm Thanh Hà, quen cô cũng là ở chợ đen.
Cũng thể là quen, chỉ là cháu trai bà thích ăn đồ ăn vặt cô .
Nghe cô , chắc chắn là kết hôn, nếu kết hôn kiếm tiền phụ giúp gia đình, còn quan tâm gì đến khói lửa.
Chỉ tiếc cho dung mạo , nếu trông thanh tú hơn một chút, bà giới thiệu cô cho con trai út của , quá đảm đang.
“Chỉ là cháu trai dịp quấy , còn mấy bà chị già của nữa, sáng nay gặp còn đồ ăn vặt cô họ thích ăn.” Vương Quế Mai tiếc nuối .
“Nếu thích thì mỗi tuần đến xưởng may một .” Nhớ đến đàn ông , Thẩm Thanh Hà do dự , “Hoặc là, bà đến đây mua hộ họ, trả bà tiền công, khi nào cần, bà ngoài dạo phố tiện thể với một tiếng là .”
Vương Quế Mai toe toét: “Vậy thì quá.”
Nói , bà những món đồ Thẩm Thanh Hà bày đất, xổm xuống cầm mấy món lên xem, rèm cửa ở nhà rách, bà liền chọn một cái rèm .
Nhìn bóng lưng Vương Quế Mai, Thẩm Thanh Hà thầm nghĩ: “Khách hàng giữ cho , chỉ riêng những trong khu tập thể đó cũng thể mua ít đồ của .”
“Đồ xí, hôm qua chạy nhanh lắm nhỉ?” Từ nhỏ đến lớn, Đường Hạo từng chịu thiệt lớn như hôm qua, đây tuyệt đối là lịch sử đen tối của đời , nếu để mấy thằng bạn một phụ nữ quật ngã xuống đất, chẳng chúng nó sẽ cả đời .
Nhìn thấy Đường Hạo, sắc mặt Thẩm Thanh Hà biến đổi!