TN70 Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Với Người Chồng Lạnh Lùng Vô Cùng Mạnh Mẽ - Chương 444: Là Anh Ấy Bỏ Rơi Em Trước, Nên Em Không Cần Anh Ấy Nữa
Cập nhật lúc: 2026-02-05 19:20:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Xuân Lâm bất đắc dĩ lắc đầu: “Sớm hôm nay, hà tất lúc !”
Thẩm Thanh Hà chơi với Đậu Đậu một lúc, dỗ cô bé ngủ để Tưởng Xuân Lâm trông, đó ngoài.
Tháng tám trời nóng, ve sầu cành cây kêu inh ỏi, tiếng ve kêu càng cảm thấy oi bức.
Sau kỳ nghỉ, Đại học Kinh Thành vắng tanh.
Thẩm Thanh Hà trong khuôn viên trường vắng vẻ, chuyên chọn bóng cây.
Đến thư viện, quả nhiên thấy La Ái Hương đang sách.
Trong khuôn viên trường vắng hoe, nhưng thư viện khá nhiều .
Nhiều sinh viên ngoại tỉnh để tiết kiệm tiền vé xe, nghỉ hè cũng về, cũng nhân dịp nghỉ hè thêm.
Thẩm Thanh Hà tùy ý rút một cuốn sách giá, đối diện La Ái Hương.
La Ái Hương cảm thấy đối diện, bất giác ngẩng đầu lên , thấy là Thẩm Thanh Hà thì sững sờ, hạ giọng : “Sao ở đây?”
“Ngoài nơi , còn thể ?” Thẩm Thanh Hà hỏi ngược .
La Ái Hương c.ắ.n môi : “Phải , chẳng nơi nào để .”
Thẩm Thanh Hà qua bàn nắm lấy tay cô: “ bây giờ bán nhà, nhưng xem vận may, đợi căn nhà phù hợp, chúng sẽ mua. Không nhà đẻ đáng tin cậy, chúng tự mua nhà để an cư.”
La Ái Hương nhà đẻ của Thẩm Thanh Hà cũng , gần giống như chị cô, đều trọng nam khinh nữ.
cô hạnh phúc, cô gặp thật lòng yêu thương .
“Ái Hương.” Thẩm Thanh Hà đang định , thấy các bạn học gần đó đều nhíu mày họ.
Cô áy náy với các bạn học đó, chỉ ngoài.
La Ái Hương hiểu ý, trả sách, hai bóng mát của cây trong khuôn viên trường.
“Ái Hương, ở ga tàu thấy Chu Chí Cương .” Thẩm Thanh Hà chậm rãi , mắt về phía , La Ái Hương.
La Ái Hương dừng bước, đầu Thẩm Thanh Hà, cô còn tưởng ai chú ý đến .
“Ừm.” La Ái Hương gật đầu: “ gặp .”
Thẩm Thanh Hà dừng bước, La Ái Hương: “Thật sự cho cơ hội nữa .”
“Là từ bỏ .” Ánh mắt La Ái Hương trong veo, một chút thiếu lý trí, cô tỉnh táo : “Cho nên cần nữa.”
Thẩm Thanh Hà mỉm : “Cậu quyết định thế nào, đều ủng hộ !”
“Cảm ơn!” La Ái Hương cảm kích .
Chính vì bên cạnh cô chị gái, Thẩm Thanh Hà, nên cô mới dám dũng cảm chính .
Cô từng yêu Chu Chí Cương, cũng thật lòng cho .
Là trân trọng, trân trọng, thì cô cần nữa.
“Nếu , thì hãy cho rõ ràng.” Thẩm Thanh Hà La Ái Hương : “Cậu cứ trốn tránh cũng là cách.”
La Ái Hương cảm thấy Thẩm Thanh Hà lý, cô trốn tránh , khác gì lúc đầu trốn tránh cô.
La Ái Hương và Thẩm Thanh Hà từ biệt tìm Chu Chí Cương.
Cũng khó tìm, cô thấy ở cửa một nhà nghỉ gần Đại học Kinh Thành.
“Ái Hương.” Chu Chí Cương đang định ngoài tìm La Ái Hương, thấy cô thì vui mừng chạy tới.
La Ái Hương lạnh nhạt Chu Chí Cương: “ đến là cho rõ ràng, về , chúng kết thúc .”
“Ái Hương…” Sắc mặt Chu Chí Cương trắng bệch La Ái Hương, tin cô tuyệt tình như .
“Cứ , đừng đến tìm nữa.” La Ái Hương xong liền rời , một chút do dự.
“Ái Hương.” Chu Chí Cương gọi, chạy về phía La Ái Hương.
La Ái Hương giật , xe buýt dừng , cô lên xe thúc giục tài xế mau lái .
Tài xế tưởng La Ái Hương gặp lưu manh, qua gương chiếu hậu thấy Chu Chí Cương đang đuổi theo, quả quyết đóng cửa lái xe, động tác liền mạch.
Lúc Chu Chí Cương đuổi tới, xe buýt chạy , đuổi theo vài bước, trơ mắt xe buýt rời khỏi tầm mắt, hít một bụng khói xe.
La Ái Hương đầu, qua cửa kính Chu Chí Cương bên đường với sắc mặt tái nhợt, nhíu mày, cô đến mức , Chu Chí Cương còn dây dưa dứt, khiến cô trông như một kẻ tồi tệ.
Nghĩ đến hai ngày cô tìm ở huyện Đào Viên, cô cúi đầu tự giễu một tiếng.
Cảnh tượng thật giống , chỉ là cô chọn cách đối mặt trực tiếp, còn Chu Chí Cương là trốn tránh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-den-dem-tan-hon-voi-nguoi-chong-lanh-lung-vo-cung-manh-me/chuong-444-la-anh-ay-bo-roi-em-truoc-nen-em-khong-can-anh-ay-nua.html.]
La Ái Hương sợ Chu Chí Cương tiếp tục quấy rầy, dứt khoát ở ký túc xá trường, mỗi ngày cô đến thư viện học.
[Bình thường thời gian rảnh cô đều bận kiếm tiền, mấy cuốn sách cô nhưng vẫn luôn thời gian, nhân cơ hội sách học tập.]
Chu Chí Cương mỗi ngày đều đến tìm La Ái Lan, La Ái Lan cũng để ý đến , thích đến thì đến.
Cô khóa cửa sang bên Thẩm Thanh Hà may quần áo, Chu Chí Cương thì gác ở cửa đợi La Ái Hương.
Đường Hạo tìm Tưởng Xuân Minh thuê một phòng của , Tưởng Xuân Minh hào phóng cho ở.
Đường Hạo là nuôi của Thẩm Thanh Hà, Tưởng Xuân Minh ngại lấy tiền thuê nhà của .
Đường Hạo kiên quyết đưa, Tưởng Xuân Minh từ chối đành nhận.
Đường Hạo mỗi sáng sớm đều cầm sổ đến chỗ Thẩm Thanh Hà, bên cạnh La Ái Lan, tiếng máy may của cô mà vẽ bản thiết kế.
Gặp Chu Chí Cương cũng nên gì, thở dài .
Khung cảnh ấm áp tĩnh lặng, thỉnh thoảng hai ánh mắt chạm đều ngại ngùng mỉm , tiếp tục bận rộn việc của .
Đường Hạo vẫn theo con đường đồ công sở, chỉ thiết kế đồ nữ, mà còn thiết kế cả đồ nam.
Lý Vân Đình đang thiếu loại , quần áo bộ nào cũng lấy, mang Nam bán chạy.
Chu Chí Cương xin nghỉ phép đến tìm La Ái Hương, từ hôm đó, gặp cô nữa.
Thấy kỳ nghỉ sắp hết, đành cam lòng về.
Đường Hạo ga tàu tiễn .
“Chu Chí Cương, về sống cho , đừng nghĩ đến La Ái Hương nữa, cô thể đầu , hãy bắt đầu cuộc sống mới của .”
Đây là lời La Ái Hương nhờ Đường Hạo chuyển cho Chu Chí Cương.
Chu Chí Cương khổ: “Cô đến gặp cũng gặp , còn nhờ chuyển lời tuyệt tình như cho .”
“Chứ nữa?” Đường Hạo nhíu mày: “Cậu là đàn ông, còn cầm lên bỏ xuống như phụ nữ.”
Chu Chí Cương Đường Hạo, lê bước chân nặng nề lên tàu.
…
“Bác tài, xe của bác bao giờ mới , chắn đường của .” La Ái Hương kéo một chiếc xe đẩy , đó là quần áo, chiếc xe tải lớn ở cửa, cô trái , thế nào cũng qua , đành ngẩng đầu hỏi ghế lái.
La Ái Hương vội đến quận Phong Đài bán quần áo, con phố đó nhiều bày sạp bán quần áo.
Bán nhiều hơn so với việc cô vất vả chạy đơn.
Mộng Vân Thường
Lý Vân Đình đỗ xe xong, đang định xuống xe, thấy giọng khó chịu của một nữ đồng chí bên ngoài, cúi mắt xuống.
Cô gái mặt đỏ bừng, mồ hôi trán ướt tóc mai, kéo một chiếc xe đẩy lớn, đó dùng bao tải da rắn đựng thứ gì, phồng lên.
Trông chút nhếch nhác, nhưng đôi mắt sáng, như những vì .
Lý Vân Đình nhận nữ đồng chí mắt, là bạn của Thẩm Thanh Hà, hình như tên là La Ái Hương.
“Xin .” Lý Vân Đình áy náy , lùi xe một .
La Ái Hương thấy thể ngoài, kéo đồ , bước chân nhanh, bao tải da rắn phía chất cao, cô như đang kéo một ngọn núi nhỏ.
“Cô gái thật chăm chỉ!” Lý Vân Đình bật : “Không hổ là của Thẩm Thanh Hà, cũng chăm chỉ như cô .”
Đợi La Ái Hương , Lý Vân Đình lái xe tải đến cửa nhà Thẩm Thanh Hà, từ xe xuống.
Thẩm Thanh Hà đang bàn lớn cắt vải, tiếng bước chân, ngẩng đầu thấy là Lý Vân Đình, ngạc nhiên hỏi: “Anh Lý, đến đây?”
“Hôm nay đủ tài xế, mang vải từ huyện Đào Viên đến cho cô.” Lý Vân Đình những bộ quần áo Thẩm Thanh Hà treo một bên, tán thưởng: “Quần áo .”
Thẩm Thanh Hà mỉm , với Lưu Hồng Mai và Trần Phấn Hà đang đạp máy may: “Chị dâu hai, chị dâu ba, hai chị gọi hai và ba đây chuyển đồ.”
Lưu Hồng Mai đáp một tiếng, bảo Trần Phấn Hà tiếp tục may, cô gọi .
Tưởng Xuân Sơn và Tưởng Xuân Lai thấy chiếc xe tải ở cửa, nhận là của Lý Vân Đình, là mang vải đến cho họ, lúc Lưu Hồng Mai đến gọi, họ bắt đầu chuyển nhà .
“Anh cả, qua đây giúp một tay!” Tưởng Xuân Sơn xe tải, đưa vải xuống cho Tưởng Xuân Lai, thấy Tưởng Xuân Minh đạp xe ba gác về, liền hét lớn với .
Tưởng Xuân Minh đáp một tiếng, tiên đỗ chiếc xe ba gác chở đầy đồ ve chai, chạy qua giúp.
Lý Vân Đình nhận lấy cốc Thẩm Thanh Hà pha cho , vẻ vô tình : “La Ái Hương việc cho cô, trông nỗ lực.”
“ , cô nỗ lực, cũng ưu tú.” Thẩm Thanh Hà .
Dứt lời, cô thể tin nổi Lý Vân Đình, vô cớ nhắc đến La Ái Hương.