“Bà Ngô thấy thái độ của con gái mềm mỏng hơn, cơn giận cũng tiêu tan gần hết, liền tiếp tục công tác tư tưởng cho Ngô Quế Chi, tẩy não bà , khiến bà cam tâm tình nguyện cống hiến cho gia đình .”
“Còn nhớ của Lục Cảnh Hòa , nếu chúng giúp đỡ, con thể gả cho Lục Kiến Lâm để phu nhân giám đốc hưởng phúc ?
Con gái , con đừng quên gốc gác, nhà ngoại sẽ luôn cho con thôi.
Con là con gái của chúng , chúng với con thì với ai, đừng những lời khích bác ly gián đó, cả nhà chúng yêu con nhất.
Số tiền đó cũng giúp con tiết kiệm một ít, vạn nhất chuyện gì con già vẫn còn đường lui."
Bà già dối mà mắt thèm chớp cái nào, mặt đỏ khí suy mà dối, vẻ đều vì cho bà , sẽ luôn giúp đỡ bà .
“Hơn nữa nhà chúng khó khăn, trong nhà giúp đỡ một chút đều là lẽ đương nhiên.
Hiếu kính cha là chuyện thiên kinh địa nghĩa, chúng nuôi con lớn, con lớn báo đáp chúng , đó là đạo lý tuần của trời đất.
Con giúp em trai, em trai giúp con đều là chuyện bình thường thể bình thường hơn."
“Hôm nay cứ để em trai con qua đó chống lưng cho con.
Thật là vô pháp vô thiên , con vất vả lụng cho nhà họ Lục cả đời, giờ họ đối xử với con như ."
Bà Ngô đ-ánh kêu đau, hung thần ác sát , mắt liếc sang hiệu cho con trai.
“ , chị ơi, chắc chắn là kẻ ly gián bắt nạt chị .
Đi thôi, hôm nay em sẽ đòi công đạo cho chị, nhà họ Ngô chúng cũng dễ bắt nạt .
Nghe đây rể sang tên căn tứ hợp viện đó cho Lục Cảnh Hòa, nó ly gián ?
Em sẽ gây chuyện cho chị, dựa cái gì mà đưa cho nó?
Nó chỉ là một đứa trẻ nông thôn ba thương ch-ết sớm, mà còn dám thèm khát tài sản của Ngôn Chi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-159.html.]
Ngô Cường thì xót xa gần ch-ết, căn nhà lớn như , còn đang nghĩ lúc nào thể dọn ở một chút, khoe khoang mặt bạn bè, kết quả giờ xôi hỏng bỏng , còn mất mặt bạn bè nữa.
Nghĩ đến đây, mắt đảo liên tục nảy ý định, cao giọng :
“Phải quậy, nhất định quậy.
Em sẽ đ-ánh nó một trận cho chị, đ-ánh cho nó phục, bắt nó sang tên .
Căn nhà đó là của chị và Ngôn Chi.
Ngôn Chi cần tiền dùng căn nhà đó để trả nợ thì gì sai, dựa mà mắng chị, em chấp nhận ."
Câu cuối cùng của Ngô Cường đ-ánh đúng tim Ngô Quế Chi, chuyện đòi tiền quăng đầu, trong lòng căn nhà đó chiếm cứ.
Bà để ý nhất chính là chuyện , tối qua cãi vã cũng là vì chuyện , khiến bà cả đêm ngủ .
Lúc nhỏ còn gì, chính là tranh giành đồ đạc, thật sự tức ch-ết bà , bao nhiêu lời than vãn mãi hết.
“Em đúng, căn nhà đó nên sang tên cho nó.
Vốn dĩ nó là đồ của Ngôn Chi nhà .
Quay về giả vờ tranh giành gì, thực tế là chính nó hưởng lợi nhất.
Chuyện căn nhà chị nuốt trôi cục tức .
Nếu em bản lĩnh lấy căn nhà đó, chị sẽ cho em ở thoải mái, ở đến khi lấy vợ sinh con cũng thành vấn đề."
Mắt Ngô Cường sáng rực lên, xuống cạnh Ngô Quế Chi :
“Chị , chị đấy nhé, giữ lời đấy.
Hôm nay em sẽ lo liệu chuyện , phục thì đ-ánh cho phục, lôi cổ nó sang tên."
【