TN70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:44:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ông nội, mấy món đồ trang trí chỗ ông để r-ượu hồi là ngọc thạch thật ạ?

 

Con thấy cũng to to, lắm, lẽ cũng là đ-á điêu khắc ?

 

Kiểu như đ-á cẩm thạch?

 

Đ-á hoa cương?

 

Đ-á trắng?

 

Kỹ thuật điêu khắc cũng thật đấy.”

 

Tần Chính Nghĩa vui chút nào, thể nghi ngờ bảo bối của ông là đ-á cẩm thạch chứ?

 

Ông vỗ đùi một cái lườm qua.

 

“Nói cái gì thế hả, đ-á cẩm thạch gì, đ-á hoa cương gì.

 

Đồ của ông là đồ thật chính tông đấy.

 

Ông đây hồi trẻ tự mua đ-á nguyên khối ở tỉnh Vân Nam về mài , tìm thợ giỏi nhất điêu khắc thành đồ trang trí đấy.

 

Dù là chất lượng tay nghề thì đều bàn cãi, chỉ là bây giờ thể mang ngoài thôi, chỉ thể giấu thỉnh thoảng thưởng thức một chút.”

 

“Thật ạ?

 

Chắc chắn là nhầm chứ?”

 

Tần Dĩ An đầy vẻ tin mà lắc đầu.

 

Triệu Lệ Quyên màn tương tác của hai ông cháu thì bật :

 

“Ha ha, mấy món đó của ông nội con bà chứng , là thật đấy.

 

Ông con quả thực cũng thể coi là một tay lão luyện trong việc nhận ngọc.”

 

“Thật ạ?

 

Ông nội con giỏi thế cơ ạ.

 

Hồi đó con qua mấy cái, thấy cái nào cũng giống đ-á, nhận nó là ngọc thạch chứ đ-á thường ạ?

 

Ông ơi, ông giỏi thế dạy con với ?”

 

Tần Dĩ An khiêm tốn cầu giáo, ánh mắt chân thành và đầy vẻ sùng bái về phía ông cụ.

 

Ông cụ xưa nay bao giờ nhận cảm giác tự hào và ưu việt của bậc trưởng bối từ chỗ Tần Dĩ An, giờ đây cảm giác đó bỗng chốc thỏa mãn cực độ.

 

Ông hãnh diện ngẩng cao cổ, lòng hư vinh tăng vọt, tâm trạng hưng phấn lạ thường, bật dậy một cái vẫy tay gọi Tần Dĩ An.

 

“Đi, đưa con xem thử, dạy con phân biệt trực tiếp luôn.

 

cũng là cháu gái của Tần Chính Nghĩa , thể phân biệt ngọc thạch .

 

Ông dạy con cách nhận ngọc thật giả , chỗ ông còn sưu tầm một ít đ-á nguyên khối, sẵn tiện dạy con xem trong đ-á ngọc , cho con mở mang tầm mắt, mở rộng kiến thức, ít nhất cũng chút lông mi lông cánh, đừng để lấy đ-á lừa, đừng để ngoài mất mặt ông.”

 

“Dạ !

 

Con cảm ơn ông nội, con sẵn lòng học ạ.”

 

Tần Dĩ An đồng ý ngay tắp lự, vui vẻ gật đầu dậy theo.

 

Chuyện xong.

 

Đây là ông nội chủ động mời cô nhé, .

 

Lại còn học kiến thức hữu ích nữa, nhất định .

 

Triệu Lệ Quyên khi đóng c.h.ặ.t cửa lớn cũng theo trong.

 

Lối tầng hầm kín đáo, lớp tường ngăn phía khung giường của hai ông bà.

 

Triệu Lệ Quyên xuống mà ở phòng canh lối , hai ông cháu xuống.

 

Sau khi xuống , họ thẳng tới cạnh kệ bày biện ngọc thạch.

 

Tần Dĩ An cảm nhận vật mang gian cổ ngày càng nóng hổi.

 

Cảm nhận cảm xúc của nó, nó đợi nữa mà bắt đầu nhảy cẫng lên một cách phấn khích cổ cô.

 

Khiến cổ cô lúc thì kéo sang đông, lúc lắc một cái, suýt nữa thì trẹo cổ.

 

Trời đất ơi!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-167.html.]

Mày yên lặng chút .

 

Tần Dĩ An đưa tay sờ chỗ cổ dùng sức ấn nó xuống, cho nó lắc lư nữa.

 

Tần Chính Nghĩa thấy cô cứ đặt tay lên cổ, kìm mà mở miệng hỏi:

 

“Cái con bé cứ che cổ gì thế?”

 

Chương 146 Toàn cảnh tầng hầm

 

Tần Dĩ An xua tay, rút khăn tay lau cổ, thản nhiên trả lời:

 

“Dạ, gì ạ, con nhện rơi xuống, con sợ nó bò lên cổ nên đề phòng thôi ạ.

 

Bị nó c.ắ.n một cái là mọc nhọt đấy ạ, lúc nãy nó phun chất độc con , mọc nhọt thì khó chịu lắm.

 

Ông cũng chú ý nhé.”

 

“Tầng hầm nhện là chuyện bình thường.”

 

Tần Chính Nghĩa đưa cái đèn pin tay cho Tần Dĩ An, “Đèn pin đưa con , con soi đường , ông bật đèn .

 

May mà hồi bảo chú ba con kéo cho sợi dây điện đây lắp đèn.”

 

“Thế thì quá ạ.

 

Vâng, con soi đường, ông bật đèn ạ.”

 

Tần Dĩ An cầm chắc đèn pin soi đường theo hướng Tần Chính Nghĩa , nhưng trong đầu cô đang giao tiếp với vật mang gian cổ.

 

【Cục cưng của ơi, mày đang nhảy đầm đấy ?

 

Mau đừng nhảy nữa, cổ sắp mày gãy đây .

 

Mày cũng đừng phấn khích quá, ăn no thì mệnh lệnh của , bảo thì , tự ý hành động.

 

Mấy thứ đều của , mày ngoan ngoãn , nếu một thứ ở đây mày cũng đừng hòng tơ tưởng, sẽ giúp mày giải quyết một cách hợp lý .】

 

Tần Dĩ An dùng khí thế trấn áp , khi mắng xong mới dùng giọng nhẹ nhàng khuyên nhủ.

 

【Chỉ cục cưng ngoan ngoãn mới ăn đồ ngon thôi, sẽ còn nhiều đồ ngon hơn nữa.

 

Nói là , là chủ nhân của mày đấy, v-ĩnh vi-ễn sẽ hại mày , chỉ giúp mày nhanh ch.óng trưởng thành thôi.

 

Nhớ kỹ nhé cục cưng!】

 

Sau một hồi đ-ấm xoa xong trong đầu, vật mang cổ yên tĩnh , ngoan ngoãn cổ cô, tỏa ấm nhàn nhạt.

 

Biện pháp đ-ánh xoa đối với “đứa trẻ nghịch ngợm” đúng là cực kỳ hiệu dụng.

 

Xem kìa, cái “ý thức” cổ sánh ngang với đứa trẻ nghịch ngợm dịu , ngoan ngoãn lời, quấy phá chút nào nữa.

 

, thế mới là cục cưng ngoan chứ.

 

Đợi nhé, lát nữa sẽ cho mày món ngọc thạch ngon lành.】

 

Miếng ngọc cổ cọ cọ tay cô, tâm trạng vui sướng truyền đạt chính xác não cô.

 

Bên , Tần Chính Nghĩa tới chỗ bật đèn giật dây công tắc, ánh đèn đầu tức thì soi sáng cả tầng hầm.

 

Lần đây lấy r-ượu bật đèn, chỉ cầm đèn pin vội vàng một lát, qua loa đại khái.

 

Hôm nay bật đèn lên khiến Tần Dĩ An cuối cùng cũng cảnh tầng hầm.

 

Không gian bên trong khá lớn, so với kiến trúc mặt đất thì chỗ cũng nhỏ hơn một nửa.

 

Ngoài trống ở giữa, xung quanh còn khá nhiều gian phòng đóng kín.

 

Tần Dĩ An cảm thán:

 

“Ông nội, hầm ông xây cũng to thật đấy, dáng lắm ạ!”

 

“Tất nhiên , ngôi nhà là tổ tiên truyền cho chúng .

 

Không gian hầm là hồi khi đất nước bắt đầu loạn lạc, nghĩ rằng ngày xảy chuyện gì thì tự cứu , chuẩn thêm một con đường lui, vì nơi xây dựng để lánh nạn.”

 

Tần Chính Nghĩa cả tỏa sự tự hào, giọng đầy đắc ý.

 

“Cho nên bên trong nhiều phòng.

 

Cũng nhờ hồi đó mà khá nhiều đồ đạc trong nhà âm thầm chuyển đây để, dẫn đến khi loạn lạc hơn thì nhà tổn thất khá ít, những món đồ mới giữ .

 

tầm xa ?”

 

 

Loading...