TN70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 189
Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:48:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Triệu Vũ Hân độ thiện cảm hiển thị hệ thống cứ dừng mãi ở mức 80 nhúc nhích, trong túi cũng chẳng còn bao nhiêu tích phân, trong lòng cuống giận, thầm c.h.ử.i rủa tổ tông mười tám đời của Lục Ngôn Chi, Tần Dĩ An và Ngô Quế Chi một lượt.”
Đi bao xa, Triệu Vũ Hân thấy một quen mắt ở phía .
Hửm?
Đây chẳng là cả của Lục Ngôn Chi ?
Người thích Tần Dĩ An ?
Mắt Triệu Vũ Hân đảo một vòng, vuốt tóc tai, vuốt phẳng những nếp gấp quần áo, mặt nở nụ tới, cố ý giả vờ trẹo chân, ngã nhào mặt Lục Cảnh Hòa.
Thấy dấu hiệu phanh xe, cô vội vàng hét lớn:
“Á!
Chân của , đồng chí ơi, giúp với, chân trẹo , dậy , thể phiền đỡ một chút , đồng chí ơi, phiền đưa đến bệnh viện một chuyến."
Lục Cảnh Hòa đến một ánh mắt cũng chẳng thèm cho cô , mắt hề liếc qua, đầu càng nghiêng sang bên cạnh lấy một chút, cứ thế thẳng về phía , chân hề dừng một nhịp, xe đạp lao v.út qua bên cạnh cô , thậm chí lúc ngang qua còn tăng tốc, tung một trận bụi mù mịt tạt Triệu Vũ Hân.
Người mới yếu đuối ngã đất tươi vẫy tay, khoảnh khắc tiếp theo trở nên lấm lem tro bụi, ăn đầy một mồm cát.
“A phi phi!"
Khuôn mặt Triệu Vũ Hân trở nên hung tợn, diện mạo cũng đổi, mang vẻ mặt khắc nghiệt nhổ một bãi nước miếng về phía Lục Cảnh Hòa xa, tự ngượng ngùng từ đất bò dậy mắng:
“A, cái hạng gì , hạng đàn ông lòng đồng cảm như thế chứ, đáng ghét, đúng là đáng ghét y như con Tần Dĩ An ."
Triệu Vũ Hân mắng phủi bụi , càng nghĩ càng thấy đúng, càng hiểu nổi, dừng việc phủi bụi , đột ngột ngẩng đầu hướng Lục Cảnh Hòa rời một nữa, hỏi ngược :
“Không chứ, tại ?
trông đến mức đó ?
mà?
Anh dựa cái gì mà đến một ánh mắt cũng thèm liếc qua phía lấy một cái, thậm chí dừng cũng thèm dừng , bộ thấy hả?"
Triệu Vũ Hân tin phớt lờ như , cô trông cũng tệ mà, đến việc kéo cô một cái thì cuối cùng cũng dừng một chút chứ?
“Hệ thống, ngươi xem là thấy đúng ."
Hệ thống đảo mắt:
“Ký chủ, ngươi to lù lù một như , hét to như thế, trừ phi mắt mù, tai điếc mới thấy thấy."
“Vậy tại dừng , những đàn ông đây ai là liếc một cái, ai thấy gặp nạn mà cứu, đến đỡ , chắc chắn là thấy ."
Triệu Vũ Hân tuyệt đối thừa nhận là vấn đề của bản .
Hệ thống thực sự cạn lời , đây là vị ký chủ tệ nhất mà nó từng dẫn dắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-189.html.]
“Có khi nào đơn giản là quan tâm đến ngươi , còn khi nào thấu những chiêu trò nhỏ nhặt của ngươi , còn khi nào thông minh , còn khi nào trong lòng áp căn chỉ Tần Dĩ An ."
Ngươi quá ngu xuẩn , đúng là một đứa ngu, tự cho là sức hấp dẫn lắm, nhận rõ nặng nhẹ bao nhiêu.
Những lời vì sự hòa hợp giữa đôi bên, hệ thống miệng, dù , Triệu Vũ Hân vẫn chịu đả kích nặng nề, thẹn quá hóa giận mắng nhiếc hệ thống, mắng cả Lục Cảnh Hòa.
Mắng xong mới :
“ tin thật sự thể cứ như mãi, cái tên Lục Ngôn Chi chẳng cũng xoay như chong ch.óng, độ thiện cảm đối với tăng vọt đó , còn cả cái tên Ngô Cường gặp hôm qua nữa, chẳng cũng mê hoặc , chờ đấy, chuyện Ngô Cường đồng ý giúp , thôi, gọi Ngô Cường, đúng lúc Tần Dĩ An chẳng đến Lục gia ?
Hôm nay cũng ."
Triệu Vũ Hân tự tin tràn trề, ngẩng cao cổ kiêu ngạo như một con gà chọi, về phía hướng Lục Cảnh Hòa rời đầy vẻ khinh miệt một cái, từ trong túi lấy địa chỉ Ngô Cường cho cô hôm qua để tìm đến.
Phía bên Triệu Vũ Hân giở trò đúng lúc Lục Bảo đang rảnh rỗi xem camera giám sát thấy, lập tức đem chuyện xảy ở đây truyền hình trực tiếp cho Tần Dĩ An.
Lục Bảo đến mức ngã lăn trong gian, cô cũng sắp điên , thầm trong lòng, lập tức nhớ ngay đến cái meme nửa đêm bật dậy “Không chứ, bệnh ".
Để nhịn , Tần Dĩ An bên bàn ở Lục gia đến mức sắp nội thương luôn .
Đồng chí Lục Cảnh Hòa, đúng là lắm.
“Dĩ An , đây uống nước, cháu cứ , bố cháu và chú Lục của cháu chắc sắp đến , Ngôn Chi và Cảnh Hòa bọn nó cũng chắc sắp về , đông đủ là chúng khai tiệc ngay."
Ngô Quế Chi dùng cốc tráng men bưng một cốc nước đưa tới tay Tần Dĩ An.
Tần Dĩ An chú ý thấy lúc bà chuyện, ánh mắt dư quang nhiều liếc cái cốc cô đang cầm tay, dường như đang để ý xem cô uống .
Chương 166 Ngôn Chi, ý kiến ?]
Tần Dĩ An để kiểm chứng dự đoán của , bưng cốc lên giả vờ uống một ngụm, thực tế là môi còn chạm cốc, sự che chắn của ống tay áo cô đổ một ít nước gian, khiến nước trong cốc vơi , tạo ảo giác cô uống qua.
Quả nhiên khi cô đặt cốc nước xuống, ý trong mắt Ngô Quế Chi tăng thêm vài phần, tinh thần cũng phấn chấn lên ít.
“Dĩ An, dì nốt món cuối cùng , uống hết nước thì gọi dì, dì rót nước cho cháu, cháu cứ ăn chút hạt dưa, bánh kẹo lót ."
“Vâng, dì Ngô dì cứ bận , cháu đây một lát."
Ngô Quế Chi , nụ mặt Tần Dĩ An liền nhạt xuống, cốc nước mặt, đổ thêm một ít gian dùng bát đựng, cô chống cằm giả vờ như đang thả hồn treo ngược cành cây nhưng thực tế là ý thức thâm nhập gian để nghiên cứu.
Lục Bảo xổm chiếc bàn giữa sân trong gian, chút nước trong bát :
“Chủ nhân, trong nước chút độc tố nhẹ, lượng ít, giống như nước ô nhiễm nên dính một chút."
Tần Dĩ An xong liền đổi tư thế, nghiêng lưng về phía bếp, dùng tay chống má che chắn tầm phía , nhân cơ hội Tần Dĩ An đem cả cốc nước gian để Lục Bảo kiểm tra.
“Quả nhiên là , chủ nhân, là cốc nước độc, cốc nước ngâm trong thu-ốc qua, nên nước đựng bên trong nhiễm lượng độc tố cực nhỏ còn sót thành cốc, dẫn đến việc biến thành nước độc."
Tần Dĩ An đem cốc nước khỏi gian đặt lên bàn, giống như mắc chứng tăng động, đổi một tư thế khác, Ngô Quế Chi vẫn luôn theo dõi động tĩnh của Tần Dĩ An từ phía phát hiện điều gì bất thường, ngược thấy cô cầm cốc nước lên uống một ngụm, trong lòng đang vô cùng vui sướng, miệng còn bắt đầu ngân nga điệu hát .