Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chủ động dâng trang ?
Mục đích là gì?】
Sau bữa trưa, Lục Cảnh Hòa quyết định đến bệnh viện một chuyến xem Lục Kiến Lâm gì.
Tần Dĩ An gật đầu, gì, cùng .
Lục Cảnh Hòa sẵn lòng, cũng vui vẻ, nắm tay Tần Dĩ An dắt xe đạp luôn.
Con ai cũng cần sự bầu bạn, Lục Cảnh Hòa kiên cường cũng ngoại lệ, khi đối mặt với một chuyện cũng yêu cùng , như thể thêm sức mạnh để những việc , lòng cũng vững vàng hơn.
Anh cảm ơn ông trời cho đến huyện ngày hôm đó, quen Dĩ An, hấp thụ sức mạnh từ cô.
**
Đến bệnh viện, Lục Kiến Lâm ở một trong phòng bệnh, ông kê gối cao lên một chút, giường đeo kính lão thong thả lật xem sách.
Râu mặt ông cạo sạch sẽ, cả trông ôn hòa hơn nhiều, bớt vẻ lôi thôi, càng bớt vẻ suy sụp, thêm vài phần ấm áp, như thì với Lục Cảnh Hòa còn chút giống quan hệ cha con .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-210.html.]
Mặc dù mặt, môi vẫn thể thấy ông còn huyết sắc, c-ơ th-ể yếu, nhưng về trạng thái tinh thần thì so với Tần Dĩ An thấy ở bệnh viện sáng nay là hai thái cực khác , giờ tinh thần hơn nhiều.
Vết thương nặng như sáng nay mà giờ thể sách , cũng lợi hại thật!
Lục Kiến Lâm thấy tiếng động liền qua, thấy Lục Cảnh Hòa đến, mặt lộ nụ vui mừng, đặt cuốn sách tay xuống, dùng giọng điệu bình thản pha chút ấm áp như một cha viện bình thường thấy con trai đến thăm:
“Đến ."
Cứ như thể tất cả những chuyện xảy giữa họ sáng nay từng tồn tại, cứ như thể vẫn là cảnh tượng “cha từ con hiếu".
Lục Cảnh Hòa và Tần Dĩ An , thấy một chút ngạc nhiên trong mắt đối phương, khóe môi nhếch lên nụ , thấy hứng thú, cũng phối hợp với màn biểu diễn của ông mà gật đầu tới.
“Vâng, đến ."
“Ngồi đây ."
Ánh mắt Lục Kiến Lâm càng thêm vui mừng, ông dám cử động mạnh, đưa bàn tay thương chỉ chiếc giường trống bên cạnh.
Lục Cảnh Hòa dắt Tần Dĩ An theo ý ông xuống giường bệnh trống bên cạnh, Lục Kiến Lâm, đợi ông lên tiếng, xem ông rốt cuộc định giở trò gì.