TN70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 223
Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:49:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tần Dĩ An với một tiếng lên giường ngủ.”
Lúc tỉnh nữa là mùi thơm đ-ánh thức.
Đi ngoài thấy ông bà nội, ông bà ngoại đều đến đông đủ, ở sân trò chuyện, ông nội còn mang cả Đại Hoàng và con ba ba lớn đến cùng, đang ở đó khoe khoang với ông ngoại, khí cực kỳ .
Mà họ cũng mặc quần áo mới Lục Cảnh Hòa mua cho.
Nhìn thái độ của bốn vị trưởng bối đối với Lục Cảnh Hòa dường như cũng đặc biệt , ông nội Tần đây vốn lạnh lùng xa cách giờ cũng hớn hở gọi Lục Cảnh Hòa.
“Lục Cảnh Hòa khá đấy, chỉ trong lúc ngủ một lát mà thu phục cả nhà già trẻ lớn bé .”
Tần Dĩ An ở cửa lẩm bẩm một , trong giọng đầy vẻ vui mừng.
Chương 196 Buổi “giáo d.ụ.c tư tưởng" cho Tần Việt
Đang định qua gọi Tần Dĩ An dậy ăn cơm, Tần Việt hớn hở xông tới.
“Chị, chị tỉnh , vặn sắp khai tiệc , hôm nay bao nhiêu là món ngon, em cũng học bao nhiêu món nhé, chị, em nấu cho chị ăn, hương vị chắc chắn cũng tệ , tuyệt đối giống y như món cải chị trưa nay !”
Tần Việt hợm hĩnh lắc lư cái đầu, đợi mà chi-a s-ẻ với Tần Dĩ An thành quả học tập hôm nay của .
Tần Dĩ An mỉm lắng liến thoắng những món gì, cách món nào đó, bài bản, thể thấy chiều nay cũng nghiêm túc học tập.
Đứa nhỏ xong, liền chờ đợi sự khen ngợi của Tần Dĩ An, ánh mắt đầy mong chờ cô.
Thời điểm thể bỏ qua , Tần Dĩ An tiếc những lời , một nữa lấp đầy giá trị cảm xúc cho , nhân cơ hội dùng ngôn ngữ khích lệ thêm một chút, vẽ thêm vài chiếc bánh vẽ.
Lần đầu tiên cô giơ hai ngón tay cái với .
“Giỏi thật đấy, chị sẽ đợi ăn món ngon em , lúc đó nhất định thưởng thức thật kỹ món ngon do em trai chị mới , cố lên tiểu sư phụ họ Tần, em bước thêm một bước quan trọng nữa , ngày càng gần vị trí một trong nhà đấy, hãy luyện tập thật nhiều, nỗ lực thật nhiều, bước tiếp theo để trở thành đại sư phụ chính là quen tay việc, rèn luyện từ trong thực tiễn cuộc sống ngừng nghỉ, để em càng càng ngon.”
Tần Việt mà sướng rơn, miệng cứ vểnh lên mãi hạ xuống , biến thành cái mỏ nhọn.
“Vâng!”
Tần Dĩ An thêm một mồi lửa, vỗ vai với vẻ mặt đầy tự hào tiếp tục :
“Sau khi đám bạn của em còn đang lông bông ngoài đường tìm việc , thì em dựa tay nghề mà trở thành đại sư phụ ở tiệm cơm quốc doanh .”
“Khi đám bạn khác còn đang sầu não vì chuyện lấy vợ, thì em cầm tiền lương kiếm và tay nghề học mà rước một cô vợ hiền về .”
“Khi đám bạn của em còn đang đau đầu vì vấn đề nhà ở, thì em dựa bản lĩnh học mà tự phân nhà , em trai , em mãi mãi khác một bước.”
Mỗi câu cô , mắt Tần Việt sáng thêm một chút, từ mờ nhạt như đom đóm, đến sáng trưng như bóng đèn, cuối cùng còn đỏ rực hơn cả ráng chiều nơi chân trời.
Tần Dĩ An hài lòng, trẻ con thì bồi dưỡng thêm nhiều buổi “giáo d.ụ.c tư tưởng”, buổi học rõ ràng là thành công, chỉ điều thể chỉ tập trung việc nấu ăn, mà chuyển hướng sang việc học hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-223.html.]
Tần Dĩ An hỏi:
“Em trai, tất cả đều sùng bái em, ngước em, tôn trọng em, yêu thương em ?”
“Muốn , em quá luôn !!!”
Lời đối với đứa trẻ đang ở tuổi nhiệt huyết mà thì chẳng khác nào sức hút cực lớn, hăm hở kéo tay Tần Dĩ An hỏi:
“Chị, chị mau , em thế nào!”
Tần Dĩ An hắng giọng một cái.
“Em chỉ học giỏi tay nghề, mà còn học giỏi văn hóa nữa, bằng cấp , phối hợp với tay nghề giỏi của em, hoặc những kỹ năng khác mà em học , thì em thăng chức tăng lương sẽ dễ dàng hơn nhiều, xem kìa hiện giờ những thi việc là học sinh cấp ba, mà học càng giỏi cấp ba thì thi cử càng lợi hại, công việc nhận càng , càng khác sùng bái, ví dụ như bạn học thứ nhất của các em .”
“Bởi vì chỉ khi bản trở nên ưu tú thì mới nhiều cơ hội hơn, cũng dễ thành công hơn, mà một thầy tay nghề nấu nướng đỉnh cao như em, thêm thành tích học tập hỗ trợ, bảo hiểm kép, thì thi tuyển công nhân gì đó đều là chuyện nhỏ, trong phút mốt là thành công, trong phút mốt khiến khác ngưỡng mộ, khi em thi đậu nhờ tài học và tay nghề giỏi mà tiến xa hơn, chẳng ai thể nhạo em trai của chị nữa, lúc đó em là tầm cao mà những cùng trang lứa cần ngước !!”
Tần Dĩ An vỗ vai , gật đầu đầy vẻ giao phó trọng trách, nghiêm túc :
“Cố lên em trai, hãy phấn đấu nỗ lực vì mục tiêu , em là giỏi nhất, em sẽ là niềm tự hào của chị, cũng sẽ là niềm tự hào của cả gia đình chúng , cả nhà đều trông cậy em chăm sóc đấy!”
Tần Dĩ An đầy hào hùng, dường như Tần Việt thành công , điều khiến Tần Việt cũng chìm đắm trong những lời cô thêu dệt, chỉ thấy chị quá lý, quá đúng, cũng sẽ giỏi giang như lời chị , nhất định .
“Vâng , em nhất định là niềm tự hào của cả nhà, nhất định chăm sóc cho cả nhà.”
Tần Việt gật đầu như bổ củi, mặt đến rách cả , nhiệt huyết dâng trào hét lớn:
“Em sẽ nỗ lực học tập, em sẽ nỗ lực sách, nỗ lực học nấu ăn, để những kẻ nhạo em ngước !”
Tần Dĩ An rằng, những lời khích lệ con trẻ của cô khắc sâu lòng Tần Việt, mỗi khi bỏ cuộc đều sẽ nghĩ đến những lời của chị, cả tràn đầy động lực, tiếp tục tiến về phía , tiếp tục nỗ lực trở thành niềm tự hào của cả gia đình!
Và quả thực trở thành niềm tự hào của cả gia đình.
Còn bây giờ, Tần Việt vẫn đang trong trạng thái hưng phấn, miệng lẩm bẩm nỗ lực học tập, lẩm bẩm ngày mai lên lớp nghiêm túc học hành, lẩm bẩm tan học về xào nấu, lẩm bẩm buổi tối bao nhiêu bộ đề, lẩm bẩm kế hoạch hành động để trở thành mà khác ngước .
Thế là, Tần Việt chủ động yêu cầu:
“Chị, chị thêm cho em mấy bộ đề nữa , em nghiêm túc học tập, em thứ nhất, chỉ thứ nhất mới khác sùng bái, em ăn cơm xong là học ngay.”
“Tốt , vì em trai chị trở thành nhân vật lớn tài ba, trở thành niềm tự hào của cả nhà, chị nhất định thức đêm cho em mấy bộ đề.”
Tần Dĩ An mặt , thực sự là nhịn nữa , vội vàng bịt miệng thầm.
Ây dà, trẻ con tầm tuổi đúng là dễ dỗ!
Dễ khích lệ!