TN70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 245
Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:52:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giọng của ông ngày càng yếu ớt, khi xong chữ “" cuối cùng thì nhắm mắt , tắt thở.”
Tiếng bác sĩ thông báo tin t.ử vong vang lên bên tai.
Lục lão gia bệt xuống giường bệnh bên cạnh, vẻ mặt đau buồn, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ, th-i th-ể con trai , ông cúi đầu lặng lẽ lau nước mắt.
Trong mắt Lục Cảnh Hòa thoáng qua một sự mờ mịt, đó vẻ mặt dở dở , Tần Dĩ An lẩm bẩm:
“Ông ch-ết , ông thực sự ch-ết , An An!"
Anh đang đau buồn cho Lục Kiến Lâm, cũng đang vui mừng, mà là chút tin nổi và mờ mịt.
Dù đó sống bao lâu, nhưng đến lúc vẫn thấy khó tin, tin ông cứ thế mà ch-ết, tin mối thù của báo.
Cuối cùng cũng là một chút thổn thức khi chuyện bụi trần lắng xuống, còn cả sự lạnh lẽo, một cái lạnh thấu tận xương tủy.
Tần Dĩ An hiểu cảm giác trong lòng , cô đưa tay ôm lấy .
Lục Cảnh Hòa vươn tay ôm c.h.ặ.t cô, cảm nhận ấm của trong lòng mới thấy sự chân thực, mới cảm nhận c-ơ th-ể đang ấm dần lên từng chút một.
Anh còn , còn yêu, những chuyện từ nay về đều thể buông bỏ , thể ngủ một giấc thật ngon.
“Mẹ thể an nghỉ .
Sau sống thật những ngày tháng của riêng chúng ."
“Ừm, thôi, chúng về nhà."
Tần Dĩ An nắm tay , phía ngoài bệnh viện.
“Đợi , các cháu khoan hãy ."
Lục lão gia phía vội vàng gọi giật .
Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa thông cảm cho một ông lão mất con trai ruột đang sốt sắng gọi phía , vả đây là bệnh viện, nên dừng bước qua.
Ông cụ chống gậy nhanh chân chạy tới kéo tay áo Lục Cảnh Hòa, vẻ mặt khẩn khoản.
“Cảnh Hòa, hậu sự của cha cháu..."
Lục Cảnh Hòa vô biểu cảm ông cụ, lời nào.
Ông cụ đằng chân lân đằng đầu .
“Cháu... cháu thể giúp lo liệu , nó chỉ mỗi cháu là con trai, cũng ch-ết , những chuyện cũ hãy buông bỏ !"
Dưới cái của Lục Cảnh Hòa, ông cụ càng càng thiếu tự tin, nhưng vẫn đ-ánh bạo cho xong, cuối cùng chột buông tay Lục Cảnh Hòa .
“Haiz, tạo nghiệp mà!
Là ông khó cháu , cháu thể đến là , cha cháu cũng là tự tự chịu, là ông cưỡng cầu , cháu..."
Ông cụ dùng kế lùi để tiến, còn khuyên nhủ thêm vài câu, nhưng Lục Cảnh Hòa ngắt lời ông.
Lục Cảnh Hòa hề tức giận, ngược còn nắm lấy tay ông cụ, ông bằng ánh mắt chân thành và đầy cảm kích, :
“Ông nội, cháu ông hiểu cháu, ông là do ông tạo nghiệp, ông ông tự tự chịu, ông là một cảm thông cho khác, cảm ơn ông cảm thông cho cháu, cảm ơn ông cưỡng cầu cháu.
Cháu thực sự với , với chính , cháu thể nào chịu tổn thương từ ông mà giờ đến để tang cho ông , cảm ơn sự thấu hiểu của ông, cảm ơn ông!"
“Cháu, ông..."
Ông cụ định mở miệng nữa, Lục Cảnh Hòa buông ông , vẫy tay chào tạm biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-245.html.]
“Cháu đây, ông cũng sớm về nghỉ ngơi .
Góp ý cho ông một chút, chuyện ở đây thể giao cho nhà hỏa táng, bệnh viện chuyên phụ trách đối ứng, bây giờ trong thành phố đều bắt đầu thúc đẩy hỏa táng , ông cũng nên hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia.
Người ch-ết như đèn tắt, một là hết, ông cũng cần lo lắng, bên thể lo liệu chuyên nghiệp, về thôi, sắc mặt ông khó coi lắm đấy."
Nói xong, đợi ông cụ phản ứng gì, Lục Cảnh Hòa dắt Tần Dĩ An rảo bước rời .
Đùa gì thế, bắt để tang cho kẻ thù g-iết , mơ !
Ông già đúng là thì nhẹ nhàng lắm.
Hôm nay thể đến bệnh viện thăm ông là nể mặt ông cụ tuổi già sức yếu , sẵn tiện đến xem tình hình cụ thể của ông thôi.
“Ơ?"
Lục lão gia đưa tay kiểu Nhĩ Khang, theo bóng lưng rời bất lực buông tay thở dài một :
“Haiz!
Tạo nghiệp, đúng là tạo nghiệp mà!"
Lúc , phía bệnh viện đến hỏi ông cụ về việc xử lý th-i th-ể của bệnh nhân.
Lục lão gia đến phòng lạnh con trai cuối, đau buồn vài câu, cuối cùng bảo:
“Kiến Lâm , đây là con đường con tự chọn cho , trách ai cả."
Nói xong câu , Lục lão gia rời khỏi đó, ngoài với phía bệnh viện:
“Làm phiền các đưa nó đến nhà hỏa táng , cứ để bên đó lo liệu."
Lục lão gia đưa các giấy tờ liên quan đến nghĩa trang mua cho con trai út bên cạnh, :
“Con tiễn con đoạn đường cuối cùng ."
Lục lão gia rốt cuộc vẫn theo lời Lục Cảnh Hòa .
Thực khi Lục Kiến Lâm bệnh viện thông báo còn sống bao lâu, ông lo lắng cho chuyện hậu sự của .
Phương án thứ nhất là cần sự phối hợp của Lục Cảnh Hòa, lo liệu tang lễ theo kiểu truyền thống, cuối cùng đưa về quê chôn cất, lá rụng về cội.
Vì từ sớm ông dò hỏi ý của Lục Cảnh Hòa, đứa con trai thực sự hận , thể nào giúp lo liệu hậu sự, nên chỉ đành đó khổ sở, mắng sai một bước là sai cả đời, tất cả đều do chính ông gây cục diện ngày hôm nay.
Sau khi đau buồn, ông cũng còn mong cầu nữa, kiếp ông chỉ thể chấp nhận phận như thôi, dù ch-ết cũng ch-ết , cũng .
Thế là Lục Kiến Lâm bắt đầu bảo Lục lão gia sắp xếp chuẩn phương án thứ hai giúp .
Chính là hỏa táng.
Và sớm mua sẵn mộ phần, b-ia mộ cho , các chuyện hậu sự liên quan cũng nhờ sắp xếp thỏa.
Lục lão gia nỡ thấy con trai thực sự rơi cảnh một hậu nhân nào đưa tiễn, nên mới những lời đó với Lục Cảnh Hòa một nữa.
Kết quả hiển nhiên là vẫn theo kế hoạch định sẵn.
Trong phút chốc, Lục lão gia với thần sắc suy sụp hành lang bệnh viện hồi tưởng cuộc đời , bắt đầu tự phản tỉnh, cúi đầu dụi đôi mắt đỏ hoe ngày càng đau lòng, tự lẩm bẩm:
“Rốt cuộc là của , là dạy con nghiêm, là tròn vai trò của một chủ gia đình.
Nếu lúc mấu chốt quản giáo thì thể tránh tất cả những chuyện , là quá ích kỷ, là của , cũng với thằng bé Cảnh Hòa!"