TN70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 261
Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:53:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Lệ Quyên giơ nắm đ-ấm lên, trực tiếp mắng:
“Triệu Nhị Cẩu, ông tiến thoái lưỡng nan thì liên quan quái gì đến chúng , đừng lấy danh nghĩa đồng cảm để bắt chúng thành cho cái ơn huệ của ông, chuyện thế nào thì cứ thế đó, gặp họa một mà vẫn học cách thu , đáng đời ông xui xẻo, nếu chúng so tài một chút xem."
Triệu Dân sợ hãi lùi sang bên cạnh vài bước, cảnh giác với nắm đ-ấm của Triệu Lệ Quyên.
“ nào dám so tài với bà, còn giữ cái già , thôi bỏ , chuyện của con bé đó quản nữa, con bé phận thế nào là việc của nó , cũng coi như tận lực giúp đỡ, đối với con bé cũng coi như lời giải thích, hỏi đến cũng lý lẽ.
vẫn nên tìm con bé, báo đáp t.ử tế chính bản con bé ."
“Ông cơ hội đó nữa ."
Lục Cảnh Hòa bước phòng bệnh, thản nhiên câu .
Chương 230 Kẻ lấy oán báo ơn năm nào cũng , năm nay đặc biệt nhiều
Lời của Lục Cảnh Hòa những khác trong phòng bệnh đều thấy, chỉ đương sự quan trọng nhất là thấy.
Đầu óc Triệu Dân chút hỗn loạn, lúc cho hoảng , chút ngẩn ngơ, tai cũng rõ, cứ tưởng trai trẻ đang chuyện gì đó với Tần Dĩ An, lời căn bản lọt tai.
Cho nên ông lên tiếng, vẫn bên cạnh chìm đắm trong thế giới riêng để sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, suy nghĩ vấn đề.
Tình hình hiện tại, cộng thêm tình trạng của chính , Triệu Dân khi suy nghĩ định nán lâu, cũng định thêm gì nữa, nếu ảnh hưởng đến mối quan hệ của đôi bên thì lợi bất cập hại.
Ông tính toán nhiều hơn cho bản , mới quả thực như họ , cần khiêm tốn hành sự, thể bước sai thêm bước nào nữa.
Triệu Dân đồng hồ, giả vờ việc bận, mỉm chào hỏi trong phòng chuẩn rời khỏi nơi .
“ còn chút việc, phiền nữa, lão Tần, hôm khác thời gian sẽ đến thăm tận nhà."
Không thấy?
Hay là giả vờ?
Tần Dĩ An chút ngạc nhiên, cất cao giọng gọi :
“Ông lão họ Triệu , nãy cháu đang định kể cho ông một tin tức lớn, vẫn , chính là về ân nhân cứu mạng của ông, cũng chính là về của Triệu Vũ Hân đấy."
“Cô tin tức của bà ?"
Triệu Dân dừng bước, mừng rỡ chạy :
“Mau cho với, từ khi trở về, đó thôn tìm bà báo đáp ân tình, kết quả hàng xóm bà thăm họ hàng , tìm thế nào cũng thấy , hỏi Triệu Vũ Hân con bé cũng nó còn họ hàng nào nữa, đang sầu muộn đây."
Niềm vui mặt ông hề giả tạo, đối với ân nhân cứu mạng đó ông vẫn còn vài phần chân tình.
Tần Dĩ An ông già đang kích động, liếc trai ở cửa, hỏi :
“Ông bệnh gì ?
Như bệnh tim chẳng hạn?
Thể chất vẫn chứ?"
Triệu Dân vỗ vỗ , xua tay, may mắn :
“Sức khỏe thì những năm qua cũng để một vài bệnh vặt, nhưng quanh năm việc đồng áng nên vẫn còn cứng cáp, bệnh lớn thì , hơn nhiều so với nhiều chịu khổ cực, thể chất bằng lúc nhưng so với bọn họ cũng vẫn , đồng chí Tần hỏi chuyện là ý gì?"
Còn thể gì nữa, chẳng qua là sợ một tin tức nổ sẽ khiến ông lão ngất xỉu, đến gây phiền phức, may mà đây là bệnh viện, cũng sự bảo đảm.
“Vậy thì , chúng cháu yên tâm ."
Tần Dĩ An ông một cái, cúi đầu thở dài đầy cảm thương:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-261.html.]
“Haizz, kẻ lấy oán báo ơn năm nào cũng , năm nay đặc biệt nhiều.
Cháu cũng mới tin tức thôi, thật khiến thở dài, lòng còn như xưa nữa!
Cháu để rõ chuyện hơn kể cho ông ."
Cô về phía Lục Cảnh Hòa:
“Cảnh Hòa, kể cho vị lão đồng chí họ Triệu ."
Triệu Dân lúc mới phản ứng , tim đ-ập thình thịch, ông cảm nhận một chút ý tứ từ lời của Tần Dĩ An, nụ mừng rỡ mặt lập tức tắt ngấm, trong lòng chút thấp thỏm lo âu Lục Cảnh Hòa, giọng điệu gấp gáp hỏi:
“Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Động tác thu dọn đồ đạc của Lục Cảnh Hòa dừng , sang, cảm xúc vô cùng bình tĩnh :
“Mẹ của Triệu Vũ Hân qua đời , chính con gái nuôi của bà , cũng chính là mà ông cứu mạng - Triệu Vũ Hân, tay đẩy ngã xuống đất đ-ập đầu ch-ết phi tang th-i th-ể lên núi, th-i th-ể mới phát hiện sáng nay, đúng lúc ông đến bệnh viện đấy, th-i th-ể mới đưa về đồn công an, bây giờ ông vẫn còn thể gặp mặt cuối."
“Cái... cái gì?"
Triệu Dân ôm ng-ực lùi một bước, tựa khung cửa mới ngã khuỵu, trai ở cửa nhanh ch.óng chạy đỡ ông .
Ông tin tức chấn động đến mức nên lời, hồi lâu , ông dám tin Lục Cảnh Hòa từ từ :
“Sao thể như , bà là như , thể là Triệu Vũ Hân, đó...
đó là con bé, nuôi nấng con bé khôn lớn, thứ gì ngon cũng cho con bé ăn, thứ gì cũng cho con bé mặc, con bé thể chuyện heo ch.ó bằng như , ... đang đùa ?"
Câu phần nhiều là đang tự hỏi chính .
Gương mặt Lục Cảnh Hòa nghiêm nghị, thần sắc kiên định, ánh mắt hề d.a.o động, ông một cách nghiêm túc :
“Sự thật chính là như , th-i th-ể đang ở đồn công an, ông cứ xem một chút là lời thật , mới từ bên đó về, dù thế nào cũng lấy mạng sống của con trò đùa."
“Hảo một cái Triệu Vũ Hân!"
Triệu Dân giận dữ hét lên một tiếng.
Nội tâm ông tin tưởng lời Lục Cảnh Hòa , loạng choạng lùi vài bước, hy vọng trong mắt tan vỡ, trái tim chìm xuống đáy vực, lộ vẻ đau thương bầu trời bên ngoài:
“Tiểu Đào !"
Ngồi bệt xuống đất t.h.ả.m thiết, trai nọ lôi kéo khuyên nhủ vài mới kéo ông dậy.
“Lãnh đạo sức khỏe là quan trọng nhất, dì Đào cũng thấy ông thế , ông còn giữ gìn sức khỏe để lo hậu sự cho dì Đào nữa."
“, đón Tiểu Đào về nhà, còn xử lý cái kẻ g-iết là Triệu Vũ Hân nữa!"
Triệu Dân lau nước mắt, thẳng chỉnh đè quần áo, đùng đùng nổi giận về phía đồn công an:
“Tiểu Lưu, , đến đồn công an!"
Đi vài bước chào một tiếng:
“Lão Tần, Lệ Quyên, xử lý việc đây, hôm khác sẽ đến xin vì chuyện mạo lên môn hôm nay, đồng chí Tiểu Tần cảm ơn các cháu cho tin tức ."
Tần Chính Nghĩa để tâm xua xua tay:
“Đi !
Lúc nào rảnh thì đến đ-ánh cờ."
Triệu Dân gật đầu , nhanh, bước chân mang theo một luồng nộ khí.