TN70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 310
Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:55:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chính ủy Vương thấy rau trong cái lán kết trái thì lao ngay trong, len lỏi giữa những luống rau tràn đầy sức sống, lúc thì cúi xuống bên trái, lúc chổng m-ông bên , cả càng càng kích động, càng càng phấn chấn.
Tiếng của ông dứt, tiếng hào sảng, vui vẻ và vang dội e là trong phạm vi 20 mẫu đất đều thể thấy.”
“Ha ha, , lắm, cái tuyệt quá , thể bàn giao , còn thể đem rau bán cho hợp tác xã cung tiêu, chợ nông sản nữa.
Những vị trí công tác đó chỗ dựa , thể để các đơn vị khác đến học tập kỹ thuật liên quan, đây đúng là một việc đại hỷ.
, các lán khác thế nào?"
Chính ủy Vương về phía Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa hỏi, mới hỏi xong đợi kịp nữa mà ngoài:
“Không , chú đích xem các lán khác mới ."
“Chú Vương, chậm thôi ạ, vội, đều phát triển .
Rau ở các lán khác cũng khác mấy so với lán , cùng một đợt trồng cả mà, chỉ nhiều hơn chứ ít hơn, đều vấn đề gì ạ."
Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa bất lực, nhún vai đuổi theo .
“Vậy thì chú yên tâm hơn một chút , chú xem cho kỹ mới ."
Nếu đích thấy tình hình rau cỏ, lòng ông yên.
Thế là, Chính ủy Vương hứng khởi xem liên tiếp mấy cái lán, thấy rau xanh bên trong đều nhiều như , mặt đến nở hoa, miệng ngoác tận mang tai.
“ là , lắm, hai đứa lập công lớn , ha ha ha, !"
Chương 274 Ý tưởng mới của Chính ủy Vương
Lục Cảnh Hòa tiến lên một bước về dự định:
“Chú Vương, ngày mai chú thể phái đến hái rau trong lán ạ, hái bớt một đợt xuống thì những lứa mới lớn nhanh , vả đợt đang đúng lúc non nhất, ăn ngon nhất đấy ạ."
Chính ủy Vương gật đầu lia lịa, tinh thần hăng hái vỗ tay.
“Được, , hái, ngày mai hái luôn.
Chút nữa chú sắp xếp ngay.
Dĩ An, Cảnh Hòa, hai đứa cùng chú xem nốt các lán khác , chú xem hết bộ các lán, trong lòng mới tính toán, mới thấy chắc chắn hơn."
“Được ạ, bọn cháu cùng chú xem."
Tần Dĩ An dẫn đường phía , Lục Cảnh Hòa bên cạnh giới thiệu cho Chính ủy Vương xem trong lán tương ứng những loại rau gì, đóng vai trò là thuyết minh nhà màng.
Ba bắt đầu xem từ cái lán đầu tiên.
Suốt một buổi chiều, Chính ủy Vương hề thấy mệt mỏi chút nào, một mạch xem hết lượt 20 mẫu đất nhà màng.
Xem xong ông vẫn còn phấn chấn, kéo Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa khen ngợi một hồi, kéo họ cùng hoạch định tương lai, tương lai của rau nhà màng, tương lai của gia đình quân nhân trong đơn vị, tương lai của những quân nhân xuất ngũ, những chuyện dài xa.
“Dĩ An, Cảnh Hòa, hai đứa truyền thụ kỹ thuật trồng rau nhà màng cho bọn chú, đó là đại nghĩa, là những cừ khôi."
Chính ủy Vương chân thành , lúc cảm động ông còn dậy định cúi cảm ơn họ.
Hành động Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa giật nhảy dựng lên khỏi chỗ để tránh, cứ như gắn lò xo, một trái một vội vàng vươn tay đỡ lấy ông.
Cái đúng là tổn thọ hai đứa hậu bối bọn họ .
Tần Dĩ An cuống cuồng xua tay, “Không , ạ.
Chú Vương, đây đều là việc bọn cháu nên , đáng để chú thế , dọa ch-ết cháu ."
Lục Cảnh Hòa đỡ cánh tay ông, đẩy ông về phía chỗ .
“Chú Vương, chú xuống ạ, đại nghĩa thì dám nhận , bọn cháu cũng nhận lương mà, chứ công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-310.html.]
Chú đừng cúi , hậu bối như bọn cháu chịu nổi , chú cứ đó là , chuyện gì chúng từ từ bàn bạc."
“ đấy ạ chú Vương, kiên trì vị trí công tác, nỗ lực việc là chuyện nên .
Ngồi xuống chuyện ạ, xuống chuyện!"
Tần Dĩ An đưa cho ông.
Ba định trở , cô lặng lẽ Chính ủy Vương, cô chắc chắn Chính ủy Vương vẫn còn chuyện nhờ vả họ.
Chính ủy Vương lúc trông sống động như một con hồ ly .
“Cái gì cần cảm ơn thì vẫn cảm ơn, hai đứa quả thật đóng góp một công lao to lớn, lắm.
Sau khi đợt rau bán sẽ phát thêm trợ cấp và phúc lợi ngoài định mức cho hai đứa, đó là những gì hai đứa xứng đáng nhận."
Nói đến đây thì hai họ khách khí nữa, gật đầu cảm ơn, đồng thanh :
“Cảm ơn chú Vương ạ."
“Thành công đem cho chú niềm tin cực kỳ lớn, chú tin rằng sẽ càng ngày càng hơn."
Chính ủy Vương nắm tay cổ vũ tinh thần, tiên Tần Dĩ An một cái, đó Lục Cảnh Hòa một cái, ông :
“Vì chú quyết định xin phê duyệt nốt 30 mẫu đất trống phía để trồng rau luôn.
Ngoài chú chuẩn báo cáo lên mời các đơn vị khác đến tham quan học tập, chắc là phiền hai đồng chí nhỏ vất vả thêm một chút xíu nữa .
Hai đứa là chuyên nghiệp nhất, hai đứa giảng viên chắc chắn sẽ giúp nhiều thêm vị trí công tác, tạo phúc cho cả đất nước chúng , hai đứa thấy ?"
Biết ngay là Chính ủy Vương đang ủ mưu lớn mà, cứ tặng cho họ “mũ cao" , đây dường như trở thành quy trình bắt buộc .
Bộ đội đóng quân ở nơi hẻo lánh cũng cái lợi là đất trống nhiều, tha hồ cho Chính ủy Vương lăn lộn.
Khối lượng công việc tăng vọt, còn giảng viên nữa, thầy giáo là mệt nhất.
Lương trong bộ đội đúng là dễ lấy mà, ây da!
Không , còn bao lâu nữa là khôi phục kỳ thi đại học , nghĩ cách thôi.
“Chú Vương, chuyện chú đúng là một việc đại hỷ, giúp đỡ bao nhiêu , cháu ủng hộ, tuyệt đối ủng hộ ạ."
Tần Dĩ An vội vã gật đầu, một mực ủng hộ.
Lục Cảnh Hòa Tần Dĩ An là ngay suy nghĩ thật sự trong lòng cô , bèn tiếp lời cô khen ngợi Chính ủy Vương, những lời bùi tai.
“Làm như thể tăng thêm ít vị trí công tác, giải quyết vấn đề sinh hoạt cho nhiều gia đình, vẫn là chú Vương xa trông rộng, lợi hại, lợi hại quá."
“Chứ còn gì nữa, chú cũng nghĩ .
Làm thế thể an đốn thêm nhiều nhà, giúp nhiều học một cái bản lĩnh để an lập mệnh, cũng thể sống , chỉ là vất vả cho hai đứa ."
Chính ủy Vương mà mát lòng mát , càng thêm hăng hái, cấp bách triển khai ngay việc , ông nhích ghế gần hai hơn.
“Chú tin là hai đứa sẽ giúp chú chứ."
Tay Tần Dĩ An hạ xuống, giọng đanh thép:
“Tất cả đều là vì phục vụ nhân dân, giúp, nhất định sẽ giúp ạ.
Thế chú Vương, cháu cho chú vài kiến nghị nhé."
“Cháu , chú đây."
Chính ủy Vương mong đợi Tần Dĩ An, xem cô kiến nghị gì.
Ông Tần Dĩ An nhiều ý tưởng lắm, ông sẵn lòng lắng .