TN80: Sĩ Quan Là Kẻ Mê Vợ - Chương 442: Trong Lòng Có Chút Xúc Động

Cập nhật lúc: 2026-01-31 18:09:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ăn cơm xong, thời gian cũng còn sớm.

 

Tần Chiêu Chiêu và Lục Trầm bế con chuẩn về.

 

Lý Lệ Hoa và Tần Trung đều chuẩn cho các cháu hai phong bao lì xì.

 

Bên trong là tiền mừng tuổi.

 

Hai bế con từ trong phòng .

 

Đây là đầu tiên ông cụ Tần và bà cụ Tần thấy chắt. Hai đứa bé trông thật kháu khỉnh, trắng trẻo non nớt, xinh đáng yêu.

 

Là bậc trưởng bối, ông bà thật xứng đáng. Nghĩ đến những việc , trong lòng cảm thấy vô cùng hổ.

 

Tần Chiêu Chiêu ý kiến với ông bà, trong lòng ông bà đương nhiên rõ.

 

Ông bà cũng chẳng dám mong chắt thể gọi một tiếng cụ ông, cụ bà.

 

Mọi đều thể cảm nhận sự tự nhiên của hai .

 

Lục Trầm đành lòng.

 

Cũng thánh mẫu gì.

 

Mà là chuyện hai già đang ở đây mà lẳng lặng phớt lờ họ cứ thế rời .

 

Tuy bọn họ từng những chuyện đáng ghét. nếu cứ so đo tính toán với bọn họ như .

 

Thì và bọn họ cũng chẳng gì khác biệt.

 

cũng là một nhà.

 

Ông bà nội tuy nhiều chuyện khiến bố vợ đau lòng, nhưng cũng đến mức thể tha thứ. Bố vợ vẫn tiếp tục phụng dưỡng bọn họ. Loại quan hệ huyết thống thể cắt đứt .

 

Đã cắt đứt , thì tìm một phương thức hòa bình để chung sống.

 

"Ông nội, bà nội, chúc hai sức khỏe dồi dào, năm mới vui vẻ. Cháu và Chiêu Chiêu về đây ạ."

 

Tần Trung và Lý Lệ Hoa, còn cả Tần Chiêu Chiêu cũng ngờ Lục Trầm đột nhiên những lời .

 

Tần Trung đương nhiên là vui nhất.

 

Ông cả nhà hòa thuận, êm ấm, đón một cái Tết vui vẻ.

 

Ông cụ Tần và bà cụ Tần chút kinh ngạc về phía .

 

Ông bà ngờ Lục Trầm sẽ với những lời .

 

Bà cụ Tần phản ứng nhanh, nụ leo lên gò má đầy nếp nhăn của bà.

 

"Bà và ông nội cháu cũng chúc các cháu năm mới vui vẻ." Nói xong còn dùng khuỷu tay huých huých ông già bên cạnh.

 

Vừa nãy lúc ăn cơm, khi Tần Chiêu Chiêu lấy chiếc vòng vàng trị giá gần chín trăm tệ tặng cho Lý Lệ Hoa.

 

Ông cũng nhớ những lời Lục Trầm từng .

 

Ông ấn tượng với thanh niên .

 

Tần Trung con trai là sự thật.

 

Nhà thằng hai sinh một đứa cháu trai. Nhà họ Tần bọn họ cũng nối dõi hương hỏa.

 

Có con trai ông bà cũng để ý nữa. Cái nút thắt trong lòng thực qua từ lâu .

 

Thật trong lòng ông bà vẫn luôn rõ, nhà thằng cả đối xử với hai ông bà già vẫn luôn .

 

Ông bà ở nhà thằng hai giúp trông cháu, thằng cả cũng góp tiền góp sức. Nói thật lòng, đến mức .

 

Trong lòng ông bà điều.

 

Mà là lo nghĩ cho nhà thằng hai. Còn độc đinh của nhà họ Tần nữa.

 

Ông cụ Tần nhất thời gì, chỉ đành nương theo lời bà vợ già: "Trời sắp tối , đường về nhớ chú ý an ."

 

Sự đáp của ông cụ Tần cũng khiến vợ chồng Tần Chiêu Chiêu kinh ngạc.

 

Lời thể từ miệng ông già , quả thực chút hiếm lạ.

 

Tần Chiêu Chiêu vốn thành kiến lớn với bọn họ. Cô định về mà chẳng thèm chào hỏi gì.

 

Giờ ông cụ Tần và bà cụ Tần những lời .

 

Những thành kiến đè nén trong đáy lòng cô cũng tan biến ít.

 

Tâm thái cũng trở nên bình hòa hơn một chút. Cũng còn chán ghét bọn họ đến thế nữa.

 

Tần Trung là vui nhất.

 

Cảnh tượng là điều ông thấy.

 

Ông bế đứa bé đối diện với bố : "An An, đây là cụ ông, đây là cụ bà. Chào cụ con." Nói xong cầm bàn tay nhỏ xíu của bé vẫy vẫy với hai ông bà.

 

An An ông cụ Tần và bà cụ Tần đối diện, đột nhiên toét miệng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn80-si-quan-la-ke-me-vo/chuong-442-trong-long-co-chut-xuc-dong.html.]

 

Gương mặt vốn biểu cảm của ông cụ Tần cũng giãn .

 

Rất rõ ràng thể thấy ông đang cố kìm nén biểu cảm mặt, ông nụ của đứa bé chinh phục .

 

Bà cụ Tần giống ông cụ Tần, bà thể hiện niềm vui mặt.

 

"Đứa bé trộm vía quá. Rất giống Lục Trầm."

 

sang An Ninh trong lòng Lý Lệ Hoa.

 

"Đứa bé giống hệt Chiêu Chiêu hồi nhỏ. Nó tên là An Ninh nhỉ."

 

Lý Lệ Hoa thấy khí đến mức , bà cũng thể phá hỏng bầu khí hiếm .

 

Làm Tần Trung vui.

 

Trước đó bọn họ cũng rõ, bố chồng đến đây ăn Tết. Dù trong lòng vui cũng đừng thể hiện mặt, để .

 

Cho nên, bà mỉm : "Nó là An Ninh. Con trai của Chiêu Chiêu. Cháu ngoại của con. Con bây giờ con trai, cháu trai đều đủ . Sau sợ phụng dưỡng. Nhà cửa tài sản trong nhà cũng sợ thừa kế."

 

Bà vốn định lời , nhưng . Lời cứ thế tuôn khỏi miệng.

 

Quả nhiên, lời của bà nụ mặt bà cụ Tần cứng đờ.

 

Cười cũng , cũng xong. Rõ là hổ.

 

Tần Trung liếc bà một cái, ý bảo bà nên những lời như lúc .

 

Lý Lệ Hoa đương nhiên cũng .

 

Không bà cố ý.

 

Chỉ là mâu thuẫn ẩn giấu giữa bọn họ quá sâu.

 

Để xua tan sự lúng túng, Lý Lệ Hoa chỉ đành tìm cách chữa cháy.

 

"Bố, . Hai cũng chắt ngoại ."

 

An Ninh dường như bà ngoại đang chữa cháy .

 

dứt lời, An Ninh cũng .

 

Bà cụ Tần vốn đang hổ gì.

 

lời Lý Lệ Hoa, thấy đứa bé vui vẻ như .

 

Trong lòng thế mà nảy sinh chút cảm động.

 

Lý Lệ Hoa An Ninh là chắt ngoại của ông bà. Điều chứng tỏ bà nguyện ý thừa nhận quan hệ giữa đứa bé và ông bà.

 

Tần Trung ngờ Lý Lệ Hoa sẽ những lời , : "Lệ Hoa đúng đấy. Bọn nó là chắt ngoại của bố . Bố xem bọn nó thấy hai vui kìa."

 

Trong lòng ông cụ Tần và bà cụ Tần cũng sự đổi. Bầu khí như thế ông bà thích.

 

Lớn tuổi , ai chẳng gia đình hòa thuận, cuộc sống hạnh phúc.

 

Ở nhà con trai thứ.

 

Bà vợ già mãi hết việc nhà, trông mãi hết cháu. Ông cũng giúp một tay.

 

Làm còn sắc mặt nhà thằng hai.

 

Đã lâu ông bà cảm nhận bầu khí gia đình thế .

 

Bà cụ Tần bây giờ hối hận c.h.ế.t, lúc khi Chiêu Chiêu sinh con, bà vốn định cùng nhà thằng hai thăm cháu.

 

vợ thằng hai gì cũng chịu . Nó cũng cho bà . Bà mà lời, nó liền lôi cháu đích tôn dọa.

 

Con trai thì cái gì cũng con dâu.

 

Không còn cách nào khác cuối cùng đành thỏa hiệp.

 

Nếu thì cũng chẳng cục diện khó xử như hiện tại.

 

Lương hưu của ông bà đều nhà thằng hai vơ vét sạch. Trên chẳng đồng nào.

 

Tết nhất, cho chắt cái lì xì cũng lấy .

 

Thứ đáng giá duy nhất, chính là cái vòng ngọc tay bà.

 

Là do chồng bà tặng lúc bà kết hôn. Vợ thằng hai sớm đỏ mắt với cái vòng của bà .

 

Trong lời bóng gió ám chỉ bà bao nhiêu , vì nỡ, nào bà cũng giả vờ hiểu.

 

Bây giờ thứ duy nhất thể lấy chính là cái vòng ngọc .

 

"Trời sắp tối . Bọn con về đây. Mẹ, đưa con cho con . Bên ngoài lạnh, bố cũng đừng ngoài nữa. Con và Lục Trầm về đây."

 

"Mẹ tiễn các con ngoài. Còn tranh thủ bế cháu ngoại của thêm một lúc."

 

"Mẹ con đúng đấy. Đi thôi." Tần Trung đầu dẫn đường.

 

 

Loading...