TN90: Dắt Con Đi Tìm Người Thân, Tôi Lại Được Đại Quân Quan Vô Sinh Yêu Đến Phát Cuồng - Chương 446: Cái Kết Viên Mãn

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:40:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Là một con chip cháy, bên chằng chịt những mạch điện phức tạp và tinh vi.

 

Anh chỉ kèm theo hai chữ.

 

"Nút thắt."

 

Mạnh Thính Vũ bức ảnh đó, dường như thể cảm nhận đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của lúc .

 

trả lời bất kỳ chủ đề nào về kỹ thuật.

 

Cô chỉ phòng bếp nhỏ của , dùng nước linh tuyền và vài vị d.ư.ợ.c liệu an thần tĩnh tâm hầm một thố canh.

 

Sau đó cô chụp một bức ảnh gửi qua.

 

"Em đợi về nhà uống canh."

 

Mười mấy phút , tin nhắn của gửi .

 

Vẫn là hai chữ.

 

"Đã giải quyết."

 

Phía kèm theo một bản sơ đồ mạch điện mới, thiết kế hảo.

 

Bọn họ giống như hai chiếc bộ đàm kênh riêng, dùng ngôn ngữ chỉ đối phương mới hiểu để chia sẻ những vụn vặt thường ngày, cũng chống đỡ thế giới của .

 

Hoàng hôn là thời khắc dịu dàng nhất của thành phố.

 

Ánh chiều tà nhuộm bầu trời thành một màu đỏ cam rực rỡ.

 

Xe của Cố Thừa Di sẽ xuất hiện đúng giờ ở vị trí quen thuộc nhất cổng Viện nghiên cứu.

 

Anh bao giờ hối thúc.

 

Chỉ yên lặng dựa bên xe, ánh mắt chăm chú về phía cánh cổng lớn .

 

Anh trở thành một phong cảnh độc đáo cổng Viện nghiên cứu.

 

Người đàn ông từng chỉ xuất hiện các tạp chí tài chính hàng đầu và các hội nghị nghiên cứu khoa học, giờ đây giống như một chồng bình thường nhất, ngày qua ngày chờ đợi vợ tan .

 

Khi bóng dáng Mạnh Thính Vũ xuất hiện, đôi mắt sẽ sáng lên trong nháy mắt.

 

Ánh sáng đó còn ch.ói lọi hơn cả ráng chiều nơi chân trời.

 

Anh sẽ bước lên, tự nhiên nhận lấy túi xách trong tay cô, đó nắm lấy tay cô.

 

"Hôm nay mệt ?"

 

Bọn họ tay trong tay, tản bộ con đường trải đầy lá vàng rơi.

 

Không chuyện cũng .

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Tiếng bước chân, tiếng gió, tiếng xe cộ từ xa vọng đều trở thành âm thanh nền hài hòa nhất.

 

Sự an ninh và ấm áp của khoảnh khắc là do bọn họ dùng khổ nạn nửa đời đổi lấy.

 

Cho nên, càng thêm trân trọng.

 

Buổi tối là thời gian của cha và con cái thuộc về cả nhà ba .

 

Phòng của Niệm Niệm trang trí giống như một lâu đài cổ tích.

 

Bên cửa sổ sát đất khổng lồ đặt một chiếc kính viễn vọng thiên văn, đó là quà Cố Thừa Di tặng cho con bé.

 

Lúc , bọn họ đang cùng kể chuyện khi ngủ cho Niệm Niệm .

 

Câu chuyện hôm nay là "Hoàng T.ử Bé".

 

Mạnh Thính Vũ dùng giọng dịu dàng nhất của kể về Hoàng T.ử Bé và bông hoa hồng của .

 

Cố Thừa Di thì phụ trách dùng bộ não nhà khoa học của để giải đáp đủ loại câu hỏi kỳ quái của con gái.

 

"Ba ơi, Hành tinh B612 thực sự nhỏ như ạ?"

 

"Dựa theo miêu tả trong sách, kích thước của nó hẳn là tương tự như một tiểu hành tinh khối lượng trung bình, đường kính 1.6 km. Từ góc độ thiên văn học mà , hành tinh như khó tạo đủ lực hấp dẫn để duy trì sự sống cho một ."

 

Niệm Niệm gật đầu cái hiểu cái .

 

"Vậy, tại Hoàng T.ử Bé rời bỏ bông hoa hồng của ạ?"

 

Câu hỏi khiến Cố Thừa Di trầm mặc.

 

Anh về phía Mạnh Thính Vũ, phát hiện cô cũng đang , trong mắt mang theo một tia ý vị.

 

Anh hắng giọng, dùng một giọng điệu từng , mang theo một tia chắc chắn .

 

"Bởi vì... đôi khi, yêu chỉ là chiếm hữu, mà còn là để cho cô thể nở rộ tự do hơn."

 

Trái tim Mạnh Thính Vũ câu khẽ chạm .

 

, chỉ là Hoàng T.ử Bé.

 

Mà còn là chính .

 

Câu chuyện kể xong .

 

Niệm Niệm cũng ngáp một cái thật to, mí mắt bắt đầu đ.á.n.h .

 

"Ba ngủ ngon."

 

"Mẹ ngủ ngon."

 

Cô bé con in lên má hai mỗi một nụ hôn mang theo mùi sữa thơm, đó chìm giấc ngủ say.

 

Hai rón rén lui khỏi phòng.

 

Trở phòng ngủ chính, Mạnh Thính Vũ tắm xong , đang lau mái tóc ướt sũng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn90-dat-con-di-tim-nguoi-than-toi-lai-duoc-dai-quan-quan-vo-sinh-yeu-den-phat-cuong/chuong-446-cai-ket-vien-man.html.]

Cố Thừa Di cầm lấy khăn mặt trong tay cô, để cô bàn trang điểm, lấy một chiếc máy sấy tóc hình dáng kỳ lạ từ trong ngăn kéo.

 

Đó là cái tự tay cải tạo, tiếng ồn cực nhỏ, sức gió định nhiệt độ, còn thể giải phóng ion âm bảo vệ tóc.

 

Anh lưng cô, vụng về nhưng vô cùng nghiêm túc sấy tóc cho cô.

 

Gió ấm thổi qua da đầu cô, thoải mái.

 

Ngón tay thỉnh thoảng sẽ luồn qua tóc cô, động tác nhẹ nhàng như đang đối đãi với một món trân bảo hiếm .

 

Mạnh Thính Vũ sườn mặt chăm chú của qua gương.

 

Dưới ánh đèn, đường nét của nhu hòa, sự thanh lãnh và xa cách tan giữa lông mày sớm năm tháng và tình yêu mài giũa thành miếng ngọc ôn nhuận nhất.

 

"Thừa Di."

 

Cô khẽ gọi .

 

"Hửm?"

 

"Không gì, chỉ là gọi thôi."

 

Động tác của Cố Thừa Di khựng một chút, cúi xuống, vòng tay ôm lấy cô từ phía , cằm tựa hõm vai cô.

 

Hai trong gương kề sát .

 

"Sau , ngày nào cũng gọi nhé."

 

Anh hôn lên đỉnh đầu cô, giọng trầm thấp mà khàn khàn.

 

"Anh thích ."

 

Bóng đêm dần đậm, ngoài cửa sổ ánh rực rỡ.

 

Bọn họ chia sẻ một nụ hôn chúc ngủ ngon dịu dàng triền miên bầu trời .

 

Tất cả tình yêu và nỗi nhớ nhung đều tan chảy trong nụ hôn .

 

Thời gian lặng lẽ trôi qua trong những ngày thường ngọt ngào và ấm áp như .

 

Thoáng chốc là một ngày cuối tuần nắng .

 

Mạnh Thính Vũ đề nghị bãi cỏ trong sân dã ngoại.

 

Cô chuẩn thức ăn phong phú, sandwich, salad trái cây, còn bánh kem nhỏ mà Niệm Niệm thích ăn nhất.

 

Cố Thừa Di thì phụ trách trải t.h.ả.m dã ngoại, dựng lều che nắng nhỏ.

 

Cả nhà ba tận hưởng thời gian rảnh rỗi hiếm .

 

Trời thu trong xanh sảng khoái, bầu trời xanh biếc như một viên đá quý trong suốt.

 

Niệm Niệm giống như một chú bướm nhỏ thoát khỏi sự trói buộc, đuổi theo một con bướm thật khác bãi cỏ, tiếng lanh lảnh rải khắp cả sân.

 

Mạnh Thính Vũ dựa đệm mềm trong lều, bóng lưng vui vẻ của con gái, mặt là nụ thỏa mãn.

 

Cố Thừa Di ngay bên cạnh cô, yên lặng sách.

 

sự chú ý của đặt ở sách.

 

Ánh mắt vượt qua trang sách, rơi vợ con ở cách đó xa.

 

Dưới ánh mặt trời, sườn mặt của Mạnh Thính Vũ như một bức tranh.

 

Mày mắt cô thư giãn, khóe môi ngậm , cả đều toát một loại ánh sáng nhu hòa và an định.

 

Còn Niệm Niệm, bóng dáng nhỏ bé tràn đầy sinh cơ và sức sống vô hạn.

 

Đó là vợ của .

 

Đó là con gái của .

 

Đó là cả thế giới của .

 

Cố Thừa Di đặt sách xuống, dậy về phía họ.

 

Anh đến lưng Mạnh Thính Vũ, từ từ xổm xuống, nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía .

 

Cơ thể Mạnh Thính Vũ cứng , lập tức thả lỏng, dựa bộ trọng lượng của l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của .

 

"Sao ?"

 

Cô hỏi.

 

Cố Thừa Di gì.

 

Anh chỉ vùi mặt hõm cổ cô, hít sâu một mùi hương quen thuộc pha lẫn mùi cỏ cây và ánh nắng cô.

 

Hơi thở đó khiến vô cùng an tâm.

 

Niệm Niệm ở đằng xa dường như chơi mệt, bước đôi chân ngắn chạy về phía bọn họ.

 

"Ba, , ôm một cái!"

 

Cô bé con dang rộng hai tay, nhào lòng Mạnh Thính Vũ.

 

Cố Thừa Di vươn cánh tay dài, vòng cả hai con trong lòng .

 

Anh một tay ôm lớn, một tay ôm nhỏ.

 

Bên trái là tình yêu chân thành của .

 

Bên là m.á.u mủ của .

 

Cuộc đời bao giờ đầy đặn, viên mãn như lúc .

 

Anh con gái đang nũng trong lòng , vợ đang mỉm .

 

Anh cúi đầu, dán môi bên tai Mạnh Thính Vũ, dùng giọng nhẹ như tiếng thở dài mà chỉ hai bọn họ mới thấy, từng chữ từng chữ rõ ràng .

Loading...