TN90: Tôi Trọng Sinh Đổi Chồng Cũ Lấy Tám Căn Nhà - Chương 113: Anh Hai Mua Nhà

Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:16:12
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Trân Châu chỉ liếc Hạ Hà một cái, qua chào hỏi.

Lỡ như Hạ Hà thật sự hẹn hò với Tần Minh, cô sẽ qua phiền họ.

Kết quả, bữa trưa lâu, Hạ Hà chạy đến cửa hàng quần áo.

với Bạch Trân Châu một câu đầu cuối:

“Ôi hôm nay thời tiết thật, thích hợp để dạo.”

Bạch Trân Châu thuận miệng :

“Vậy các dạo?”

“Chúng tớ…” Hạ Hà đột nhiên phản ứng : “Cậu ?”

Bạch Trân Châu lắc đầu, cô nàng trong lòng giấu chút chuyện gì.

, thấy , bà chủ Hạ và thầy Tần phong độ ngời ngời vai kề vai…”

Hạ Hà lập tức ngắt lời:

“Dừng , chúng tớ hiện tại vẫn là quan hệ bạn học trong sáng.”

“Tớ rõ với , tiên tìm hiểu .”

“Anh vội.”

Đàn ông chắc chắn là vội, nhưng Tần Minh sẵn lòng phối hợp với Hạ Hà, chứng tỏ thể bước giai đoạn xem xét.

Bạch Trân Châu liền :

thể vội, nhất định từ từ tìm hiểu.”

Hạ Hà giống như ngày xưa, đ.â.m đầu , bèn nhắc nhở:

“Dù động lòng với cũng vội, gia đình , cách đối nhân xử thế của bố , đều tìm hiểu rõ. Đừng nghĩ chỉ gả cho một , thật sự kết hôn sẽ như . Đủ loại tình cảm thế thái, đủ loại quan hệ qua .”

Đây đều là những bài học xương m.á.u của cô.

Hạ Hà mà gật đầu lia lịa:

“Cậu yên tâm , tớ loại bốc đồng.”

Bạch Trân Châu thầm nghĩ, Hạ Hà quả thật mạnh mẽ hơn cô ngày xưa nhiều.

Hạ Hà đến để trả tiền.

Bạch Trân Châu đem những lời đó kể cho Hạ Hà một nữa.

Hạ Hà phản ứng còn nhanh hơn cả Hứa Nhân và Lưu Phương, kích động đến mức che miệng :

“Thật ?”

Bạch Trân Châu: “Chị Mẫn Tĩnh như .”

Hạ Hà phấn khích thôi:

“Vậy gần đây tớ gì cả, chỉ hỏi thăm chuyện thôi.”

Lúc cũng yên nữa, đưa hai vạn cho Bạch Trân Châu phóng xe máy .

Còn những khác, Bạch Trân Châu định .

Bạch Trân Châu liền ngân hàng gửi tiền.

Số dư về năm vạn rưỡi.

Người sợ ảnh hưởng.

Hứa Nhân cũng tìm nhà , mà còn ở trong sân nhà Hạ Hà.

Chắc là thấy khác bán nhà cũ ở nhà lầu mới, nhà phía tây trong sân nhà Hạ Hà cũng bán nhà.

Gia đình đó lẽ sợ trong sân nhà họ đua đòi, nên chuyện bán nhà còn lén lút, ngay cả Hạ Hà ở cùng sân cũng chuyện .

Hứa Nhân đến tìm Bạch Trân Châu cùng xem nhà, Bạch Trân Châu lúc mới căn nhà Hứa Nhân vẫn luôn nhắm tới ở cùng sân với Hạ Hà.

Ngôi nhà tự nhiên là tệ, diện tích còn lớn hơn căn của Hạ Hà một chút, thêm một phòng.

Giá đối phương đưa cũng đắt hơn của Hạ Hà hai nghìn, là một vạn tư.

Tiền của Hứa Nhân và Bạch Thành Tường thì đủ , cần mượn.

Ngày hôm Bạch Trân Châu cùng Bạch Thành Tường đến phòng quản lý nhà đất một chuyến.

Vừa còn hơn nửa tháng nữa là nhà Bạch Thành Tường thuê cũng hết hạn.

Đợi nhà hết hạn, hai em chọn một ngày , đặc biệt nghỉ để chuyển nhà.

Lý Tú Phân và ông Bạch vẫn thích nhà cấp bốn sân.

Mộng Vân Thường

Đặc biệt là nhà Lưu Phương và Hứa Nhân mua còn vườn rau, rau cũng mọc , thích mắt.

Hai nhà ở cùng một ngõ, cũng xa .

Thậm chí còn dùng chung một nhà vệ sinh công cộng.

Hạ Hà Hứa Nhân mua nhà phía tây, vui mừng khôn xiết, đặc biệt về chạy tới chạy lui giúp đỡ.

“Sau tớ và chị hai là hàng xóm, tớ ở trong sân cũng chuyện .”

Tính cách của cô và Hứa Nhân khá giống .

Nhà Hứa Nhân mua gần như dọn hết đồ đạc , Bạch Trân Châu bảo cô đến chuyển đồ đạc lầu quán ăn qua, cô và Lưu Tuệ Anh, Lý Nguyệt Thục sẽ chuyển đến khu dân cư Hạnh Phúc ở.

Còn tầng hai của quán ăn, cô quyết định cũng thành phòng riêng, thể kê thêm mấy bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn90-toi-trong-sinh-doi-chong-cu-lay-tam-can-nha/chuong-113-anh-hai-mua-nha.html.]

Hứa Nhân đồng ý:

“Đồ đạc lầu quán ăn đều là em mới mua, thế , chúng chuyển đồ ở khu Hạnh Phúc.”

Bạch Trân Châu chắc cũng bao lâu, cần phiền phức.

Bạch Thành Tường và Bạch Thành Lỗi cô.

Hai cũng ngại mệt, cùng với chồng của Lý Nguyệt Dung là Vương Thắng, tiên chuyển giường và tủ ở khu Hạnh Phúc, chuyển xong chuyển hết giường, tủ, sô pha ở quán ăn đến khu Hạnh Phúc.

Hì hục chuyển cả một ngày.

Buổi trưa ăn cơm ở nhà mới của Bạch Thành Tường.

Bạch Trân Châu và Lưu Phương nấu, còn gọi cả Hạ Hà cùng ăn.

Buổi tối ăn cơm cùng ở nhà Bạch Thành Tường.

Đông , hai bàn.

Quá vui, mấy đàn ông đều uống một chút rượu.

Hạ Hà cũng vui lây:

“Thật , chị em của đều an cư ở thành phố, cuộc sống của cả gia đình đều đang phát triển.”

Bạch Trân Châu gật đầu:

, chị em của tớ đều là những thật thà, chỉ cần ăn chăm chỉ, cuộc sống sẽ ngày càng hơn.”

Bây giờ sức khỏe của Hứa Nhân vấn đề gì, Tiểu Văn Bác cũng khỏe mạnh.

Anh cả sẽ xây dựng, cũng sẽ ngã từ cao xuống.

Việc kinh doanh quần áo của nhà ba cũng phát triển, cuộc sống cũng hơn.

Mọi đều khỏe mạnh sống một cuộc sống , lẽ đây chính là ý nghĩa mà ông trời cho cô trọng sinh?

Trên bàn ăn, cô ý định tuyển đầu bếp, bên Tòa nhà Triêu Dương cần một đầu bếp chính, nhờ để ý.

Ăn tối xong, trò chuyện một lúc mới tan.

Bạch Trân Châu và Lưu Tuệ Anh đưa hai đứa trẻ về khu Hạnh Phúc.

Phòng ở đây rộng rãi hơn quán ăn, Sóc Sóc và Giai Giai cũng lạ lẫm với môi trường mới, thích nghi.

Lưu Phương là một chăm chỉ, nhà cửa dọn dẹp sạch sẽ.

Máy giặt Bạch Trân Châu mua cũng chuyển qua, chỉ tivi và tủ lạnh vẫn để ở quán ăn.

Lưu Tuệ Anh thấy nhà bếp đủ nồi niêu xoong chảo, liền thu xếp sáng dậy nấu bữa sáng.

“Chúng nấu ít cháo, luộc trứng cho bọn trẻ, hấp ít bánh bao, màn thầu…”

Bạch Trân Châu phản đối:

“Được, bỏ sức bỏ tiền.”

Lưu Tuệ Anh trừng mắt cô:

“Bữa sáng tốn bao nhiêu tiền, cho tớ ở nhờ , tớ lo bữa sáng là chuyện nên .”

Còn phần của Lý Nguyệt Thục, tiện thể cũng luôn.

Bạch Trân Châu tranh cãi với cô chuyện , cô trợ cấp cho Lưu Tuệ Anh, từ chỗ khác tùy tiện là thể trợ cấp .

Thấy bọn trẻ ngủ, Bạch Trân Châu liền bảo Lưu Tuệ Anh xuống, với cô một chuyện:

“Tuệ Anh, tớ còn mua một cửa hàng ở Dung Thành, cũng định mở cửa hàng quần áo.”

“Tớ còn cho Sóc Sóc học ở Dung Thành.”

“Nếu đồng ý, tớ sẽ đưa và Giai Giai đến Dung Thành, cửa hàng quần áo ở đó giao cho phụ trách, Giai Giai cũng học ở đó.”

Lưu Tuệ Anh vẻ mặt kinh ngạc:

“Đi, Dung Thành?”

“Tớ, tớ ?”

Bạch Trân Châu tiếp tục :

“Tớ nghĩ thế , đưa là hợp lý nhất.”

“Nếu tớ để chị Nguyệt Thục qua đó, nhà chị e là yên tâm, hơn nữa còn chị Nguyệt Dung, hai chị em họ ở cùng cũng chăm sóc.”

“Sau tớ sẽ chạy chạy giữa Dung Thành và huyện Nguyên, bên Dung Thành cũng cần một đáng tin cậy. Cậu qua đó quản lý cửa hàng cho tớ, đợi tớ mua nhà xong, và Giai Giai vẫn ở cùng chúng tớ. Cửa hàng quần áo bên huyện Nguyên sẽ giao cho chị Nguyệt Thục phụ trách, các trông coi tớ mới yên tâm.”

“Cậu cần gánh nặng, nếu Dung Thành…”

“Tớ đồng ý.” Lưu Tuệ Anh chút do dự .

ngốc, Bạch Trân Châu chỉ tin tưởng cô, mà còn cần cô.

Lưu Tuệ Anh Bạch Trân Châu chăm sóc nhiều như , đừng là đến nơi như Dung Thành, dù bảo cô đến nơi cô cũng hai lời.

Cô cũng hy vọng thể giúp Bạch Trân Châu điều gì đó.

Tuy trong lòng chút sợ hãi với môi trường xa lạ, nhưng đối với Lưu Tuệ Anh điều căn bản là gì.

Hơn nữa đến Dung Thành, Giai Giai cũng thể học ở thành phố lớn.

Dung Thành, cô thật sự .

Còn Lý Nguyệt Thục, cô quả thực huyện Nguyên hơn, ở đây nhiều quen.

 

Loading...