TN90: Tôi Trọng Sinh Đổi Chồng Cũ Lấy Tám Căn Nhà - Chương 305: Không An Phận

Cập nhật lúc: 2026-01-14 18:07:50
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

  Bùi Văn Diễm Bạch Trân Châu.

  Cô phát hiện Bạch Trân Châu còn trắng hơn , khí chất cũng khác gì những phụ nữ nhà giàu mà cô từng gặp ở Thượng Hải.

  Trên cô chỉ đeo một chiếc đồng hồ và một chiếc vòng ngọc phỉ thúy ở cổ tay.

  Bùi Văn Diễm dù cũng ở thành phố lớn một thời gian, tiếp xúc với giàu ở Thượng Hải, cũng xem như mở mang tầm mắt.

  Cô liếc mắt một cái nhận chiếc vòng đó đáng giá ít tiền.

  Bạch Trân Châu rời khỏi nhà họ Bùi, trở thành .

  Sự đố kỵ trong mắt cô gần như thể che giấu.

  Tôn Hưng ý định giới thiệu Bùi Văn Diễm và Bùi Hướng Minh, rõ ràng hai chỉ là đến cho đủ , quan trọng.

  Bạch Trân Châu cho phục vụ mở rượu, rót đầy cho trong bàn.

  Cô và Hoắc Chinh cũng cầm một ly nhỏ.

  Bạch Trân Châu :

  "Quán của mở cũng là nhờ Lục tổng mai mối, bữa mời. Lục tổng, Tôn tổng, kính hai vị một ly, cảm ơn ủng hộ."

  Lục Khải cụng ly với cô:

  "Bạch tổng khách sáo ."

  Tôn Hưng cũng :

  "Hôm nay chúng lộc ăn, lẩu nhà Bạch tổng vị ngon tuyệt, chắc chắn sẽ tiền như nước ha ha ha."

  Mọi cùng uống rượu.

  Bạch Trân Châu và Hoắc Chinh cũng xuống, cùng Lục Khải và Tôn Hưng về chuyện Hoắc Chinh xây nhà máy.

  Hoắc Chinh như :

  "Lục tổng tin tức nhanh nhạy, chỉ là nhà máy nhỏ thôi, thể so với dự án nhà ở thương mại của Lục tổng ."

  Lục Khải :

  "Nếu Hoắc tổng hứng thú với bất động sản, chúng thể hợp tác."

  Tôn Hưng mà lòng đầy ngưỡng mộ, tiền thế đúng là khác, chỉ cần động môi một cái, hợp tác là hợp tác.

  Tiếc là cành ô liu dành cho , chỉ thể mà thèm.

  Hoắc Chinh mấy hứng thú với cành ô liu :

  "Bên cạnh Lục tổng chắc thiếu hợp tác, tham gia náo nhiệt nữa."

  Lục Khải: " , Hoắc tổng thích một , khí phách thường ."

  Hoắc Chinh: "Lục tổng quá khen, bây giờ chỉ là ăn nhỏ lẻ, Lục tổng gia nghiệp lớn, ở Dung Thành mấy ai sánh bằng."

  Hai tâng bốc lẫn , nhưng Bạch Trân Châu một chút mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

  Vì Hoắc Chinh bình thường những lời như .

  Đang chuyện, Giản Thư Hàng và Chung Đình cũng đến, đều là quen, Lục Khải cũng mời hai họ cùng .

  Bùi Văn Diễm mấy đàn ông trong bàn, ai nấy đều trai, tiền thế, ai cũng tỏ quen với Bạch Trân Châu.

  Nhìn mà mắt cô nóng lên.

  Đặc biệt là Bạch Trân Châu từ đầu đến cuối đều như quen họ, ánh mắt lướt qua hai em họ, ngay cả ánh mắt cũng đổi.

  Cảm giác phớt lờ , cộng thêm lòng đố kỵ ngập tràn, đ.â.m Bùi Văn Diễm khiến cô gần như yên nổi.

  Cô khỏi nghĩ một cách độc địa, những chắc Bạch Trân Châu thực là một món hàng rách đá chứ?

  Cô chỉ lập tức nhảy dựng lên, vạch trần bộ mặt giả tạo của cô.

  Có lẽ cảm nhận sự biến động cảm xúc của Bùi Văn Diễm, Bùi Hướng Minh đưa tay giữ lấy Bùi Văn Diễm, hiệu cho cô đừng chuyện.

  Bùi Văn Diễm chỉ thể c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

  Nhóm ăn lâu.

  Vì Giản Thư Hàng đến, Lục Khải cùng và Bạch Trân Châu về câu lạc bộ tư nhân.

  Bùi Văn Diễm và Bùi Hướng Minh lúc mới câu lạc bộ tư nhân của Lục Khải là do Bạch Trân Châu thiết kế, một nữa kinh ngạc.

Mộng Vân Thường

  Ăn lẩu xong, trở về nơi ở cũ của Bùi Hướng Dương, Bùi Văn Diễm và Bùi Hướng Minh vẫn còn kinh ngạc thôi.

  Nếu khuôn mặt và tên đều khớp, họ thật sự dám tin Bạch tổng trong miệng chính là Bạch Trân Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn90-toi-trong-sinh-doi-chong-cu-lay-tam-can-nha/chuong-305-khong-an-phan.html.]

  Cô thậm chí trông còn lợi hại hơn cả Hạ Lệ Lệ.

  "Anh hai, Bạch Trân Châu thiết kế? Cô , cô chỉ vẽ vời linh tinh thôi ?"

  Người trong làng thích thêu đế giày, Bạch Trân Châu đây thường vẽ mẫu hoa cho .

  Mẫu hoa cô vẽ quả thật , nhưng... cũng liên quan gì đến thiết kế chứ?

  Bùi Hướng Minh cũng hiểu, nhưng bây giờ nghĩ , Bạch Trân Châu đây cũng là đầu óc.

  Nhà đây nghèo, là khi Bạch Trân Châu gả mới bắt đầu nuôi tằm, nuôi lợn, nuôi gà vịt.

  Từ khi cô gả về, điều kiện gia đình dần dần hơn.

  Không ngờ chỉ hơn hai năm, Bạch Trân Châu lột xác thành bà chủ lớn.

  Chỉ Bùi Văn Diễm với giọng chua loét:

  "Em thấy cô với Hoắc tổng quan hệ bình thường, họ đang hẹn hò chứ?"

  Bùi Hướng Minh liền cảnh giác:

  "Em đừng bậy, cả , ở Dung Thành gặp Bạch Trân Châu thì cứ coi như quen, chúng thể gây thêm chuyện cho cả nữa."

  Bùi Văn Diễm vẻ mặt cam tâm, nhưng bây giờ họ đang ở nhà của Hạ Lệ Lệ, quả thật dám gây chuyện nữa.

  Người đàn bà Hạ Lệ Lệ đó thật sự tàn nhẫn, chỉ đập phá cửa hàng của họ, còn đuổi thẳng hai em họ đến Dung Thành.

  Hại họ ngay cả tiền thuê nhà cũng lấy , cộng thêm hàng hóa cũng hủy hết, trực tiếp mất trắng.

  Vẫn là Bùi Hướng Dương cầu xin mãi mới Hạ Lệ Lệ đồng ý, cho hai em họ công ty chi nhánh ở Dung Thành.

  Bây giờ Bùi Hướng Minh trở thành trợ lý của Tôn Hưng, Bùi Văn Diễm thì sắp xếp một chức vụ văn thư quèn trong công ty.

  Bùi Văn Diễm mười chín tuổi, đừng thấy tuổi còn nhỏ, tâm địa thật sự ít.

  Hơn nữa lòng cao hơn trời, luôn cho rằng lấy chồng giàu.

  Bùi Hướng Minh hiểu rõ tính cách của em gái , sợ cô an phận.

  Anh trầm giọng :

  "Chúng chịu thiệt mấy , Văn Diễm, đừng quan tâm khác thế nào, chúng bây giờ cứ chăm chỉ việc cho ."

  Bùi Văn Diễm vui :

  "Anh thì đương nhiên gì để , cả ngày theo Tôn tổng ."

  "Còn em thì ? Ở công ty bưng rót nước, tối nay nếu em nhất quyết đòi cùng, Tôn Hưng cũng đưa em ."

  Nói mắt sáng lên:

  "Anh hai, Lục tổng bạn gái, xem..."

  "Em đừng mà mơ!"

  Bùi Hướng Minh chỉ Bùi Văn Diễm:

  "Nhà họ Lục là gia đình thế nào? Em ngay cả tư cách giúp việc bưng rót nước cho cũng ."

  Bùi Hướng Minh trong lòng bực bội thôi.

  Từ khi Hạ Lệ Lệ đập phá cửa hàng của họ, khiến hai em họ xám xịt rời khỏi Thượng Hải, mới cuối cùng nhận họ và những gia đình giàu như nhà họ Hạ giống .

  Hạ Lệ Lệ một câu thể khiến họ mất trắng và đuổi họ khỏi Thượng Hải, thì Dung Thành chắc chắn cũng .

  Lục Khải trông lúc nào cũng tủm tỉm, thủ đoạn chắc chắn còn lợi hại hơn Hạ Lệ Lệ.

  Người như , ngay cả Tôn Hưng cũng nịnh bợ, Bùi Văn Diễm còn dám ý đồ với .

  Cũng xem nặng bao nhiêu cân.

  Nhớ cảnh tận mắt thấy Bùi Hướng Dương khúm núm mặt Hạ Lệ Lệ, mặc cho đàn bà đó chỉ mũi mắng, Bùi Hướng Minh liền cảm thấy mất mặt.

  Lại nhớ đến việc Bùi Hướng Dương dặn trông chừng bố và Bùi Văn Diễm, bảo họ tuyệt đối đến Thượng Hải nữa, Bùi Hướng Minh chỉ cảm thấy phiền não.

  Bùi Văn Diễm lẩm bẩm bất mãn:

  "Anh em gái ruột của như ? Em trẻ , kém Bạch Trân Châu ?"

  "Dựa mà cô tìm như Hoắc tổng, còn em thì ?"

  Bùi Hướng Minh kinh ngạc em gái , đầu tiên cảm thấy bộ mặt mơ mộng hão huyền của cô thật sự quá khó coi.

 

 

Loading...