TN90: Tôi Trọng Sinh Đổi Chồng Cũ Lấy Tám Căn Nhà - Chương 417: Bị Người Ta Đánh

Cập nhật lúc: 2026-01-14 18:13:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đám cưới của Bạch Trân Châu và Hoắc Chinh là mùa đông, khéo, cửa hàng Lâm Bội Quân giới thiệu cho họ về một loạt mẫu mới.

 

Là kiểu váy cưới tay thích hợp mặc mùa đông, còn phối thêm một chiếc khăn choàng lông chồn màu trắng.

 

Bạch Trân Châu thử một chút, đặc biệt tao nhã quý phái.

 

Váy cưới mua nhanh, lễ phục cần mua, trong cửa hàng của Bạch Trân Châu sẵn.

 

Mua cùng còn vest của Hoắc Chinh.

 

Hoắc Chinh vốn dĩ là cái móc áo, mặc bộ vest ba mảnh trông đặc biệt tinh thần trai.

 

Mua quần áo xong, hai ăn trưa ở bên ngoài về khách sạn.

 

Hội chợ Quảng Châu bắt đầu, buổi chiều hai đến hội trường một chuyến.

 

Đang bận rộn, điện thoại của Hoắc Chinh vang lên, thư ký của Lục Khải là Chu Phàm gọi tới.

 

Lục Khải xảy chuyện, nhập viện .

 

Hoắc Chinh, Bạch Trân Châu và Giản Thư Hàng lập tức chạy đến bệnh viện.

 

Đến phòng bệnh, cả ba đồng loạt sững sờ.

 

Đầu Lục Khải quấn một vòng băng gạc, cổ tay nẹp nẹp treo cổ.

 

Khuôn mặt yêu nghiệt của đ.ấ.m một cú, khóe môi gợi cảm rách , đỏ sưng.

 

Đầu Chu Phàm cũng quấn một vòng băng gạc, đ.á.n.h cho mũi bầm mặt sưng, áo sơ mi bẩn như thể lăn lộn đất .

 

Một ống tay áo giật đứt chỉ, chỉ còn dính một chút xíu vai.

 

Lúc mở cửa đường còn khập khiễng.

 

Hai rõ ràng là đ.á.n.h, đ.á.n.h còn khá t.h.ả.m.

 

Nhìn thấy ba Hoắc Chinh, Lục Khải bực bội lườm Chu Phàm một cái.

 

"Thư ký Chu, gọi họ đến xem trò ?"

 

Chu Phàm thành thật giải thích:

 

"Chủ tịch Lục, cũng sợ đám đó tìm đến bệnh viện, ở đây đất khách quê cũng chẳng khác để liên lạc, đành liên lạc với Hoắc Tổng."

 

Bạch Trân Châu ý tứ:

 

"Chủ tịch Lục, kẻ thù ở bên ?"

 

Nói xong đợi Lục Khải giải thích, bản nhớ .

 

Nếu nhớ nhầm, nhà vợ cưới cũ của Lục Khải chẳng sản nghiệp ở Dương Thành ?

 

Nói đúng , thực phần lớn việc ăn của nhà họ Lạc là ở Dương Thành.

 

Hoắc Chinh và Giản Thư Hàng cũng nhớ .

 

Hoắc Chinh vẫn hỏi một câu, sợ đoán sai:

 

"Biết là ai ?"

 

Miệng Lục Khải cuối cùng cũng cứng nữa:

 

"Chắc là nhà họ Lạc tìm , mặc dù chứng cứ."

 

Hoắc Chinh: "Có cần báo công an , chiến hữu ở cục công an."

 

Tâm trạng Lục Khải tệ, nhưng :

 

"Thôi, thời gian dây dưa ở bên , đợi về ."

 

Ý là Dương Thành địa bàn của , đợi về sẽ tính sổ đàng hoàng với nhà họ Lạc.

 

Theo tính khí của vị đại thiếu gia , cục tức thể cứ thế nuốt trôi .

 

Đã Lục Khải báo công an, Hoắc Chinh cũng gì nữa.

 

May mà Chu Phàm chỉ thương ngoài da, cổ tay Lục Khải trật khớp, cơ bắp kéo căng, cần tĩnh dưỡng một thời gian.

 

Lục Khải cảm thấy mất mặt, sắc mặt khó coi, ba Hoắc Chinh m.ô.n.g còn nóng chỗ bắt đầu đuổi .

 

"Đi việc của , đám đó chỉ dạy cho một bài học thôi, thực sự , còn thể đây ?"

 

"Mau về , đừng ở đây ảnh hưởng nghỉ ngơi."

 

Hoắc Chinh thấy lời liền dậy, kéo Bạch Trân Châu chuẩn về.

 

Lúc , cửa phòng bệnh đột nhiên đẩy , Kỳ Kỳ hớt hải xông :

 

"Lục Khải, Lục Khải đ.á.n.h ?"

Mộng Vân Thường

 

Lục Khải: "..."

 

Anh tâm g.i.ế.c Chu Phàm .

 

Chu Phàm chột dám thẳng ông chủ:

 

"Ngài thương nhập viện, chắc chắn thông báo cho bà chủ..."

 

Nhìn thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của Lục Khải và Chu Phàm, Kỳ Kỳ quên cả chào hỏi Bạch Trân Châu.

 

"Thảm thế ?"

 

Nhìn hình tượng đen đủi của Lục Khải, tại Kỳ Kỳ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn90-toi-trong-sinh-doi-chong-cu-lay-tam-can-nha/chuong-417-bi-nguoi-ta-danh.html.]

 

Nhất là biểu cảm rõ ràng cảm thấy mất mặt, ghét bỏ vây xem đầy ngạo kiều của Lục Khải, thực sự buồn một cách khó hiểu.

 

Cô nàng cố nén khóe môi, để tiếng.

 

Lúc mới chào hỏi Bạch Trân Châu và Hoắc Chinh, Giản Thư Hàng:

 

"Chị Bạch, Hoắc Tổng Giản Tổng, cũng đến , ăn cơm ?"

 

Biết Lục Khải tính sĩ diện hão, Kỳ Kỳ khéo léo mời về:

 

"Thời gian còn sớm nữa, chị Bạch ăn cơm , bận rộn cả ngày chắc cũng đói ."

 

Bạch Trân Châu cũng tính nết Lục Khải trái khoáy, đoán là để thấy bộ dạng của , bèn thuận thế :

 

"Vậy , bọn chị về khách sạn , việc gì em gọi điện thoại."

 

Mạc Tiểu Cúc ở bên cạnh :

 

"Bạch Tổng, em ở ."

 

Bạch Trân Châu gật đầu:

 

"Vất vả Tiểu Cúc, ngày mai nghỉ ngơi cho khỏe ở khách sạn."

 

Mạc Tiểu Cúc để tâm:

 

"Không vất vả."

 

Đối với Mạc Tiểu Cúc mà , thế vất vả cái gì, cùng bà chủ đến Dương Thành cứ như du lịch .

 

Bạch Trân Châu với Lục Khải:

 

"Để đề phòng vạn nhất, Tiểu Cúc tối nay ở với . Chúng về đây, Chủ tịch Lục, việc cứ gọi điện cho chúng ."

 

Lục Khải phẩy tay:

 

"Mau ."

 

Đợi nhóm Bạch Trân Châu , Lục Khải đuổi cả Chu Phàm ngoài.

 

Lục Khải tối nay viện, Chu Phàm là thư ký, còn chuẩn đồ dùng sinh hoạt cho ông chủ, thế là về khách sạn một chuyến.

 

Chu Phàm đột nhiên đồng cảm với mấy ông công công bên cạnh hoàng đế trong phim truyền hình.

 

Cậu thể gọi bà chủ đến bệnh viện , cũng thể để ông chủ một bệnh viện chứ?

 

mắng việc, may mà lương lậu khả quan, nếu ông chủ còn khó hầu hạ hơn bố đẻ thực sự đ.ấ.m cho một phát mỗi giây mỗi phút.

 

Kỳ Kỳ đóng cửa , Lục Khải, nỗ lực nén khóe môi.

 

Từ cái đầu tiên cô gặp Lục Khải, đàn ông chính là cái đức hạnh ngông cuồng lên tận trời, bao nhiêu ngạo kiều bấy nhiêu ngạo kiều.

 

Bây giờ đen đủi, tuy là t.h.ả.m một chút, nhưng biểu cảm uất ức đáng thương của thực sự buồn .

 

Kỳ Kỳ ghé hỏi:

 

"Có từng đ.á.n.h ?"

 

Lục Khải vẻ mặt cạn lời:

 

"Cô từng đ.á.n.h?"

 

Kỳ Kỳ gật đầu với vẻ mặt thản nhiên:

 

"Đương nhiên từng đ.á.n.h , với về nhà bà ngoại, họ ghét ăn cơm nhà , lén đ.á.n.h ."

 

"Rõ ràng đưa tiền sinh hoạt phí, còn thường xuyên mua đồ ăn vặt cho ."

 

Cô móc một nắm kẹo từ trong túi , đưa cho Lục Khải một viên.

 

Sau đó tự bóc một viên ném miệng, má lập tức phồng lên một cục, bộ dạng chút... đáng yêu một cách khó hiểu.

 

Lục Khải bộ dạng vô tâm vô phế của cô, trong đầu nghĩ đến chuyện cô gọi Lục Khải cố ý buồn nôn.

 

Thầm nghĩ con nhóc cũng là một tiểu ác ma, ở một mức độ nào đó mà , họ thực là cùng một loại .

 

Lục Khải viên kẹo, là một hãng tồi.

 

khóe môi vẫn bĩu vẻ ghét bỏ, nhưng xé kẹo ném miệng.

 

Lúc há miệng động đến khóe môi thương, xuýt xoa hỏi một câu:

 

"Sau đó trả thù thế nào?"

 

Kỳ Kỳ ngạc nhiên:

 

"Sao trả thù?"

 

Lục Khải hừ lạnh một tiếng gì, con nhóc cũng giống bánh trôi nước, bên ngoài thì trắng, bên trong chẳng cũng đen sì như ?

 

Kỳ Kỳ ha hả:

 

"Anh thích chị gái nhà hàng xóm, liền cố ý trộm kẹo của tặng cho chị gái đó."

 

"Anh về phát hiện kẹo mất , đương nhiên sẽ tha cho . Không đợi động thủ chạy, chạy sân ."

 

"Chị gái quả nhiên thu hút ngoài, đó qua một màn biểu diễn của , chị gái đ.á.n.h , liền ném kẹo mặt , còn cảnh cáo đ.á.n.h nữa."

 

"Từ đó về , thực sự động thủ với nào nữa."

 

Lục Khải nhíu mày, hóa diễn xuất của con nhóc luyện từ nhỏ.

 

 

Loading...