Từ sân bay , Bạch Văn Hiên đợi sẵn ở bên ngoài.
Hai em từ xa chạy tới ôm chầm lấy .
Bạch Văn Hiên hồi nhỏ trông cũng coi như thư sinh tú khí, nhà họ Bạch ngờ tới, cuối cùng thi trường cảnh sát cảnh sát.
Trời đông giá rét, chỉ mặc một chiếc áo khoác da, bên là quần bò giày thể thao, trông cực kỳ tinh thần.
Nhìn thấy Vũ Hân Duyệt phía Bạch Dật Ân, Bạch Văn Hiên nhe hàm răng trắng bóc chào hỏi:
"Là Hân Duyệt , hai đứa về cùng ?"
Vũ Hân Duyệt giải thích:
"Em và Dật Ân tình cờ gặp ở sân bay, ngờ cũng về Dung Thành."
"Anh Văn Hiên, lâu gặp."
"Đã lâu gặp, thành thiếu nữ ." Bạch Văn Hiên gọi Vũ Hân Duyệt: "Lên xe, đưa em về."
Tài xế nhà họ Vũ đến , Vũ Hân Duyệt chỉ đành tiếc nuối từ chối khéo:
"Không cần Văn Hiên, tài xế nhà em đến đón ."
"Anh Văn Hiên, Dật Ân, hai lái xe chậm một chút nhé, em cũng đây."
Bạch Dật Ân thấy tài xế giúp Vũ Hân Duyệt xách hành lý, liền giúp nữa.
Chỉ dặn dò:
"Về đến nhà nhắn tin nhé."
Vũ Hân Duyệt: "Vâng." Vẫy vẫy tay nhỏ, lên xe mất.
Bạch Văn Hiên bỏ hành lý của Bạch Dật Ân cốp xe, hỏi Bạch Dật Ân:
"Cậu ở nhà dứt khoát ở nhà ?"
"Chắc chắn ở chỗ , nhưng em về nhà thu dọn ít hành lý , đến Dung Thành chẳng mang theo cái gì cả."
Bạch Văn Hiên quàng vai Bạch Dật Ân:
"Vậy về thu dọn hành lý , đó thẳng đến nhà , ông bà nội ngày nào cũng nhắc , một năm gặp ."
Hai em lên xe.
Bạch Dật Ân: "Sức khỏe ông bà nội ?"
Bạch Văn Hiên: "Tốt lắm, đừng ông nội tám mươi ba , xương cốt cứng cáp lắm. Cậu đến thật , bánh bao cho ăn, sắp ăn đến phát nôn , bữa nào cũng bắp cải."
Bạch Dật Ân nhịn .
Biệt thự Bạch Thành Lỗi và Bạch Thành Tường mua cách xưởng xa.
Mua mấy năm , hồi đó khu bên vị trí khá hẻo lánh, biệt thự xây khá to, còn sân vườn.
Lúc mua nhiều coi trọng, nhưng Bạch Trân Châu cực lực ủng hộ họ mua.
Mấy năm nay bên đó phát triển nhanh, giá nhà thấy mà tăng vùn vụt.
Hai em đều sân vườn mấy trăm mét vuông, Lý Tú Phân và ông Bạch cảm thấy trồng hoa cỏ lãng phí đất, thế là quy hoạch cho mỗi nhà một mảnh vườn trồng rau.
Hai vì mảnh vườn rau đó, một ngày cũng bận rộn ngơi tay.
Ngay cả mùa đông, cải thảo bắp cải củ cải trong vườn vẫn còn ít, rau diếp ngồng và cải bẹ trồng sớm, thấy cũng sắp ăn .
Hôm qua Bạch Dật Ân gọi video với Lý Tú Phân, thấy vườn rau trong video .
Hai ông bà đắc ý lắm.
Bạch Văn Hiên đưa Bạch Dật Ân về nhà thu dọn quần áo giặt , nhà bên gần đây , giúp việc trông nhà về quê ăn Tết , đợi qua Tết mới lên.
Trong nhà dọn dẹp khá sạch sẽ, Bạch Dật Ân thẳng lên phòng lầu.
Anh hành động nhanh, thu dọn một túi hành lý xuống, khóa cửa cẩn thận, thẳng đến nhà Bạch Thành Lỗi.
Lúc đến nhà trời tối, Lưu Phương cùng giúp việc chuẩn một bàn bữa tối thịnh soạn.
Lý Tú Phân ôm lấy Bạch Dật Ân nỡ buông tay, sờ sờ mặt , vành mắt đỏ hoe:
"Ôi chao cháu ngoan của bà gầy , ăn uống đàng hoàng ?"
"Không gầy ạ, là rắn chắc hơn đấy, bà nội đừng lo lắng, cháu khỏe lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn90-toi-trong-sinh-doi-chong-cu-lay-tam-can-nha/chuong-589-ngoai-truyen-kinh-thi-6.html.]
Bạch Dật Ân ôm bà cụ, chào hỏi những khác.
"Bác cả bác gái, cả chị dâu."
Bạch Văn Bân vỗ vỗ vai Bạch Dật Ân:
"Ngày càng trai nha, bạn gái đấy?"
Bạch Dật Ân khổ:
"Trước em còn Văn Hiên và Văn Kiệt, em vội ha."
Vợ của Bạch Văn Bân là giáo viên cấp hai ở quê, hai tự do yêu đương, tình cảm .
Con trai lớn hơn năm tuổi , to bằng Sóc Sóc năm xưa.
Bạch Dật Ân lấy từ trong vali một chiếc máy bay điều khiển từ xa cho thằng bé, thằng nhóc lập tức vui sướng nhảy cẫng lên.
Nghe đứa bé tình yêu đặc biệt với máy bay, s.ú.n.g xe cộ đều thích, rảnh rỗi là thích mày mò các loại máy bay.
Lưu Phương kéo Bạch Dật Ân xuống:
"Ăn cơm ăn cơm, ăn xong chuyện."
Bạch Dật Ân liền lấy điện thoại chụp một tấm ảnh, định gửi nhóm chat gia đình năm báo bình an.
Lúc , tin nhắn của Vũ Hân Duyệt đến.
Cũng là một tấm ảnh bữa cơm gia đình thịnh soạn: 【Anh Dật Ân, em đến nhà bà ngoại , thì ?】
Bạch Dật Ân liền gửi tấm ảnh cho cô: 【Anh cũng đến nhà bác cả .】
Vũ Hân Duyệt: 【Oa, bữa tối thịnh soạn quá, Dật Ân ăn cơm ngon miệng nhé.】
Mộng Vân Thường
Bạch Dật Ân: 【Ừ.】
Sau đó mới gửi ảnh cho gia đình báo bình an.
Vừa đặt điện thoại xuống, Bạch Văn Hiên bên cạnh đột nhiên sán gần:
"Nhắn tin với ai thế, cái điệu đáng tiền của kìa."
Bạch Dật Ân sờ sờ mặt :
"Có ?"
Bạch Văn Hiên lập tức nắm bắt sơ hở trong lời của :
"Thế mà phủ nhận!"
"Có tình hình."
"Thành thật khai báo, nhắn tin cho ai?"
Bạch Dật Ân dứt khoát đưa khung chat cho xem:
"Hân Duyệt báo bình an cho em, nghĩ nhiều ."
Nghe thấy là Vũ Hân Duyệt, Bạch Văn Hiên đảo mắt xem thường:
"Con bé đó ? Lãng phí biểu cảm của ."
Bạch Dật Ân nhướng mày, thêm gì.
Lý Tú Phân :
"Cô bé Hân Duyệt đó cũng lắm, tính tình , ngoan ngoãn hiếu thuận, còn là bạn với Tri Tri."
Bạch Văn Hiên mặt đầy vẻ kinh hãi:
"Bà nội, bà cũng dọa quá đấy, kiểu uyên ương phổ bà cũng dám điểm ?"
"Mọi nghĩ xem, lúc Sóc Sóc học đại học, con bé đó vẫn là học sinh tiểu học, thế đáng sợ ?"
Lý Tú Phân trừng : "Chỉ hơn bảy tám tuổi thôi, cháu bớt ở đó mà kinh ngạc ."
Bạch Văn Hiên vẫn lắc đầu lia lịa:
"Không , cháu chịu nổi em cháu trâu già gặm cỏ non ."
Bạch Dật Ân: "..."