“Nhược bằng hai đứa nhỏ ở mắt, các con lưu tâm trông giữ, tuyệt đối chớ để chúng đơn độc ngoài!”
“Lão chỉ e hạng vẫn từ bỏ ý đồ ! Kẻ nảy sinh lòng đố kỵ thì chuyện gì cũng thể !”
“Nhà dẫu mãnh hổ cùng lừa gầy canh giữ, vẫn thấy bất an khôn nguôi! Lão Đại, những ngày tới các con chớ nên ngủ quá say, cổng lớn buổi đêm then cài cho c.h.ặ.t, chớ để kẻ gian đột nhập!”
Vương lão thái thái vì lo lắng cho an nguy của hai đứa cháu nhỏ mà dặn dò một tràng dài dứt. Xuân Hoa và Lão Đại chút kiên dè, đều trịnh trọng gật đầu, thần sắc vô cùng ngưng trọng.
Lão Đại trầm giọng cam đoan: “Tổ mẫu yên tâm, chỉ cần con ở đây, tuyệt kẻ nào dám động đến tiểu !”
Nghĩ đến cặp mẫu t.ử ngang ngược gặp lúc ban trưa, Vương lão thái thái khẽ thở dài: “Đứa trẻ béo mập hiểu lễ nghĩa , chính là kẻ mà Ánh Tuyết lúc nhỏ danh kinh hãi phát ?”
Lão Đại gật đầu: “Chính là . Dẫu bao năm qua , thê t.ử của Vương Đại Bảo vẫn giữ nguyên dáng vẻ điêu ngoa, chanh chua như cũ.”
Vương lão thái thái mím môi: “Phải để mắt kỹ, đừng để hạng đó đến mặt Ánh Tuyết loạn!”
.......
Dưới bóng liễu râm mát, hai đứa trẻ đang mải mê kiểm đếm tiền đồng. Để tìm chút khí mát, chúng cố ý chọn nơi u tịnh, nhưng cái nắng gắt như thiêu như đốt vẫn khiến cả hai đầm đìa mồ hôi.
Lão Tứ đống tiền đồng đất, gãi đầu hỏi: “Tiểu , đếm xong ? Lần chúng thu về bao nhiêu văn tiền?”
Vì Lão Tứ thông thạo tính toán, cứ đếm vài chục là quên mất, nên trọng trách đều đặt lên vai Tô Ánh Tuyết. Chỉ thấy đôi tay nhỏ nhắn của nàng nhanh thoăn thoắt, thu gom tiền đồng bỏ sọt lớn.
Nàng ngẩng đầu : “Tứ ca, sắp xong đây!”
Cuối cùng, một tiếng va chạm giòn giã, Ánh Tuyết ném đồng tiền cuối cùng sọt tre, vỗ tay reo vui: “Tứ ca, chúng bán ba ngàn ba trăm văn tiền...”
Lão Tứ xong kìm mà nhảy cẫng lên: “Tiểu , vẫn là lợi hại nhất! Có thể đếm con lớn như , chẳng như , chỉ quanh quẩn vài chục... Chỉ cần ngày ngày chăm chỉ bán thổ đậu, sớm muộn gì chúng cũng mua một gian điệm trang!”
Tô Ánh Tuyết cũng cong mắt : “ ! Một ngày nào đó chúng sẽ cửa tiệm của riêng !”
Hai đứa nhỏ phiến đá bên hồ, gương mặt rạng rỡ niềm vui. Khi hoàng hôn buông xuống, sắc trời dần tối và khí chuyển lạnh, Lão Đại cùng Xuân Hoa chuẩn công cụ, dẫn hai đứa nhỏ lên núi.
“Lão Đại, dẫn Ánh Tuyết và Lão Tứ về sớm một chút! Đường rừng ban đêm hiểm trở, chớ nán quá muộn!” Vương lão thái thái ở cổng dặn với theo.
Nhìn bóng lưng các con khuất dần, bà cảm thấy lòng bồn chồn, mí mắt cứ giật liên hồi dứt, khiến tâm thần hoảng hốt khôn nguôi! Người xưa câu: “Tả mục khiêu tài, hữu mục khiêu tai” (Mắt trái nháy là tài lộc, mắt nháy là tai ương). Điềm báo quả thật chẳng lành chút nào!
Lúc , Đại Hắc vươn vai, há miệng rộng ngáp dài một cái. Tường rào Vương gia dẫu cao nhưng chẳng thể ngăn nổi nó, chỉ bằng một cú nhún chân, trong sân chỉ còn lão thái thái cùng con lừa Hạt Mè...
Thư Sách
Vì quãng đường huyện khá xa, đôi chân ngắn của Ánh Tuyết và Lão Tứ theo kịp sải bước của Lão Đại. Chẳng mấy chốc, cả hai thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại lau xuể.
“Tứ ca, chân mỏi quá ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-192-cuoi-manh-ho.html.]
Lão Tứ bĩu môi, hít một sâu: “Tiểu , cũng sắp kiệt sức ...”
Lời dứt, Đại Hắc từ bất thần xuất hiện. Nó phủ phục mặt hai đứa trẻ, hiệu mời gọi. Ánh Tuyết con mãnh hổ trắng muốt trong màn đêm, kinh ngạc thốt lên: “Đại Hắc?”
Đại Hắc phát tiếng kêu trầm đục, như ch.ó chẳng ch.ó, như mèo chẳng mèo. Thấy hai đứa nhỏ động đậy, nó xích gần hơn chút nữa.
Lão Đại thấy động tĩnh phía , hỏi: “Đại Hắc theo tới ?” Xuân Hoa ở nhà ít khi chạm mặt mãnh hổ, nay thấy nó ở nơi hoang vắng liền khỏi tò mò quan sát.
“Đại ca, là Đại Hắc, nó và Tứ ca cưỡi lên lưng nó...”
Lão Đại Đại Hắc một hồi: “Đường còn xa lắm, hai đứa cứ lên lưng nó .”
Thấy Ánh Tuyết còn do dự, Lão Tứ nhanh chân leo lên , vỗ vỗ lớp lông mềm mại: “Tiểu mau lên ! Trên lưng Đại Hắc êm ái lắm!”
Ánh Tuyết cũng trèo lên theo. Lão Đại mãnh hổ linh tính, mực yêu mến hai đứa nhỏ, bèn nhắc nhở: “Đại Hắc tốc độ nhanh, hai đứa ôm cho chắc, kẻo hất văng ngoài!”
Cổ của Đại Hắc thô khỏe, đôi tay nhỏ của Lão Tứ chẳng thể nào ôm xuể. “Đại ca, cổ Đại Hắc to quá, ôm hết !”
Ngồi phía , Ánh Tuyết chỉ thể túm c.h.ặ.t lấy y phục của Lão Tứ, nàng khẽ thương lượng với mãnh hổ: “Đại Hắc, lát nữa chậm một chút ?”
Dẫu ngày thường Đại Hắc nũng như mèo con, nhưng khi cưỡi lên lưng nó, Ánh Tuyết mới thực sự cảm nhận uy phong của một vị sơn quân phì tráng. Đại Hắc dậy, đôi chân hai đứa nhỏ liền rời khỏi mặt đất, lơ lửng giữa hư .
Nó ngẩng cao đầu phát tiếng gầm nhẹ như đáp lời, lặng lẽ bước theo Lão Đại và Xuân Hoa, tốc độ vặn, nhanh chậm. Xuân Hoa kinh ngạc thốt lên: “Mãnh hổ quả nhiên thông nhân tính! Tiểu bảo chậm, nó liền chạy nhanh nữa.”
Lão Đại gật đầu: “Dù nó cũng lớn lên cùng tiểu mà.”
Không còn chờ đợi hai đứa trẻ, cả nhóm nhanh ch.óng xuyên qua một ngọn núi nhỏ, vòng qua mấy khúc quanh uốn lượn mới đến rừng trúc. Xuân Hoa rặng trúc xanh mướt mắt, lộ vẻ vui mừng: “Đã đến nơi !”
Rừng trúc biệt lập, đường xá lắt léo, vốn là nơi Xuân Hoa tình cờ tìm thấy khi lạc đường. Kể từ khi về dâu Vương gia ở huyện, nàng thường xuyên tới đây c.h.ặ.t trúc mang về.
Đại Hắc ngoan ngoãn phục xuống đất, hai đứa nhỏ nhanh nhẹn nhảy xuống. Ánh Tuyết âu yếm vuốt ve cái đầu to lớn của mãnh hổ: “Đại Hắc thật ngoan!”
Lão Tứ ở bên cạnh khoanh tay, chép miệng : “Chứ còn gì nữa, so với con lừa gàn dở Hạt Mè thì Đại Hắc hơn vạn !”