Vương lão thái thái nhĩ lực vốn chẳng còn tinh tường, thanh âm cứ bập bõm rõ. Năm tháng thoi đưa, tuổi tác lão bà ngày một cao, đôi tai càng thêm hồ đồ, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ thất thính!
sinh lão bệnh t.ử vốn là lẽ thường tình! Nếu ngày nhắm mắt xuôi tay, con cháu đều tề tựu đông đủ quanh gối, cũng là một hồi phúc báo. Bà sống chừng niên kỷ, tự thấy đủ mãn nguyện !
Vương lão thái thái chẳng đám trẻ bận lòng lo lắng, ngày thường trong nhà trò chuyện, bà vẫn ân cần đáp lời vài tiếng, thực chất lỗ tai chẳng thấy gì rõ ràng!
“Lại đây, để tổ mẫu xem xem tiểu trúc lung của các con ?”
Vương lão thái thái dứt lời, liền đón lấy hai chiếc giỏ tre nhỏ nhắn phần vụng về, bà mỉm tán thưởng: “Lần đầu mà thế , hai đứa nhỏ các con quả thực là tâm linh thủ xảo! Ta bằng tuổi các con lúc , nào mấy thứ ? Chỉ rong chơi khắp chốn thôi!”
Lão Đại cùng Xuân Hoa phía việc , Lão Tứ lời khen mà mặt mũi đỏ bừng, đến khép miệng!
Tô Ánh Tuyết những nếp nhăn gương mặt tổ mẫu, thần sắc thoáng chút ưu tư. Tiểu nha đầu mím môi, dù lời khen của bà cũng chẳng lộ vẻ gì là quá đỗi vui mừng!
Vương lão thái thái vóc dáng thấp bé, nay khòm lưng, trông chẳng khác nào một con tôm nhỏ.
Bà giao hai chiếc giỏ cho Lão Tứ, ân cần cúi đầu, tỉ mỉ quan sát cổ của Tô Ánh Tuyết.
“Ánh Tuyết, vết thương cổ con biến mất ? Hôm qua vẫn còn vết m.á.u loang lổ, trông thật đáng sợ mà!”
Lão Tứ bên thấy mới chợt nhận điều bất thường. Hắn rướn nghiêng đầu : “Tiểu , vết thương của bình phục nhanh đến thế?”
“Tổ mẫu, linh d.ư.ợ.c Nhị ca mang từ kinh thành về thần kỳ đến ?”
Hắn thốt lên đầy kinh ngạc, vẻ mặt chẳng khác là bao so với lúc Xuân Hoa phát hiện miệng vết thương khép !
Vết thương lành nhanh đến độ nếu là do uống nước suối thì thật quá đỗi huyền hoặc, Lão Tứ cùng Xuân Hoa đều tự nhiên nghĩ ngay đến t.h.u.ố.c mà Lão Nhị mang về.
Vương lão thái thái vốn là minh mẫn, lời Lão Tứ , bà đưa mắt Tô Ánh Tuyết.
Chẳng rõ vì lẽ gì, tiểu nữ oa một bộ xiêm y khác, làn da trắng ngần ẩn hiện huyết sắc thanh tú! Tiểu tôn nữ của bà rõ ràng vẫn là dáng vẻ , nhưng thế nào cũng thấy linh khí hơn hẳn !
Vương lão thái thái lập tức đoán định vài phần, nhưng bà nhanh ch.óng trấn tĩnh !
Bà hỏi về xiêm y, cũng chẳng truy cứu vết thương kỳ lạ, chỉ hiền từ vỗ vỗ mu bàn tay tiểu nha đầu: “Lành là ! Chứng tỏ tiểu tôn nữ của là phúc khí! Ngay cả miệng vết thương cũng khép nhanh hơn thường!”
Dứt lời, bà như che đậy điều gì mà tiếp lời: “Thuốc của Lão Nhị mang về hiệu quả thực ưu việt! Lại thêm y thuật của lão chưởng quầy, quả là như hổ mọc thêm cánh! Lần tới gửi thư cho Lão Nhị, nhớ dặn nó mang thêm vài bình d.ư.ợ.c như về phòng khi cần kíp!”
Lão Đại bên đáp lời: “Tổ mẫu yên tâm, tôn nhi ghi nhớ, thư gửi cho Nhị sẽ bổ sung việc ! Nhất định quên ạ!”
Vương lão thái thái mỉm gật đầu, định thêm vài lời thì tiếng gõ cửa dồn dập, kèm theo tiếng gọi một cao một thấp vọng .
Thư Sách
Âm thanh lạ hoắc, Vương lão thái thái “ái chà” một tiếng, đầu hỏi: “Ai ở ngoài cửa ? Các con xem là tìm ai?”
Đám trẻ nhà họ Vương đều lắc đầu quen, nhưng kêu cửa, chẳng thể để họ mãi ngoài !
“Đi thôi, cả nhà đều ở đây, cùng ngoài xem ! Nghe tiếng gọi vẻ khẩn trương, đừng để chờ lâu!”
Xuân Hoa và Tô Ánh Tuyết mỗi một bên dìu Vương lão thái thái chậm rãi bước .
Lão Tứ thì hăng hái chạy theo Lão Đại phía cổng lớn.
Vừa mở cửa, liền thấy một thấp một cao, hai nam t.ử lạ mặt đó.
Người thấp bé trông khá lanh lợi, tay dắt một con tuấn mã, thấy Lão Đại liền sáng mắt, vội vàng rút từ trong n.g.ự.c một ống trúc đưa tới!
Hắn hấp tấp : “Vị hẳn là Vương gia Lão Đại? Ta từng thấy họa chân dung của ngài! Đây là thư tín cố chủ nhờ dùng khoái mã mang về, ngài trong xem xem tại đây cũng ! Vật giao tận tay, ngài xem...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-213-thu-nha-va-vat-pham.html.]
Lão Đại nhận lấy, nọ vài lượt gật đầu: “Đi thong thả.”
Người nọ nở nụ , vội vã lên ngựa chuyển sang trạm kế tiếp.
“Thì là truyền tin! Nhị ca dùng khoái mã gửi thư về gấp gáp như ?”
Lão Đại khẽ lắc đầu: “Không rõ.”
Nói đoạn, cất thư n.g.ự.c: “Vào nhà hãy .”
Lúc , mới sang nam t.ử vóc cao vẫn im lặng nãy giờ: “Xin hỏi vị là?”
Nam t.ử vội vã như . Hắn vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, làn da sương gió ngăm đen thô ráp.
Nghe Lão Đại hỏi, sảng khoái lớn: “Ta cũng là chịu ủy thác mà đến!”
“Có điều truyền tin, tới để giao hàng!”
Dứt lời, đảo mắt quanh, chút khó xử: “Hàng hóa nếu khuân qua cửa chính thì e là lâu! Hay là các vị mở cánh cửa lớn còn , để xe ngựa của tiến thẳng viện, bốc dỡ cũng thuận tiện hơn!”
“Nơi ... là vật gì? Gấm vóc ? Là Vương Nạp giao phó mang tới?”
Người nọ đáp: “Có gấm vóc, và cả những thứ khác nữa! Ta đúng là Vương Nạp đại nhân ủy thác!”
“Vị trí nhà các vị tính là hẻo lánh, nơi phố xá sầm uất! Tai vách mạch rừng, còn hai chuyến hàng nữa giao, vạn nhất kẻ gian dòm ngó thì !”
Lão Tứ nép lưng Lão Đại, cảnh giác: “Ngươi kẻ đấy chứ?”
Nam t.ử vạm vỡ hề sinh khí, đáp: “Tiểu oa nhi, câu hỏi chẳng đúng chút nào! Có kẻ nào tự nhận ? Mặt kẻ ác khắc chữ, , hỏi cũng chẳng !”
Hắn Lão Đại: “Vị qua là võ nghệ, ngài canh chừng, gì chứ?”
Lão Đại chút do dự, dứt khoát mở to cánh cửa lớn để xe ngựa tiến sân.
“Mời.” Lão Đại chỉ thốt một chữ.
Lão Tứ bên cạnh sốt ruột vò đầu: “Đại ca, thực sự để ...”
Lão Đại , hạ thấp giọng: “Vừa nãy lật lớp rơm bên , thấy bên trong gấm vóc, cả lương thực, nhiều vật phẩm quý giá.”
“Cái gì?” Lão Tứ kinh ngạc thốt lên, vội vàng lấy tay bịt miệng .