Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 285: Đột Nhập Gia Môn

Cập nhật lúc: 2026-01-16 22:33:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhìn trái ngó , cũng chẳng thấy điểm nào dị biệt cả!"

Thấy tiểu nhà cứ như kẻ mất hồn, Lão Tứ vươn cổ thêm vài lượt, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng manh mối gì, khiến Tô Ánh Tuyết tức tối giậm chân.

Cái gã Lão Tứ quả thực là một "khúc gỗ mục", diện mạo khác còn chẳng nhớ rõ, chỉ tiểu và các trưởng mới thể lưu chút ấn tượng trong đầu mà thôi.

Tô Ánh Tuyết mím môi, lòng đầy nghi hoặc. Nàng rõ ràng thấy đôi mắt và khóe miệng của tổ mẫu trĩu xuống đầy ưu tư, lẽ nào nàng lầm ?

Trên ngọn cây, vầng trăng mây mù che khuất phân nửa, khiến con lộ vốn dĩ tối tăm nay càng thêm trắc trở. Giữa đường nghỉ ngơi vốn chẳng an , chi bằng dốc sức thẳng đến Tô gia thôn, tới đó nghỉ ngơi mới thực sự yên tâm.

Nghĩ đoạn, Vương lão thái thái nắm c.h.ặ.t ngọn đuốc trong tay, bà yên tâm ngoảnh đầu dặn dò: "Ánh Tuyết, Lão Tứ, Ngọc Thư, mấy đứa hãy dìu dắt . Đường xá gập ghềnh, tuyệt đối để xảy va chạm, thương tổn!"

"Tổ mẫu, chúng con thấu tỏ!"

Tiếng đáp lanh lảnh của ba đứa trẻ vang lên giữa đêm trường, khiến tâm can Vương lão thái thái và Xuân Hoa phần nào an ủi, nhưng sầu vân trong lòng họ vẫn chẳng thể xua tan. Đợi khi về đến nhà, dàn xếp xong cho Ngọc Thư, thì món nợ năm trăm lượng bạc tính đây? Biết tìm ngần ngân lượng?

Gia quyến họ Vương lúc tựa như một tầng sương đen bao phủ, ai nấy đều mang theo nỗi sầu tư khôn nguôi.

Lại về phía mễ điếm (tiệm gạo), lão bản nương đêm nay tâm tư đều đặt lên chuyện nhà họ Vương, còn sốt sắng hơn cả chính chủ. Mụ phản gỗ, trằn trọc trở , đôi mắt thao láo chẳng thể nào chợp mắt.

Tiếng phản gỗ kêu "kẽo kẹt" liên hồi kinh động đến trượng phu bên cạnh. Chưởng quầy mễ điếm vẫn tỉnh ngủ, mắt nhắm mắt mở lầm bầm: "Đêm hôm khuya khoắt, bà ngủ còn lăn lộn cái gì thế?"

Thấy thê t.ử đáp lời, còn hầm hầm oán khí, ông thở dài trở : "Mau ngủ ! Lương thảo trong kho chẳng còn bao nhiêu, còn bán một thúng là thiếu một thúng, còn tính toán giá cả cho ngày mai..."

"Sáng còn một đống việc lo, bà mau nhắm mắt !"

Vốn tính đa nghi chẳng tin cậy ai, kho gạo đều do hai vợ chồng tự tay canh giữ, chìa khóa cũng chỉ họ , vì sợ kẻ gian trộm mất miếng ăn. Bởi , họ chẳng mướn lấy một , từ việc khuân vác đến cân đo đều tự vận động, hằng ngày mệt đến mức chạm gối là ngủ say như c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-285-dot-nhap-gia-mon.html.]

Lão bản nương xoa nắn đôi cánh tay nhức mỏi, thầm trách phận hẩm hiu gả cho gã nam nhân xúi quẩy . Hằng ngày lụng cực nhọc đành, mà chuyện gì ông cũng chẳng thuận theo ý mụ! Mụ bảo hướng Đông, ông nhất định đòi hướng Tây, ngay cả việc nhà họ Vương khinh khi mụ bấy lâu, ông cũng đỡ!

Ai mới là nhà? Mụ gả về đây bao năm, sinh hạ nữ nhi như hoa như ngọc, mụ mới là nhà chứ! Nhà họ Vương là cái thá gì? Chưởng quầy dựa mà thiên vị bọn họ?

Càng nghĩ càng phẫn nộ, ngọn lửa giận trong lòng mụ bốc lên ngùn ngụt. Nhìn trượng phu ngủ say như lợn c.h.ế.t, mụ nghiến răng nghiến lợi phun một ngụm nước bọt: "Cái lão già vô dụng! Đến cả thê t.ử ức h.i.ế.p cũng chẳng buồn quan tâm, chỉ giỏi thị uy với trong nhà! Đồ kẻ bất tài!"

Thư Sách

Mụ chẳng dám lớn tiếng vì sợ ông thức giấc. Sau một hồi c.h.ử.i rủa, oán khí trong lòng mụ mới vơi bớt đôi chút, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn thấy nghẹn khuất vô cùng. Nữ nhi nhà mụ xinh thoát tục, trong mắt mụ phối với nhị tôn t.ử nhà họ Vương là quá đỗi dư dả!

Nhà họ Vương chẳng nể mặt, còn mụ mất thể diện giữa bàn dân thiên hạ, mụ nhất định tìm hiểu hư thực một phen!

"Nguyệt hắc phong cao" chính là thời cơ nhất để hành sự!

Nghe tiếng ngáy như sấm của trượng phu, lão bản nương hừ lạnh một tiếng, mò xuống giường. Dẫu chân cẳng vẫn còn đau nhức, mụ vẫn khập khiễng bước , đau đến mức suýt chút nữa là mất nửa cái mạng.

Trời tối đen như mực, nếu đốt đuốc giữa con ngõ nhỏ thì quá đỗi lộ liễu. Mụ ai phát hiện nên cứ thế bôi đen mà tiến bước. Tới đại môn nhà họ Vương, gương mặt khắc nghiệt của mụ hiện lên vẻ giễu cợt: "Chẳng qua cũng chỉ là một gã Trạng nguyên, gì mà lên mặt! Qua vài ngày nữa, lão nương sẽ rêu rao cho cả thiên hạ ! Cái loại 'gà mái đẻ' , gả nhà ai cũng là thừa thãi, chẳng bằng sớm ngày lìa đời cho sạch nợ!"

"Để xem lúc đó các còn oai phong đến ! Phi!"

Mụ lầm bầm rủa sả một hồi, khi xác nhận xung quanh bóng , liền lén lút dời tới một phiến đá lớn. Mụ dẫm chân lên, dùng hết sức bình sinh mới leo lên đầu tường nhà họ Vương: "Cái nhà ch·ết tiệt , tường cao thế định khó lão nương !"

Chửi bới xong, sợ phát hiện, mụ vội vàng nhảy xuống. Khi đôi chân chạm đất, xương cốt truyền tới một trận đau xuyên tâm. Lần đầu tiên đột nhập sân vườn Vương gia, mụ khỏi bàng hoàng: "Trời đất ơi, nơi rộng lớn thế , đường nào mà ..."

Nhãn lực mụ rõ vật gì, chỉ thấy xung quanh chỗ nào cũng lối . Đêm tối ở Vương gia tịch mịch đến đáng sợ, chẳng lấy một chút ánh sáng? Càng , lòng mụ càng hoảng loạn, cảm giác lưng từng đợt âm phong thổi qua, lạnh buốt từ gáy xuống tận xương cụt!

Khi cơn giận tan , lá gan của lão bản nương cũng thu nhỏ , mụ bắt đầu cảm thấy tâm thần bất định. Mụ nuốt nước miếng, mắt đảo liên hồi vì sợ yêu quái từ hiện vồ lấy .

Mụ bắt đầu hối hận, sớm sân vườn nhà khó như , mụ thà lén lút đột nhập giữa ban ngày còn hơn là chịu cảnh kinh hồn bạt vía giữa đêm hôm khuya khoắt thế . Đi lòng vòng vài lượt, mụ cảm thấy đôi chân như đang chôn chân tại chỗ, mùi hương lạ thoang thoảng mũi khiến mụ thấy đôi mắt tối sầm !

Loading...