Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 362: Tẩu tẩu cảnh cáo
Cập nhật lúc: 2026-01-18 11:20:41
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được.” Trưởng gật đầu đáp lời, dặn dò thêm: “Mấy đứa cứ chờ đó, vật hỏa khí còn nồng, chớ chạm tay kẻo bỏng, để lột vỏ cho.”
Dứt lời, bắt đầu lột lớp vỏ ngoài, thoắt cái tách phần thịt trắng ngần.
Hắn quan sát hồi lâu : “Xem khá giống với loài tôm sông, thịt khi lột xong đều cong thế .”
Tô Ánh Tuyết tuy từng thấy qua, nhưng một nếm thử.
Nàng còn đang mải suy tính xem vật rốt cuộc vị gì, thì một miếng thịt lột sạch sẽ nhét khuôn miệng nhỏ nhắn. Ánh Tuyết giật trợn tròn đôi mắt hạnh, gương mặt nhỏ đầy vẻ kinh ngạc.
Lớp vỏ đỏ đen bao bọc lấy phần thịt tươi non, miệng cảm nhận vị thơm cay nồng đượm, tê tê đầu lưỡi, khiến nếm một ngụm thêm ngụm thứ hai, so với tưởng tượng còn mỹ vị hơn nhiều!
Đôi mắt Ánh Tuyết sáng bừng lên: “Đại ca, món thơm ngon quá đỗi! Huynh cũng mau nếm thử !”
Đại ca vốn chẳng hề kén chọn chuyện ăn uống.
Hắn từng trải qua những ngày đói kém, chỉ cần là thứ thể lấp đầy bụng, đều dùng cả. Cho dù là thứ hợp khẩu vị, cũng buộc nuốt trôi, tuyệt đối lãng phí nửa hạt lương thực.
Tô Ánh Tuyết phồng má, nũng nịu thúc giục: “Đại ca, mau nếm một chút mà!”
Hắn nào chịu nổi sự khẩn khoản của tiểu , lập tức nhón một miếng thịt bóc vỏ đưa miệng.
Thịt chạm lưỡi, đôi mắt tức khắc bừng sáng: “Vật quả thực tệ.”
Tô Ánh Tuyết dắt tay Tống Ngọc Thư vốn đang trầm mặc bên, nở nụ rạng rỡ: “Tống ca ca, cũng mau tới nếm thử !”
Trường cùng mấy đứa trẻ lột vỏ ăn, cùng ôn những chuyện vụn vặt thuở thiếu thời, tiếng vang lên rộn rã. Ngay cả Tống Ngọc Thư cũng lây nhiễm bầu khí , đôi chân mày khẽ giãn , mang theo vài phần ý .
Tứ ca sớm ăn đến mức dừng .
Sau khi nếm qua linh vị , càng thêm sốt sắng thúc giục đại ca trút hết đám hồng xác trùng trong nồi bát lớn!
Hương vị tươi ngon độc lạ đến thế, hèn chi đám gà vịt ngoài tranh mổ ăn!
Nghĩ đến nửa thùng đem cho gia cầm lúc , thấy xót xa khôn cùng! Nghĩ tới việc bờ sông ngoài cơ man nào là thứ , chỉ lập tức chạy ngay đó bắt thêm vài thùng nữa về nhà!
Mỹ vị còn tiên hơn cả cá, chẳng tốn công bắt bớ, quả thực là vật báu mà ông trời ban tặng!
Ánh mắt Tứ ca Ánh Tuyết càng thêm phần sùng bái: “Tiểu , thật là lợi hại! Nếu , nào cơ hội nếm trải món ngon thế ! Loài sâu vỏ đen đỏ , nhà chắc chắn là đầu tiên nếm đấy!”
Nghe tiếng từ phía trù phòng, Vương lão thái thái cùng Xuân Hoa liền rảo bước tới bên bếp lò.
Đám hồng xác trùng đại ca trút chiếc bồn lớn nhất trong nhà, nhưng lượng quá nhiều. Dù dùng bồn lớn nhất để chứa, trong nồi vẫn còn đọng một lượng lớn lũ sâu cong queo sắc đỏ !
Dưới chân đám trẻ, vỏ sâu vứt bừa bãi vương vãi khắp nơi.
Vương lão thái thái thấy vật lạ mới, tiến gần quan sát kỹ lưỡng: “Đây là xong ?”
Ánh Tuyết l.i.ế.m môi, đôi mắt hạnh cong như vầng trăng khuyết: “Tổ mẫu, xong xuôi cả ạ!”
Nàng nhanh tay nhét một miếng thịt lột vỏ miệng lão thái thái: “Tổ mẫu, bà mau nếm thử ! Vị đến đại ca còn khen ngớt đấy ạ!”
“Thật ? Vậy nếm thử cho !” Nói đoạn, bà bắt đầu nhai kỹ miếng thịt trong miệng.
Vương lão thái thái nheo mắt cảm nhận dư vị: “Vật đúng là tồi! Theo thấy, nó còn hơn hẳn việc tốn sức mò cá ngoài sông!”
“Vẫn là tiểu tôn nữ của tìm đồ ăn nhất!”
Thư Sách
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-362-tau-tau-canh-cao.html.]
Tô Ánh Tuyết khen đến đỏ cả mặt, bèn rúc đầu lòng bà nũng nịu, khiến lão thái thái ha hả ngớt.
Ngay đó, bà nắm lấy bàn tay nhỏ của tôn nữ, ân cần xoa bóp: “Ngoan tôn mệt ? Để tổ mẫu xoa tay cho !”
Ánh Tuyết lắc đầu nguầy nguậy: “Con mệt! Thứ đều là do Tống ca ca và Tứ ca giúp con xào nấu, con gì nặng nhọc , chỉ một bên quan sát thôi ạ!”
Vương lão thái thái liếc sang bên cạnh, thấy ống tay áo của Tống Ngọc Thư và Tứ ca dù xắn cao nhưng vẫn b.ắ.n đầy những vệt dầu mỡ.
“Chao ôi, dầu b.ắ.n hết lên y phục thế ?” Bà vội vàng tiến tới nắm lấy cánh tay hai đứa trẻ xem xét: “Dầu nóng b.ắ.n trúng da thịt ?”
Tống Ngọc Thư khẽ lắc đầu: “Dạ .”
Tứ ca cũng vội vàng lắc đầu theo, nhưng đôi mắt vẫn dính c.h.ặ.t chậu hồng xác trùng trong tay đại ca, ngừng nuốt nước miếng: “Đại ca, trút thêm một ít bát bưng lên bàn ! Chờ thêm lúc nữa là nguội mất!”
“Tổ mẫu, chúng sang bàn ăn thôi!”
Vương lão thái thái tìm vài chiếc bát lớn để sớt : “Một nồi to thế , chia khối bát đấy! Lão Tứ, mau bưng bát !”
Tứ ca thấy liền nhanh nhảu ôm lấy một bát lớn.
Xuân Hoa trong nồi, chỉ thấy một màu đỏ rực: “Trời ạ! Trong nồi vẫn còn nhiều thế ? Ăn liệu hết đây?”
Ánh Tuyết l.i.ế.m môi vẻ thèm thuồng: “Hết chứ ạ! Tẩu tẩu cứ yên tâm, hương vị thơm lắm!”
“Mùi hương đúng là ngào ngạt thật!” Xuân Hoa cúi xuống lau vệt dầu vương khóe môi tiểu nha đầu: “Cái đồ tham ăn nhà , dầu dính hết miệng !”
Nàng khẽ chạm khuôn mặt nhỏ của Ánh Tuyết, kinh ngạc thốt lên: “Tiểu , mặt nóng thế ?”
“Nóng ạ?” Ánh Tuyết đưa tay sờ lên má, bỗng bật : “Tẩu tẩu, là do lửa nướng đấy ạ!”
Bấy giờ Xuân Hoa mới thở phào nhẹ nhõm, xoa đầu nàng: “Làm sợ c.h.ế.t khiếp, cứ tưởng tiểu nha đầu ngã bệnh chứ!”
Thấy tiểu nữ oa mở to đôi mắt linh động , Xuân Hoa lòng đầy yêu mến, kìm mà kể những chuyện tai mắt thấy trong huyện gần đây.
“Dạo trẻ nhỏ trong huyện ngã bệnh nhiều lắm, nhiễm phong hàn ho hen dứt thì cũng là ăn đồ hỏng mà tiêu chảy, đủ loại bệnh tật.”
Dứt lời, Xuân Hoa nắm lấy tay nàng dặn dò kỹ lưỡng: “Mấy ngày tới chớ ngoài chơi. Nếu thấy buồn chán thì cứ ở nhà cùng Ngọc Thư và Lão Tứ, sách cũng , tóm là tuyệt đối đừng ngoài.”
Ánh Tuyết nghiêng đầu đầy thắc mắc: “Tẩu tẩu, tại ngoài ạ?”
Xuân Hoa ngập ngừng một hồi mới trầm giọng: “Chẳng vì sắp đói đến phát điên ? Tiểu , khi con cùng đường vì đói, họ sẽ chuyện kinh khủng gì ?”
Ánh Tuyết lắc đầu nhỏ: “Tẩu tẩu, con …”
Nàng suy nghĩ một chút hỏi: “Người đói quá sẽ ăn rễ cỏ, gặm vỏ cây ăn cả xương thú ạ?”
Xuân Hoa lắc đầu, c.ắ.n môi đáp: “Tiểu , những thứ đều đúng!”
“Những gì chỉ là khi còn thức ăn để cầm cự, đến mức phát điên!” Nàng hạ thấp giọng: “Ta , kẻ đói đến mất trí... sẽ ăn thịt !”
Đôi tay nhỏ của Ánh Tuyết đang nắm lấy tay Xuân Hoa bỗng run rẩy, nàng kinh ngạc há hốc miệng: “Tẩu tẩu, con lầm ?”
Xuân Hoa nặng nề lắc đầu: “Tiểu , chính là ăn thịt đấy!”
“Đói đến quẫn trí , hạng đó còn màng gì đến luân thường đạo lý? Không thứ gì lấp bụng, bọn họ sẽ ăn thịt để sống!”
Xuân Hoa trầm tư một lát tiếp: “ bọn họ đều là hạng ích kỷ, chỉ rình rập bắt trộm hài nhi nhà khác để ăn thịt thôi.”