Đêm khuya thanh vắng, Tô Ánh Tuyết trở về phòng riêng, trằn trọc mãi chẳng thể chợp mắt.
Lời Vương lão thái thái kể ban chiều vẫn khắc sâu trong tâm trí nàng. Vào lúc loạn lạc, chẳng thứ gì quan trọng hơn lương thực và nước uống! Ánh Tuyết vội vã kiểm tra gian ngọc bội, mua thêm nhiều gạo trắng, bột mì, dầu ăn cùng những thùng nước lớn, xếp đầy một góc phòng.
Nhìn đống lương nhu chất cao, nàng mới thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn. Dẫu mai trời chẳng đổ mưa, nhà nàng cũng thể cầm cự lâu hơn nhà khác!
Nàng sải bước chân ngắn ngủn tìm đến chiếc rương lớn, đem tất cả lễ vật nhà tặng xếp gọn lên giường. Nàng mân mê chiếc trâm mộc, sờ sờ dây buộc tóc, cứ lật qua lật mãi mà chẳng thấy buồn ngủ. Cho đến khi nàng lấy miếng ngọc bội nắm c.h.ặ.t trong tay, cảm giác ôn nhuận pha chút lành lạnh thấm da thịt mới xua tan sự tỉnh táo, đưa nàng giấc nồng.
Sáng sớm hôm , khi Ánh Tuyết còn đang say giấc, bên ngoài sân rộn rã tiếng . Một giọng ôn nhu như ngọc khẽ vang lên, dẫu cố ý hạ thấp nhưng giữa sân vắng lặng, tiểu nữ oa vẫn thấy rõ mồn một!
“Tổ mẫu, tiểu vẫn dậy ?”
Tiếp đó là giọng hỉ hả giấu nổi niềm vui của Vương lão thái thái: “Phải đấy! Vẫn còn ngủ! Chắc là hôm qua mải nấu nướng cùng Lão Tứ và Ngọc Thư nên mệt !”
Ngay đó, một giọng khác quen thuộc chút xa lạ vang lên: “Tiểu nấu ăn? Con mấy năm nay, con bé học thuật bếp núc ? Nấu món gì thế?”
“Ai da, sớm thế con về nhanh hơn một chút. Tối qua mà kịp về thì gặp tiểu , còn nếm thử tay nghề của con bé nữa! Thật là tính sai một nước!”
Vương lão thái thái bảo: “Tiểu các con giờ khôn lớn , tuy vẫn là hài nhi nhưng thạo việc lắm! Vò rượu đào hôm qua, cha các con uống xong cứ khen mãi, bảo là mang lên kinh thành cũng xếp hạng đầu đấy!”
“Nhị ca, con bảo là về sớm mà! Giờ thì , đồ ăn nếm, rượu chẳng uống, đến cũng thấy mặt!” Giọng đầy vẻ ảo não: “Biết thế con chẳng , cứ một phi ngựa về khi còn nhanh hơn!”
Giọng ôn nhu khẽ : “Đệ chạy nhanh thì giỏi , nhưng bao nhiêu đồ đạc xe ? Chân tay yếu ớt như bảo vệ đống hàng ?”
Giọng càng thêm bực dọc: “Trời ạ! Biết thế con thuê vài tiêu cục hộ tống về, đỡ phiền phức thế !” Càng về , giọng càng nhỏ dần, chắc hẳn là ai đó lườm cho một cái.
Thư Sách
“Các con gấp cái gì? Chẳng về đến nhà ? Mau dùng bữa ! Chờ Ánh Tuyết tỉnh, sẽ gọi các con!”
Tô Ánh Tuyết mà ngơ ngác, cứ ngỡ đang mơ. Nàng dụi dụi mắt, thấy tiếng ngoài sân ngày một rõ ràng hơn.
Là Nhị ca và Tam ca về!
Gương mặt nhỏ nhắn bừng sáng, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh. Nàng vội vàng mặc y phục, xỏ hài, sải bước chân ngắn ngủn chạy bay cửa.
“Kẽo kẹt!”
Cánh cửa đẩy , ba ngoài sân đồng loạt đầu .
Tiểu nữ oa mếu máo, nước mắt lã chã rơi như mưa, nàng lao thẳng lòng Lão Nhị: “Nhị ca, nhớ lắm!”
Lão Tam định đón lấy nhưng vồ hụt, "chậc" một tiếng nhanh tay cướp tiểu về lòng : “Hay cho cái nha đầu , chỉ Nhị ca thôi , nhận Tam ca nữa hả?”
Tô Ánh Tuyết sụt sịt cái mũi nhỏ: “Muội cũng nhớ Tam ca mà.”
Lão Tam nhướng mày, tiểu nữ oa lí nhí: “Tại Tam ca đổi nhiều quá, dám nhận ngay.”
Nghe , Vương lão thái thái bên cạnh bật : “Cũng thôi, Nhị ca con lúc trổ mã nên khác mấy. Chứ Tam ca con lúc mới bao lớn? Đến bà già lúc đầu còn chẳng dám nhận cơ mà!”
Lão Tam đưa tay sờ soạn khắp mặt : “Con đổi nhiều thế ?”
Ánh Tuyết gật đầu chắc nịch: “Tam ca đổi thật nhiều, ngay cả giọng cũng khác hẳn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-366-nhi-ca-va-tam-ca-tro-ve.html.]
Lão Tam bật , đưa tay vò rối mái tóc nàng: “Giờ thì Tam ca sẽ đổi nữa , tiểu nhớ kỹ gương mặt đấy!”
Lão Nhị rút khăn tay cẩn thận lau nước mắt cho Ánh Tuyết, liếc Lão Tam một cái: “Tiểu mới tỉnh, gấp cái gì? Sau ngày tháng còn dài mà.”
Lão Tam gãi mũi: “Nhị ca, .”
Tô Ánh Tuyết nín , lúc mới rõ hai vị ca ca.
Lão Nhị vận một bạch y, đôi lông mày thanh tú luôn mang theo ý ấm áp như gió xuân, trông vẫn nho nhã như trong ký ức của nàng. Nàng nghiêng đầu sang Tam ca.
Mấy năm qua, Tam ca cao lớn hơn nhiều. Tuy thấp hơn Nhị ca một chút nhưng dáng thiếu niên lang. Đôi mắt đào hoa mang vài phần giảo hoạt, nụ rạng rỡ khiến Ánh Tuyết thấy lạ lẫm thuộc.
Lão Tam thấy tiểu vài cái , liền đưa tay nâng khuôn mặt nhỏ của nàng lên: “Tiểu , Tam ca khó coi lắm ? Sao cứ Nhị ca mãi thế? Huynh bằng ?”
“Lúc áp tải hàng ở kinh thành, bao nhiêu mến mộ đấy nhé! Ai cũng bảo gương mặt của tuấn tú khôi ngô!”
Lời dứt, Vương lão thái thái lườm một cái: “Tuấn tú thì gì? Người thích thì ích gì? Đến giờ vẫn thê t.ử! Ta thấy con chỉ giỏi cái mồm thôi, thật giả thế nào ai mà ?”
Lão Tam cứng , vội cầu cứu Nhị ca: “Tổ mẫu, con còn nhỏ mà! Thành sớm quá ? Trẻ con ồn quấy, con chẳng thích tẹo nào!”
Vương lão thái thái nhắm chỗ nhiều thịt tay mà véo một cái: “Cầu cứu Nhị ca con cũng vô dụng! Một lát nữa cũng giáo huấn cả nó luôn!”
“Tiểu con lúc nhỏ con chẳng ôm suốt ngày đó ? Đám ca ca mà ôm Ánh Tuyết là con cứ chực chờ buông tay để tranh lấy. Thế mà giờ dám bảo ghét hài nhi!”
Lão Tam khổ sở than vãn: “Chuyện đó giống ? Tiểu lúc nhỏ quấy, ngoan ngoãn lời! Chẳng giống đám trẻ nhà cứ gào thét nhức cả đầu!”
Câu thực sự trúng tim đen của Vương lão thái thái. Bà bĩu môi liếc một cái: “Được , giờ gặp Ánh Tuyết thì mau ăn cơm ! Trong nhà còn cả đống việc đang chờ đấy!”
Lão Tam hớn hở: “Tổ mẫu, con ạ!”
Đợi bà cụ khỏi, Lão Nhị mới cúi xuống kỹ tiểu . Mấy năm trôi qua, tiểu nha đầu ngày nào chỉ ê a chẳng rõ lời nay khôn lớn, dáng vẻ xinh xắn đáng yêu. Chỉ vài năm nữa thôi, chắc chắn sẽ trổ mã thành một thiếu nữ thanh tú thoát tục.
Nhìn nàng, trong lòng Lão Nhị dâng lên bao nỗi cảm khái.