Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 391: Cái miệng quạ đen

Cập nhật lúc: 2026-01-19 10:05:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng Lão Tiền bỗng dâng lên một nỗi xúc động như từ cõi c.h.ế.t trở về, lão chậm rãi thở dài: “Cái sát khí quanh , so với hạng đồ tể g.i.ế.c lợn như quả thực là một trời một vực! Nhìn qua là bậc cao nhân chân chính thường xuyên múa kiếm khua đao, trong tay chẳng nắm giữ bao nhiêu mạng !”

Nghe thấy lời , thê t.ử họ Tiền rùng một cái, hộp phấn son tay cầm vững, rơi bộp xuống đất vỡ tan! Mụ cũng chẳng buồn nhặt , vội vã túm lấy tay phu quân mà hỏi: “Đương gia, ông thật đấy chứ?”

Lão Tiền liếc mụ một cái: “Chứ còn giả ?”

Mụ Tiền run rẩy hỏi tiếp: “Nếu Vương Sinh trong tay nắm nhiều mạng như , quan phủ bắt ? Nhà mới bán thịt heo hỏng c.h.ế.t một cả ngày nơm nớp lo sợ !”

Nói đoạn, mụ bắt đầu động não: “Hay là hôm nào ngóng xem nhà họ Vương rốt cuộc bản lĩnh gì?” Mụ lẩm bẩm: “Chẳng lẽ trong nhà một vị Trạng nguyên lang thì sẽ bùa hộ mệnh ? Sớm thế , bắt nhi t.ử nhà học đường đèn sách từ sớm ! Biết cũng thể rước cái danh Trạng nguyên về nhà!”

Vừa thấy thế, Lão Tiền trừng mắt mắng: “Bà tưởng Trạng nguyên là cải trắng ngoài đồng, hái là hái ? Cả ngày chỉ nghĩ chuyện hão huyền!”

Dứt lời, lão xua tay: “Chuyện nhà họ Vương bà đừng tơ tưởng đến nữa. Nhà hiện giờ vẫn còn cái ăn cái mặc, đừng mà dòm ngó nhà !”

“Cái của Vương Sinh hôm đó, luôn cảm thấy chuyện gì . Không chừng chuyện bà bắt tiểu nữ nhi nhà về con dâu lọt đến tai . Nếu , đầu gặp mặt, cớ gì bằng ánh mắt đó?”

“Bà , ánh mắt của Vương Sinh hung ác lắm, cứ như xé xác !”

Mụ Tiền xong thì hồn xiêu phách lạc: “Đương gia, ông xem cha con Vương Sinh và hai đứa tôn t.ử đều về , liệu họ trả thù nhà ?”

Mặc dù Vương lão thái thái đó phát hỏa một trận cho hả giận, nhưng mụ Tiền vẫn khỏi lo lắng. Đặc biệt là khi những lời phu quân , lòng mụ càng thêm thấp thỏm yên.

Lão Tiền rung lớp mỡ thịt mặt, thở dài: “Thôi, nghĩ nhiều gì? Nạn hạn hán nếu thực sự qua khỏi thì ai cũng chỉ một con đường c.h.ế.t mà thôi! Nếu thiên tai qua , cuộc sống định , ... sẽ đích mang lễ vật đến cửa tạ ...”

Lão Tiền từ đến nay mở hàng thịt vốn mắt cao hơn đầu, chẳng coi ai gì. Đây là đầu tiên mụ vợ thấy lão xuống nước như , khỏi kinh ngạc.

cuối cùng, mụ cũng mấp máy môi đồng tình: “Được... Nhà họ Vương gia đại nghiệp đại, trêu nổi! Đồ đạc nhà họ, tuyệt đối dám nhớ thương nữa!”

Vừa dứt lời, phu quân mụ hừ lạnh một tiếng: “Bà còn dám nhớ thương? Đến còn chẳng dám! Mụ thê t.ử tiệm gạo sét đ.á.n.h đến mức hình cháy sém hình , đủ nhà họ Vương ông trời che chở đấy!”

Những chuyện huyền hoặc trăm năm khó gặp , mụ Tiền tự nhiên cũng qua. Nghĩ đến tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc hôm đó, mụ cũng tưởng tượng cái đau đớn khi sét giáng xuống đầu. Mụ vội vàng run rẩy quỳ xuống vái lạy:

“Lạy trời khẩn phật, con dám nhớ thương đồ đạc nhà họ Vương nữa! Nếu mưa giông, xin lôi thần đừng đ.á.n.h con! Đồ nhà họ con tuyệt liếc mắt thêm cái nào! Chờ ngày lành tới, con sẽ mang thịt đến biếu họ dùng!”

Mụ dứt lời, chỉ nóc nhà vang lên tiếng sấm “ầm ầm” chấn động. Mụ Tiền trợn tròn mắt: “Đương gia, cái ... đây là tiếng sét ? Đang yên đang lành bỗng dưng sét đ.á.n.h thế ?”

Lão Tiền gắt lên: “Làm ! Cái miệng quạ đen của bà thật là linh ứng, cầu , cầu thì tới ngay! Chẳng lẽ trong lòng bà vẫn còn đang dòm ngó đồ nhà ?”

Mụ Tiền lúc sợ đến mức hai chân nhũn , run cầm cập đáp: “Sao thể chứ! để ý nhất là gương mặt , nếu sét đ.á.n.h cho một cái thì sống nổi?”

Nói đoạn, mụ vội quỳ gục bên cửa sổ, lạy lẩm bẩm: “Ông trời ơi, ngài nhất định tha cho con! Cả đời con từng chuyện gì quá thất đức mà! Tiểu nha đầu nhà họ Vương, con nào dám bắt về dâu nữa, nhà con xứng! Còn chuyện bán thịt heo hỏng, đó cũng là thuận mua bán, thể trách chúng con chứ?”

Chỉ thấy thêm một đạo lôi điện loé lên, như thể đang phân vân điều gì đó. Mụ Tiền thấy liền sang hối thúc: “Đương gia, ông còn ngây đó gì? Mau đây quỳ lạy với chứ!”

Hai vợ chồng nhà họ Tiền cứ thế liên tục dập đầu, miệng khấn vái thôi, trông nực t.h.ả.m hại. vì lòng đầy tội , tiếng sấm mà hồn xiêu phách lạc, chẳng dám ngơi nghỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-391-cai-mieng-qua-den.html.]

Bỗng nhiên, một ánh chớp sáng lòa tưởng chừng mù mắt cả hai, theo là một tiếng nổ vang trời! Mụ Tiền thất thanh kinh hãi: “Đương gia, cháy ! Nhà phát hỏa ! Mau, mau lấy nước cứu hỏa!”

Trong khi nhà họ Tiền đang loạn thành một đoàn, thì ở Vương gia, Lão Nhị tiếng sấm nổ đỉnh đầu cũng ngừng tay gảy đàn.

“Sắp mưa ?”

Tiểu nữ oa lắc cái đầu nhỏ: “Nhị ca, mưa ạ. Theo lời tổ mẫu , đây gọi là 'sấm rỗng mưa' thôi!”

Lão Nhị mỉm : “Không mưa thì thôi, nhà vẫn còn đủ nước mà.”

lúc , Vương lão thái thái ghé đầu cửa sổ gọi lớn: “Ánh Tuyết, Lão Nhị, món tôm hùm đất xong đây! Hai đứa mau ăn nhanh lên! Nếu chậm chân là Lão Tứ thối ăn sạch sành sanh bây giờ!”

“Tổ mẫu, con đến ngay đây!” Tô Ánh Tuyết lanh lảnh đáp lời, dắt tay Nhị ca chạy trong: “Nhị ca, nhanh lên nào! Tôm hùm đất ngon tuyệt cú mèo luôn!”

“Được, Nhị ca nhất định nếm thử tay nghề của tiểu !”

Hai còn bước qua ngưỡng cửa ngửi thấy mùi hương thơm nồng xen lẫn vị cay quyến rũ. Mùi tôm hùm đất tuy cũng vị cay nhưng khác với món đầu thỏ lúc .

Lão Nhị hít một sâu: “Mùi vị quả thực đặc biệt. Món ăn tiểu nghĩ luôn kinh ngạc.”

Tô Ánh Tuyết đỏ mặt, hối thúc lưng Nhị ca: “Nhị ca ơi, đó cảm thán mùi hương bằng nếm thử trong miệng? Tôm hùm đất ăn mới thấy hết cái sự mỹ vị của nó!”

Lão Tứ trực sẵn, tay thoăn thoắt lột vỏ tôm, thấy hai liền hớn hở: “Tiểu , Nhị ca, mau xuống ! Hôm nay tôm hùm đất nhặt về nhiều lắm, tổ mẫu bảo cứ ăn cho đời! Hết nấu thêm!”

Vương lão thái thái ghế hiền: “ thế! Chỗ bàn các con cứ dùng , trong bếp vẫn còn một nồi to đang nấu, sợ thiếu !”

Vương Sinh và Trường Phong cũng rót đầy những bát rượu đào hoa, nhâm nhi rượu ngon thưởng thức thịt tôm cay nồng, lòng cảm thấy khoan khoái vô cùng!

 

 

 

 

 

 

Thư Sách

 

 

 

Loading...