Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 392: Nỗi lo giữ của

Cập nhật lúc: 2026-01-19 10:05:39
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Ánh Tuyết chiếc ghế đẩu nhỏ, bắt đầu nghiêm túc loay hoay với mẻ tôm hùm đất. vì đôi tay quá bé xíu, nàng tốn bao công sức mới lột một mẩu thịt tôm.

Đang lúc đôi lông mày nhỏ khẽ chau vì khó nhằn, nàng bỗng phát hiện trong bát đầy ắp hơn nửa chén thịt tôm trắng ngần, chắc nịch!

Ánh Tuyết ngẩn , sang Tống Ngọc Thư đang lẳng lặng vứt những lớp vỏ tôm bóc xong xuống đất, nàng lập tức hiểu chuyện. Nàng Ngọc Thư, ngọt ngào :

— Tống ca ca, mau ăn , con thể tự lột mà, cần vội ! vẫn đa tạ nhiều lắm!

Sắc mặt Tống Ngọc Thư vẫn bình thản như mặt nước hồ, nhưng vành tai đỏ ửng lên tự bao giờ, lí nhí đáp:

— Không cần khách sáo, đó là việc nên .

Lão Tứ bên cạnh thấy Ngọc Thư bóc tôm cho tiểu thì lòng phục chút nào. Hắn vội vàng bóc ngay một con tôm hùm đất khác bỏ bát cho Ánh Tuyết, lớn tiếng reo lên:

— Tiểu , việc lột vỏ cũng , để bóc cho ăn!

— Tứ ca, cứ ăn phần , trong bát con vẫn còn nhiều lắm!

Tiểu nữ oa khuyên can mấy câu nhưng Lão Tứ vẫn khăng khăng . Đôi mắt cứ gườm gườm Tống Ngọc Thư như thể đang thi thố, lượng thịt tôm trong bát Ánh Tuyết cứ thế cao dần lên, còn vỏ tôm chân Lão Tứ chất thành một ngọn núi nhỏ. Cảnh tượng khiến các bậc trưởng bối nhà họ Vương một phen nghiêng ngả.

Vương lão thái thái mỉm đắc ý:

— Lão Tứ và Ngọc Thư đều xót thương Ánh Tuyết, trong lòng chúng luôn tiểu đấy!

Nhìn đám trẻ đứa nào đứa nấy đều tranh chăm sóc tiểu tôn nữ, lòng bà bỗng thấy ấm áp lạ kỳ. Hai đứa nhỏ thật hiểu chuyện, quan tâm đến khác!

— Được Lão Tứ, tiểu con chỉ một cái miệng, ăn hết nhiều thế ? Con cứ ăn phần , đợi khi nào ăn xong thì con lột tiếp cũng muộn.

sang Ngọc Thư, hiền từ bảo:

— Cháu ngoan, cháu cũng mau dùng bữa ! Nãy giờ cứ mải mê lột vỏ, trong bụng chắc vẫn còn trống .

Nghe lời bà, Tống Ngọc Thư và Lão Tứ bấy giờ mới tập trung phần ăn của . Duy chỉ Lão Nhị là lúc Ngọc Thư, lúc Lão Tứ, vẻ mặt đầy nét trầm tư, như đang suy tính điều gì đó.

— Lão Nhị, con đang mải nghĩ gì thế? Mau ăn chứ! Tiểu con dặn nấu thật nhiều vì sợ con ăn đủ no đấy!

— Vâng, con tổ mẫu. — Lão Nhị nhẹ giọng đáp, ngẩng đầu hỏi — Tam và Đại ca vẫn về ạ?

— Hai đứa nó mới bao lâu ? Phỏng chừng muộn mới về tới nơi. — Vương lão thái thái nhai thịt tôm, vị cay nồng xộc lên tận đỉnh đầu, vội vàng hớp mấy ngụm nước ấm mới dịu .

Thấy Nhị tôn t.ử vẻ lo lắng, bà khẽ trấn an:

— Không lo cho Đại ca con , đường xá trong huyện chúng nó thuộc như lòng bàn tay mà! Chắc là lâu ngày gặp , bằng hữu nên nhiều chuyện để hàn huyên, phỏng chừng đàm đạo lâu đấy. Còn Lão Tam và sư phụ nó cũng bao năm gặp, chắc chắn chuyện cho đời mới về.

Bà chỉ tay gian bếp:

— Đồ ăn bàn các con cứ dùng tự nhiên, đừng lo chúng nó về gì ăn! Trong nồi vẫn còn cả một mẻ lớn, dẫu ăn sạch bách thì vẫn thể nấu thêm !

Lão Nhị thở dài, bất đắc dĩ :

— Tổ mẫu, con lo lắng về chuyện ăn uống...

Lời dứt tiếng sấm nổ vang trời bên ngoài át mất! Hiện giờ nhà họ Vương quá quen với việc sấm chớp, chúng chẳng hại đến gian nhà nên nỗi sợ hãi năm xưa sớm tan biến. Chỉ điều âm thanh "ầm ầm" vẫn vô cùng ch.ói tai.

Vương lão thái thái buông tiếng thở dài:

— Đang yên đang lành nổi sấm thế ? Chẳng lẽ ông trời đất đai khô cằn quá nên định ban cho nhà trận mưa rào ?

Câu hỏi cả gian phòng bỗng chốc rộn ràng hẳn lên. Trường Phong nốc một ngụm rượu, hào sảng tiếp lời:

— Thím , nếu thực sự mưa thì phúc đức quá! Bằng cuộc sống quả thực quá đỗi gian truân!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-392-noi-lo-giu-cua.html.]

— Chẳng ! Các con cứ ăn , để ngoài ngó nghiêng chút xem thế nào! — Nói đoạn, lão thái thái buông đũa, vội vàng bước cửa.

ngoài sân một lúc, chỉ thấy mây đen vần vũ che lấp ánh mặt trời, gió thổi mạnh khiến bụi đất mặt đất thốc thẳng mặt. Quan sát hồi lâu, bà thất vọng :

— Chẳng thấy dấu hiệu gì của mưa cả, chỉ sấm rỗng thôi, thật là trêu ngươi lòng mà! Thà rằng mưa phùn lất phất cũng , miễn là ướt đất cho chúng thở phào nhẹ nhõm một chút.

Thấy bà ngừng than vãn, vẻ mặt đầy ưu sầu, Tô Ánh Tuyết liền an ủi:

— Tổ mẫu đừng quá lo lắng, lát nữa mưa sẽ về thật thì !

Nhìn dáng vẻ nghiêm chỉnh của tiểu tôn nữ, bà khẽ :

— Mong là , nếu chẳng sẽ còn bao nhiêu bỏ mạng vì đói khát...

Vương Sinh lên tiếng khuyên nhủ:

Thư Sách

— Nương, đây chuyện chúng nên nhọc lòng. Mưa sẽ ngày rơi xuống thôi, mắt chúng cứ lo cho cuộc sống gia đình thỏa . Chuyện nhà khác dẫu lo cũng vô ích, sống c.h.ế.t đều mệnh cả !

Nhìn đứa nhi t.ử cao lớn cường tráng mặt, Vương lão thái thái cảm thấy an lòng nhưng trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô cớ.

— Nương lo hão, nương chỉ thôi... — Bà thở dài — Chỉ sợ cứ tiếp diễn thế , đồ đạc trong nhà e là giữ nổi! Mười , tám thì nương các con sợ. nếu là hai mươi, ba mươi kéo đến thì ? Lúc đó họ đều là lũ quỷ đói đỏ mắt vì thèm ăn, chỉ dựa vài các con, ngăn cản nổi?

Gương mặt bà chợt trùng xuống:

— Bờ tường nhà vẫn còn thấp quá, hễ việc là cứ cưỡi lên đầu tường mà nhòm ngó. Nếu họ thực sự đột nhập sân thì dễ như trở bàn tay! Chúng cũng lúc ngủ nghỉ, thể ngày đêm canh giữ đống đồ mãi ?

Kể từ khi hạn hán xảy , bà ngày nào lo toan việc việc nọ, chẳng lúc nào thảnh thơi. Nghĩ đến khối tài sản cứu mạng trong nhà, bà thấy đắng ngắt nơi cổ họng. Nếu kẻ gian cướp mất thì tính ?

Vương Sinh nâng bát rượu, dứt khoát :

— Nương, là con sẽ cho xây tường vây cao thêm một bậc, bên cắm thêm những cọc gỗ vót thật nhọn! Như nếu kẻ nào dám bò sân nhà đêm tối, chắc chắn sẽ đ.â.m cho nát m.ô.n.g!

Lão Tứ xong liền nhe răng khoái chí:

— Tổ mẫu, cách của cha lắm! Kẻ nào dám bén mảng đến sẽ tay ngay!

— Liệu ? — Vương lão thái thái vẫn đầy vẻ lo âu — Cọc gỗ dù vót nhọn đến thì cũng giới hạn. Người mù, ban ngày thấy, ban đêm chắc chắn sẽ tìm cách c.h.ặ.t đứt hoặc nhổ cho bằng ... Nhà mà phòng thủ cho xuể?

Bà ngập ngừng tiếp:

— Hơn nữa, tường xây quá cao sẽ kinh động đến quan Huyện, cao bao nhiêu cũng . Nhà tường vốn cao hơn nhà khác một chút, là nhờ năm đó Lão Nhị...

Lời của bà bỏ lửng, nhưng trong phòng đều hiểu rõ căn nguyên, nhất thời ai nấy đều lâm trầm mặc, lòng đầy lo âu về những ngày sắp tới.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...