Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 395: Nữ nhi chính là tiểu phúc tinh

Cập nhật lúc: 2026-01-19 11:38:16
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Sinh chẳng thể nào ngờ tới, lúc bao phủ một lớp bùn đất dày đặc, đen đúa hôi hám như thể khoác lên một lớp xiêm y bằng bùn !

Ông nhíu c.h.ặ.t mày, sải bước thật nhanh khỏi gian nhà, định bụng tìm nước tẩy rửa ngay lập tức. Nào ngờ đến sân, ông đụng mặt Trường Phong và Phúc Quý cũng đang trong tình cảnh thê t.h.ả.m tương tự, mùi hôi nồng nặc bốc lên tận trời!

Ba đàn ông trân trân một hồi lâu, cuối cùng Vương Sinh nén nổi kinh ngạc mà lên tiếng:

— Cơ sự là thế nào?

Trường Phong và Phúc Quý , lắp bắp đáp:

— Đại ca... chúng cũng chẳng rõ nữa! Vừa tỉnh giấc thấy nông nỗi !

Vương Sinh đen mặt suy nghĩ một vòng, nhưng nghĩ mãi cũng chẳng kẻ nào thể giở trò quái đản . Ông vốn là cảnh giác cực cao, dù là lúc say rượu lúc nghỉ ngơi cũng bao giờ ngủ quên trời đất. Chỉ cần gần, ông chắc chắn sẽ tỉnh giấc ngay! Thế nhưng đêm qua, rõ ràng ông thấy bóng dáng bất kỳ ai.

Chẳng lẽ... trong nhà ma ám ?

Vương Sinh hầm hầm nét mặt, vội vã xách ba thùng nước bắt đầu cọ rửa. Ba đàn ông to lớn chẳng dám lãng phí nước, cứ thế chắt chiu từng gáo trong ba thùng nước . Làn nước vốn thanh khiết, chỉ trong chớp mắt biến thành một chậu nước bùn đen kịt, hôi hám vô cùng! Cọ rửa qua mấy bận, họ vẫn cảm thấy mùi hôi hám cứ lảng vảng tan.

Lão Tứ lúc đang ngái ngủ mò mẫm vệ sinh, vặn bắt gặp cảnh Vương Sinh cùng hai đang tắm rửa. Hắn ngáp dài một cái định gọi cha, thì đột nhiên cái mùi hôi hám quen lạ xộc thẳng mũi nước mắt chảy ròng ròng!

Lão Tứ hít hà một , lập tức nín thở, mếu máo kêu lên:

— Cha ơi, Trường Phong thúc ơi, hai ... hai đại tiện quần đấy ?

Vương Sinh tức khắc mặt tối sầm , gắt lên:

— Chớ bậy! Cha và thúc con đều là bậc trượng phu, thể chuyện hổ đó!

Khuôn mặt nhỏ của Lão Tứ nghẹn đến đỏ bừng, bướng bỉnh cãi :

— Vậy mà hôi thối dữ ạ!

Sắc mặt Vương Sinh càng thêm khó coi. Đối với đứa nhi t.ử nhỏ , ông đ.á.n.h nỡ mà mắng chẳng đành, chỉ quát lên một tiếng:

— Cút về phòng ngủ tiếp !

Lão Tứ dọa cho sợ hãi, rụt cổ chạy biến về phòng .

Lão Đại vốn thức dậy sớm để giúp việc nhà, thấy Lão Tứ guồng chân chạy thục mạng như thể quỷ đuổi lưng, liền vươn cánh tay dài tóm lấy :

Thư Sách

— Tứ , con chạy cái gì mà nhanh thế?

Lão Tứ giật cứng đờ , thấy là cả mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn lập tức ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Lão Đại, nức nở, nước mắt nước mũi giàn giụa:

— Đại ca ơi, cha và Trường Phong thúc đại tiện quần, còn hung dữ với nữa!

Lão Đại vốn đang giữ vẻ mặt điềm nhiên, thì khỏi ngẩn ngơ, đầy vẻ khó tin:

— Con cái gì cơ?

— Cha hung dữ với ! — Lão Tứ càng to hơn.

— Không , là câu đó cơ.

— Cha và Trường Phong thúc... đại tiện quần ạ?

Sáng sớm tinh mơ, gia đình họ Vương quây quần bên chiếc bàn lớn, ai nấy đều trân trân. Trừ Tô Ánh Tuyết và Xuân Hoa còn đang say giấc, đều mặt đông đủ.

Vương lão thái thái khẽ nhướng mí mắt đứa nhi t.ử, liếc sang Trường Phong và Phúc Quý, trong lòng buông một tiếng thở dài thườn thượt! Ba đứa trông lực điền, khỏe mạnh là thế, mắc cái chứng bệnh kỳ quái như cơ chứ? Thật là tạo hóa trêu ngươi!

Vương Sinh và hai cảm thấy ánh của lão thái thái chút kỳ lạ. Vương Sinh nhịn mà hỏi:

— Nương, sáng sớm gọi tụi con đây việc gì hệ trọng ạ?

Lúc , Vương lão thái thái buông bát nước trong tay xuống, đôi mắt mờ đục chằm chằm Vương Sinh:

— Sinh , con bôn ba bên ngoài mấy năm nay, mắc tật gì cũng là lẽ thường... Chuyện đại tiện quần cũng chẳng đại sự gì, nhà vẫn còn nước, lát nữa con cứ tắm rửa cho thật sạch sẽ là ...

Vương Sinh xong mà ngẩn như phổng đá. Ông lập tức đen mặt về phía Lão Tứ, nghiến răng hỏi:

— Lão Tứ! Lời là con ?

Lão Tứ ấp úng, vội vàng núp lưng Lão Đại:

— Cha... là con , nhưng con chỉ sự thật thôi mà! Trên cha và thúc hôi lắm, chuyện đó thì là chuyện gì ạ!

Gân xanh trán Vương Sinh giật liên hồi, chỉ xách cái thằng nhóc cho một trận đòn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-395-nu-nhi-chinh-la-tieu-phuc-tinh.html.]

Vương lão thái thái thở dài can ngăn:

— Lão Tứ còn nhỏ, con chấp nhặt với nó gì? Nếu nhờ nó , nương các con mắc chứng bệnh ?

Thấy mẫu tin là thật, Vương Sinh bất đắc dĩ phân bua:

— Nương! Con bệnh tật gì cơ chứ? Lão Tứ nó còn trẻ con, lời nó tin? Tụi con đều là lớn cả , thể cùng cái chuyện đó ? Huống hồ chuyện là hẹn cùng ...

Nghe nhi t.ử đỏ mặt tía tai biện bạch, bà chỉ nghĩ ông đang thẹn thùng vì da mặt mỏng. Bà xua tay bảo:

— Thôi ! Đây cũng chẳng khiếm khuyết gì lớn lao. Vừa sư phụ của Lão Tam mở y quán, danh vọng trong huyện. Khi nào rảnh, nương sẽ đưa con qua đó khám xem !

Vương Sinh cuống cuồng:

— Nương! Con khỏe mạnh thế thì tật bệnh gì chứ!

Ông trừng mắt giải thích:

— Chẳng qua là ngủ dậy một giấc thấy phủ đầy bùn đen hôi thối, nên tụi con mới sân tẩy rửa thôi!

Nghe đến đây, Vương lão thái thái bỗng giật kinh hãi, vội hỏi dồn:

— Con ? Trên phủ đầy bùn đen? Có loại bùn đen hôi, rửa nước đục ngầu như nước canh bùn ?

Vương Sinh kinh ngạc vì bà trúng phóc:

— Nương, rõ như ạ?

Vương lão thái thái bấy giờ hiểu rõ ngọn ngành, bà vẫy tay hiệu:

— Biết, nương đương nhiên là !

Bà do dự một lát, lệnh cho ngoài, chỉ giữ duy nhất đứa nhi t.ử Vương Sinh ở trong phòng. Vương Sinh đầy vẻ khó hiểu:

— Nương, định ?

Lão thái thái đóng c.h.ặ.t cửa phòng, bấy giờ mới hạ thấp giọng nghiêm nghị :

— Sinh , nương cố ý giấu con chuyện . con thề với trời, nếu con dám tiết lộ nửa lời về những gì nương sắp , con sẽ thiên lôi đ.á.n.h xuống đầu!

Vương Sinh tuy còn nhiều nghi hoặc nhưng thấy mẫu nghiêm trọng như , ông chút do dự mà giơ tay thề độc.

— Nương, rốt cuộc là chuyện gì? Giờ chứ ạ?

Vương lão thái thái gật đầu, bấy giờ mới chậm rãi tiết lộ:

— Thực Ánh Tuyết chỉ là đứa trẻ nương nhặt về, mà con bé chính là tiểu phúc tinh từ trời hạ phàm đấy!

Vương Sinh trợn tròn mắt, ngẩn ngơ như hiểu nổi lời bà:

— Nương... ý ạ?

Nhìn thấy vẻ mặt ngốc nghếch của nhi t.ử, bà bĩu môi lặp :

— Ta Ánh Tuyết chính là vị phúc tinh mang may mắn cho nhà !

Thấy Vương Sinh vẫn còn thẫn thờ, bà khẽ thở dài:

— Con hãy ngẫm xem, nhà xui xẻo đến mức nào? Hễ mưa là nhà dột, sấm chớp là nhà sét đ.á.n.h! Nuôi con gì cũng lăn c.h.ế.t, chẳng thứ gì sống nổi! Lúc đó, nương đến uống hớp nước lạnh cũng chỉ sợ sặc c.h.ế.t thôi!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...