Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 398: Chân tường rải kín xương rồng
Cập nhật lúc: 2026-01-19 11:38:19
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi chào hỏi các vị ca ca một lượt, Tô Ánh Tuyết mới nhận Tống Ngọc Thư cũng mặt ở đó.
— Tống ca ca! — Đứa nhỏ cất tiếng gọi trong trẻo.
Tống Ngọc Thư đang mài giũa tấm ván gỗ, thấy tiếng gọi liền chậm rãi ngẩng đầu:
— Ánh Tuyết , chào buổi sáng.
Tam ca ngẩng lên thấy Tô Ánh Tuyết đang ôm một món đồ khá lớn, vội vàng bước tới, vẻ mặt đầy sự tán thành:
— Tiểu , đồ nặng như thế con tự bê qua đây? Sao gọi Tam ca một tiếng để giúp con?
Tô Ánh Tuyết lắc lắc cái đầu nhỏ, rạng rỡ mấy chiếc lục lạc bạc đầu kêu “đinh linh linh” vui tai:
— Tam ca, cái nặng lắm , đặt xuống đất là ! — Nói đoạn, nàng cúi đặt món đồ tay xuống.
Tam ca đưa tay xoa xoa đầu tiểu , bật :
— Cái cây cao gần bằng con mà còn bảo nặng! Chỉ cần con mở lời, việc gì Tam ca cũng sẵn lòng . Chẳng lẽ ngoài mấy năm, con trở nên khách sáo với ? Hồi con còn nhỏ, Tam ca vẫn thường dắt con và Lão Tứ chơi, còn tết cả cào cào và thỏ bằng cỏ cho các con nữa đấy!
— Tam ca! Con chỉ là... chỉ là...
Thấy Ánh Tuyết sắp nghẹn đỏ cả mặt, Nhị ca mới ngẩng lên khẽ thở dài:
— Lão Tam, tiểu chẳng qua là ngủ dậy quên gọi thôi, đừng trêu nữa, mau tập trung việc !
Tam ca mới thôi, tiếp tục với công việc.
Lão Tứ từng thấy món đồ nào hình thù kỳ quái như , đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t vật mà Ánh Tuyết mang đến. Hắn tò mò rướn cổ gần hỏi:
— Tiểu , mang cái gì qua đây thế? Trông lạ lùng thật, từng thấy bao giờ.
Đôi mắt hạnh của Ánh Tuyết cong lên:
— Tứ ca, cái gọi là Tiên Nhân Cầu (Xương rồng tròn)! Hôm qua tổ mẫu chẳng sợ kẻ gian lẻn nhà ? Muội nghĩ nên trồng một ít cây ở tường và chân tường. Gai của nó đ.â.m đau lắm, chắc chắn sẽ ngăn những kẻ định trèo tường sân nhà !
Lão Tứ trái , thấy cái vật xanh mướt, tròn ủng như quả cầu, nhưng mọc đầy những cái gai dài sắc nhọn. Hắn càng càng thấy lạ, trợn tròn mắt hỏi:
— Tiểu , gọi là Tiên Nhân Cầu? Nhìn nó chẳng chút khí chất "tiên" nào cả! Nhìn mớ gai nhọn hoắt kìa, trông đáng sợ quá mất!
Tô Ánh Tuyết mím môi lắc đầu:
— Tứ ca, cũng rõ nữa.
Thấy Lão Tứ định đưa tay chạm thử, Ánh Tuyết vội vàng giữ tay , lo lắng kêu lên:
— Tứ ca, chạm ! Gai của nó cứng dài, đ.â.m trúng là đau lắm đấy!
Lão Tứ vội rụt tay về:
— Tiểu , chỉ định sờ thử xem gai nó cứng thật thôi mà...
Ánh Tuyết vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y buông:
— Không sờ , sẽ đ.â.m chảy m.á.u đấy!
Lão Tứ bấy giờ mới thấy sợ, khuôn mặt nhỏ tái nhợt vì hú vía. Nhị ca cũng chậm rãi ngẩng đầu quan sát món đồ kỳ quái . Quả thực hình thù của nó cổ quái, hiếm loài cây nào mọc cái dáng vẻ như thế. Tuy nhiên, thiên hạ bao la chuyện lạ gì cũng , dẫu thấy bao giờ nhưng Nhị ca vẫn giữ vẻ bình tĩnh, mài ván gỗ hỏi khẽ:
— Tiểu , đây chính là cách mà hôm qua con ?
Ánh Tuyết tít mắt, giọng nhẹ nhàng:
— Vâng ạ! Khắp nó gai, đặt đầu tường và chân tường là nhất! Kẻ nào dám leo tường nhà sẽ gai đ.â.m khắp , nếu nhảy xuống sân đ.â.m thêm một lượt nữa!
Lão Tứ chỉ thôi thấy rùng . Gai dài và cứng như , đ.â.m da thịt chắc dùng kim khều nửa ngày mới . Nếu dẫm cả bàn chân xuống thì đau đớn nhường nào?
Tam ca ở bên cạnh vỗ tay tán thưởng:
— Tiểu , cái cây Tiên Nhân Cầu đúng là đồ ! Đứa nào dám bén mảng đến dòm ngó nhà , cứ để gai đ.â.m cho chúng nếm mùi, cho chúng mặt ngay!
Nghĩ đến việc lúc vắng nhà, kẻ ức h.i.ế.p, lòng Tam ca vẫn còn đầy oán khí. Nhị ca cũng thong thả tiếp lời:
— Ta cũng thấy cách .
Gia đình xảy bao nhiêu chuyện, dẫu Nhị ca thể hết trong thời gian ngắn, nhưng hành vi của vợ chồng lão Tiền và tiệm gạo qua mắt . Hiện giờ, kẻ ở tiệm gạo xuống suối vàng báo danh, kẻ còn thì sống dở ch·ết dở chẳng rõ . Còn tiệm thịt nhà lão Tiền hôm qua sét đ.á.n.h cháy rụi, dân huyện ai cũng bảo đó là quả báo.
Nhị ca ngẫm nghĩ về những chuyện qua, ánh mắt vẫn bình thản như nước. Những kẻ dám sỉ nhục tiểu của , đáng báo ứng như thế. Một cô bé nhỏ nhắn như , kịp lớn khôn rêu rao đặt điều, thật là hạng tàn nhẫn! Nghĩ đến đó, Nhị ca khẽ thu nụ nơi khóe miệng.
Đang lúc Ánh Tuyết thắc mắc Nhị ca bỗng nhiên trầm ngâm, thì một giọng trầm hùng vang lên từ đằng xa:
— Có chuyện gì mà vui thế? Để cha cùng với nào!
Đôi mắt hạnh của Ánh Tuyết sáng bừng:
— Cha! Đại ca! Chúng con đang về chuyện Tiên Nhân Cầu ạ!
Vương Sinh và Lão Đại mổ dê xong, mỗi xách một con dê sạch, m.á.u thịt còn tươi rói. Thấy tiểu nữ oa định lao tới như con bướm nhỏ, Vương Sinh vội vàng ngăn :
— Con gái bảo bối của cha, đừng gần! Trên cha mùi m.á.u và nước bẩn, đừng để lấm lem bộ xiêm y của con!
Đứa nhỏ chẳng hề bận tâm:
— Cha ơi, áo bẩn thì giặt ! Trong lòng Ánh Tuyết, cha quan trọng hơn xiêm y nhiều!
Lời của con gái Vương Sinh thấy ấm lòng vô cùng, ông con với ánh mắt đầy hiền từ:
— Nói thì , nhưng cha hỏng bộ đồ của con . Con gái của Vương Sinh luôn sạch sẽ thì mới xinh nhất!
Lão Đại tiểu , lòng cũng mềm nhũn . vẫn khỏi thắc mắc:
— Tiên Nhân Cầu là cái gì? Chẳng lẽ là cái vật đầy gai đang đặt đất ?
Tô Ánh Tuyết gật đầu lia lịa:
— ạ! Chính là nó!
Lão Đại ngẫm nghĩ một lát:
— Thứ đặt quanh nhà cũng , trộm mà lẻn đ.â.m nát chân thì chạy nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-398-chan-tuong-rai-kin-xuong-rong.html.]
Vương Sinh tuy thấy loài cây cổ quái, nhưng nghĩ đến việc con gái là tiểu phúc tinh, ông thấy chuyện cũng là lẽ thường tình. Nhìn con gái tươi kể về công dụng của cây, Vương Sinh chẳng thấy lạ lẫm gì nữa. Chẳng mấy chốc, quanh chân tường và đầu tường nhà họ Vương rải kín những chậu Tiên Nhân Cầu. Dưới ánh nắng mặt trời, những chiếc gai nhọn hoắt như đang tỏa hàn quang lạnh lẽo.
Hôm nay Vương lão thái thái dậy sớm, bà nghĩ mấy ngày qua gia đình ăn đồ nướng, đồ chiên, ăn nhiều e là sẽ ngấy và nóng trong . Để bồi bổ cho đám trẻ, bà quyết định nấu một nồi cháo tề thái thanh đạm.
Rau tề thái vốn vị tươi ngọt tự nhiên, bà chỉ cho thêm một chút dầu cải và muối. Khi mở nắp nồi, mùi thơm thanh khiết tỏa ngào ngạt! Xuân Hoa bên cạnh đang xào bắp cải thảo và măng lát, bỗng lên tiếng hỏi:
— Tổ mẫu, là cho thêm chút ớt cho đậm đà ạ? Cháo vốn thanh đạm, nếu rau xào cũng nhạt thì sợ các con ăn thấy ngon miệng.
— Con cũng ! — Lão thái thái mỉm gật đầu — Số ớt hôm nọ vẫn còn trong rổ đấy. Con cắt nửa trái bỏ xào chung, nhưng đừng cho nhiều quá nhé, thứ cay dữ lắm, ăn là nóng cháy cả cổ họng đấy!
Xuân Hoa vui vẻ lời, thả nửa trái ớt chảo. Mùi hương cay nồng sặc sỡ lập tức bốc lên, thơm nức cả gian bếp, đúng là món đưa cơm tuyệt hảo! Vương lão thái thái ngớt lời khen ngợi:
— Xuân Hoa, tay nghề nấu nướng của con tiến bộ nhiều quá! Chỉ là món rau thôi mà xào thơm đến thế!
Xuân Hoa đậy nắp chảo , lau tay tạp dề:
— Tổ mẫu, đều nhờ chỉ bảo cả đấy ạ! Chứ như đây con nấu nướng, dám cho nhiều gia vị thế ? Nào muối, nào dầu, còn cả ớt nữa, ngon cũng khó!
Nghe Xuân Hoa , bà nội nhớ về những ngày gian khó cũ. Khi nhà còn khổ hơn nhà Xuân Hoa nhiều, một đồng xu bẻ đôi, thường xuyên uống nước lã cầm để ngủ cho qua cơn đói. Thịt thà là chuyện chỉ trong mơ! Đám trẻ mấy tháng mới nếm chút nước canh mùi mỡ, nghĩ mà xót xa vô cùng. May mà giờ đây ngày tháng đổi khác, trong nhà chẳng thiếu thứ gì, đám trẻ ăn gì cũng . So với những nhà khác đến Tết mới ăn thịt, nhà ngày nào cũng như đang ăn Tết !
Bà nội khẽ thở dài:
— Xuân Hoa , con bảo nhà giờ đủ đầy như thế, mà lòng cứ thấy bồn chồn khó chịu? Lúc lương thực thì chỉ mong một bát cháo. Có cháo mong cơm trắng. Có cơm mong miếng thịt... Giờ cái gì cũng , nhưng tâm can cứ treo ngược cành cây, chẳng hiểu là vì chuyện gì nữa!
Xuân Hoa tiến trấn an:
— Tổ mẫu, chỉ nghĩ , con cũng thế! Hồi ăn cháo trắng thì cứ thèm thuồng mãi, nghĩ đến là thấy đói cồn cào. Cứ tưởng ăn một bữa cơm gạo tẻ sẽ ngon hơn hẳn cháo loãng, nhưng khi ăn cũng thấy bình thường thôi. Chắc tại lo nghĩ nhiều nên mới thấy bất an. tiểu từ nhỏ thông minh, lanh lợi, đừng quá nhọc lòng.
Bà nội nàng, ngạc nhiên:
— Con cũng tinh ý thật đấy, đang lo cho Ánh Tuyết ?
Xuân Hoa che miệng khẽ:
— Tổ mẫu, nhà ngoài tiểu thì còn ai khiến bận tâm đến thế? Con qua là ngay!
Bà nội cầm chiếc giẻ lau, cứ lau lau bệ bếp dẫu nó sạch bong:
— Gần đây cứ ăn ngủ yên, luôn cảm thấy cha ruột của Ánh Tuyết sắp tìm đến cửa ...
Xuân Hoa giật , nhưng lắc đầu:
— Đã bao nhiêu năm họ tìm đến, tự nhiên bây giờ tới? Chắc là lo hão thôi!
Lão thái thái ném chiếc giẻ xuống, lòng đầy trĩu nặng:
— Dù sớm muộn, ngày đó cũng sẽ tới. Ta chỉ lo cho Ánh Tuyết thôi! Nếu là cha thương con thì , chỉ sợ gặp hạng điều. Đứa nhỏ tuy , nhưng trong lòng chắc chắn vẫn cha ruột là ai. Nếu họ nó thất vọng, con bé sẽ đau lòng đến mức nào?
Nghĩ đến việc đứa trẻ nuôi nấng bao năm thể rời , cả hai phụ nữ bỗng chốc mủi lòng, mắt đỏ hoe. Xuân Hoa sụt sùi:
— Tổ mẫu, chuyện tương lai ai mà ? Người đừng buồn quá. Nếu kẻ đến là hạng tổn thương tiểu , con sẽ cầm gậy đuổi thẳng cổ khỏi nhà!
Bà nội lau nước mắt:
— Thôi thì cứ sống ngày nào ngày nấy, con bé thêm lúc nào lúc đó. Nghĩ đến lúc nó còn ở bên cạnh, thực nỡ...
Xuân Hoa nhét thêm vài thanh củi bếp lửa:
— Tổ mẫu, chuyện ở đều do tiểu quyết định! Người khác gì cũng tính!
Bà nội gật đầu thở dài:
— ...
Xuân Hoa ngó cửa sổ:
— Tổ mẫu, cha và Vương Sinh chắc thịt dê xong , nhưng nhà hết chỗ để , thịt đó nên cất đây?
Khoảng sân nhà họ Vương lúc chứa đầy những lu nước lớn, chẳng còn chỗ mà phơi thịt. Thịt tươi mà bảo quản kỹ thì vài ngày là hỏng mất.
Bà nội vẫy tay:
— Còn phơi phóng gì nữa? Thịt dê để tươi nấu ăn mới ngon. Ta dặn cha con , sạch xong thì tối nay nướng ngay một con. Con còn thì để dành nấu món hằng ngày. Nếu ăn hết thì cứ để gần hồ thạch cho mát, cũng giữ lâu hơn.
Xuân Hoa kinh ngạc đến mức quên cả bỏ củi lò:
— Hai con dê lớn thế, nướng ăn luôn ạ?
Bà nội bảo:
Thư Sách
— Đồ bây giờ ăn, chẳng lẽ đợi để cho khác ăn? Hơn nữa, lũ dê mỗi ngày ăn cũng ít cỏ, thời buổi nhà rảnh mà chăm bẵm mãi. Nướng ăn lúc là hợp lý nhất. Dê nhà còn nhiều, đủ để ăn một thời gian dài. Còn gạo mì thì cần ăn uống gì, cứ cất đó là .
Tuy trong nhà giàu , nhưng mỗi bữa ăn thế nào cho hợp lý, bà nội đều tính toán kỹ. Đặc biệt là lương thực, đó là cái gốc để cả nhà sống sót qua mùa hạn, bà bao giờ lơ là. Bà sực nhớ điều gì, dậy lẩm bẩm:
— Ba đứa nhỏ đang tuổi lớn, trứng gà trong nhà còn nhiều, để luộc cho mỗi đứa một quả tẩm bổ.
— Tổ mẫu, việc để con cho, cứ nghỉ ! — Xuân Hoa nhanh nhảu chạy vụt ngoài lấy trứng.