Tô Ánh Tuyết đưa đôi tay nhỏ nhắn đón lấy đôi giày từ chị dâu.
Đôi giày mới xong màu xám đậm, thoang thoảng mùi nắng hanh nồng đượm, chạm thấy vải vóc mềm mại, vô cùng dễ chịu. Ánh Tuyết ngắm nghía một hồi cong đôi mắt rạng rỡ:
— Tẩu t.ử, để và Tứ ca mang qua cho ! Giày tẩu êm , Tống ca ca thấy chắc chắn sẽ thích lắm!
Vương lão thái thái bên cạnh thấy cảnh cũng thầm khen ngợi đứa cháu dâu cả thật là điều. Nếu đôi giày chỉ cho hai đứa nhỏ nhà thì e rằng Ngọc Thư thấy sẽ chạnh lòng, sinh cách.
Dẫu bà Tống Ngọc Thư hạng trẻ con ích kỷ, nhưng một khi Tống tin tưởng phó thác con trai cho nhà họ Vương, bà nhất định chăm sóc đứa trẻ thật chu đáo, tuyệt đối để chút chuyện nhỏ nhặt sứt mẻ tình cảm.
— Xuân Hoa, con khéo tay thật đấy! — Vương lão thái thái mỉm khen ngợi, sang dặn tiểu tôn nữ — Ánh Tuyết, con mang qua cho Ngọc Thư ướm thử ngay xem chỗ nào kích lỏng quá . Nếu chân thì đem về đây để bà sửa cho.
Xuân Hoa che miệng khẽ:
— Tổ mẫu cứ yên tâm, trừ khi chân Ngọc Thư lớn nhanh quá, bằng chắc chắn sẽ như in. Con nhắm theo cỡ giày đang để mà!
Lão thái thái và Xuân Hoa dặn dò thêm vài câu mới yên tâm rời lo việc bếp núc.
Lão Tứ đôi giày trong tay Ánh Tuyết, gãi đầu băn khoăn:
— Tiểu , giờ tìm Tống Ngọc Thư ở đây? Huynh ăn cơm xong là lặn mất tăm, chẳng đang ở xó xỉnh nào nữa!
Ánh Tuyết ngẫm nghĩ một lát cẩn thận cất đôi giày chiếc túi nhỏ bên hông. Chiếc túi vốn chứa đôi giày của nàng, nay thêm một đôi nữa khiến nó căng phồng lên, suýt chút nữa cài khuy.
— Tứ ca, chẳng Tam ca và Nhị ca đang đóng bàn đu dây ? Tống ca ca chắc cũng đang ở đó giúp mài ván gỗ thôi! — Nàng vỗ vỗ chiếc túi nhỏ của .
Lão Tứ nhíu mày:
— Nhỡ ở đó thì ? Chúng đưa ?
— Tứ ca thật là... Nếu ở chỗ Tam ca thì chắc chắn là về phòng sách ! Chúng cứ qua chỗ bàn đu dây , thấy thì phòng tìm, kiểu gì chẳng gặp!
Nói đoạn, nàng lôi kéo cánh tay Lão Tứ hướng về phía bãi đất trống trong sân. Lão Tứ bĩu môi, dẫu mấy mặn mà với việc tìm Ngọc Thư nhưng vẫn lầm lũi bước theo .
Hai đứa nhỏ một một chạy vội, quả nhiên thấy Tống Ngọc Thư đang cùng Lão Nhị và Lão Tam hì hục chiếc bàn đu dây.
— Nhị ca, Tam ca, Tống ca ca!
Tô Ánh Tuyết cất tiếng gọi lanh lảnh, nhảy chân sáo vẫy tay rối rít. Lão Tam thấy tiếng liền ngẩng đầu lên gọi:
— Tiểu , đây mau! Bàn đu dây sắp xong đây !
Ánh Tuyết và Lão Tứ guồng đôi chân ngắn chạy đến. Lúc Lão Nhị đang bắt đầu luồn dây thừng tấm ván gỗ. Ánh Tuyết xổm xuống quan sát kỹ, thấy tấm ván gỗ dày dặn mài giũa bóng nhẵn, vương chút dằm gỗ nào. Những sợi dây thừng to bản bện c.h.ặ.t trông vô cùng chắc chắn.
Lão Nhị đang mải mê việc, cảm nhận thở của tiểu bên cạnh mới ngẩng lên:
— Tiểu , chơi với Lão Tứ ? Sao chạy đây ?
— Nhị ca, tới để đưa giày ạ! Vả trong sân nhà chỗ nào và Tứ ca cũng xem hết , chẳng còn gì lạ nữa...
Nàng lấy đôi giày màu xám đậm trong túi :
— Đây là giày tẩu t.ử cho Tống ca ca đấy, và Tứ ca cũng tẩu tặng mỗi một đôi!
Lão Nhị ngắm đôi giày, mỉm tán thưởng:
— Tay nghề của chị dâu quả nhiên vẫn khéo như xưa.
Nói hiệu cho nàng:
— Nếu mang giày đến cho Ngọc Thư thì con mau đưa cho .
Trước khi Ánh Tuyết kịp bước , Lão Nhị ghé sát tai nàng nhỏ:
— Tiểu , Ngọc Thư việc nãy giờ chịu nghỉ, Nhị ca khuyên mãi . Con lựa lời dắt nghỉ ngơi một lát nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-401-ho-tro-dua-giay.html.]
Ánh Tuyết nháy mắt tinh nghịch:
— Nhị ca yên tâm, việc cứ giao cho con!
Tống Ngọc Thư đang lóng ngóng học cách luồn dây theo các đàn , thấy tiếng bước chân liền ngước mắt lên, chút nghi hoặc:
— Ánh Tuyết ?
— Tống ca ca, bàn đu dây sắp xong , mau lên xem mang gì đến cho !
Vừa , nàng tươi nắm lấy cánh tay Ngọc Thư, dùng hết sức bình sinh kéo dậy khỏi mặt đất. Đợi khi Ngọc Thư vững, nàng liền nhét đôi giày lòng :
— Tống ca ca cầm lấy mau! Đây là quà đích tẩu t.ử cho đấy. Huynh mà nhận là lát nữa rơi xuống đất bẩn hết giày bây giờ!
Thư Sách
Tống Ngọc Thư mím môi, vành tai bắt đầu đỏ lên, ôm c.h.ặ.t đôi giày trong lòng, lí nhí:
— Đa tạ.
Ánh Tuyết nghiêng đầu :
— Huynh cảm ơn tẩu t.ử , chỉ là đưa hộ thôi!
Trong lúc Ánh Tuyết, Lão Tứ và Ngọc Thư đang trò chuyện rôm rả, Lão Nhị và Lão Tam thiện xong hai chiếc bàn đu dây. Ánh Tuyết hớn hở chạy :
— Nhị ca, Tam ca, xong ạ?
Lão Nhị lau mồ hôi trán, phủi lớp bụi gỗ áo:
— Sắp xong . Cái khung gỗ cha và Trường Phong thúc dựng lên từ sớm, chân cột chôn sâu và chắc chắn, giờ chỉ việc treo dây thừng lên là xong.
Ánh Tuyết vòng quanh khung gỗ to lớn, tò mò sờ thử:
— Nhị ca, cái khung vững ? Muội thấy các dùng dây thừng buộc ?
Lão Nhị xoa tay giải thích:
— Đó là nhờ kỹ thuật mộng và lỗ mộng (ghép mộng gỗ) đấy tiểu . Cha còn cẩn thận gia cố thêm vài thanh gỗ chống nữa cho chắc. Đừng bề ngoài nó nhẵn nhụi thế , thực chất bên trong các thanh gỗ đều khớp khít rịt, một kẽ hở.
Ánh Tuyết há hốc mồm kinh ngạc:
— Mộng... mộng là cái gì Nhị ca? Nó đồ vật chắc hơn ?
Lão Nhị khẽ :
— Phải, nếu dùng mộng đúng cách, các khối gỗ sẽ gắn kết với vô cùng bền c.h.ặ.t mà cần dùng đến đinh dây buộc. Những thợ mộc giỏi đều thông thạo thuật . Con cứ hỏi Đại ca mà xem, cũng đấy. Tuy nhiên để tinh xảo thì cần sư phụ chỉ dạy mới nhanh thạo . Cái khung cha theo kiểu mộng đơn giản thôi.
Ánh Tuyết mà bán tín bán nghi, cảm thấy những thanh gỗ thật là thần kỳ.