Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 430: Làm đệm bông cho tiểu nha đầu
Cập nhật lúc: 2026-01-20 00:38:44
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trông thấy các ca ca đều đang đổ dồn ánh mắt về phía , Tô Ánh Tuyết híp đôi mắt hạnh rạng rỡ: “Trong nhà vẫn còn mứt quả mà, lấy cho các ca ca ngay đây!”
Nàng vốn hiểu rõ các trưởng chỉ đang tìm cớ trêu ghẹo cho vui. Chỗ mứt quả vốn đặt trong bồn gỗ ngay bàn đại sảnh, nếu thực sự dùng thì cứ việc đưa tay nhón lấy một vốc là xong, hà tất cất công tìm nàng mà than vãn gì?
Tiểu nha đầu mím môi, dứt khoát bưng cả chậu gỗ lớn tới: “Nhị ca mau đây! Muội mang mứt tới !”
Mãi cho đến khi tận tay nhận lấy những miếng mứt quả từ tiểu , mấy vị trưởng bấy giờ mới chịu thôi trêu chọc. Đồ do chính tay tiểu trao tặng, dĩ nhiên thể để một Đại ca độc chiếm !
Lão Tứ cũng học theo dáng bộ của Đại ca, cẩn thận giấu mứt quả sâu trong n.g.ự.c áo, nhất quyết chịu nếm dù chỉ một miếng! Hắn dùng đôi tay mũm mĩm ôm khư khư bọc mứt lớp áo, vẻ mặt đầy cảnh giác như sợ kẻ rắp tâm cướp đoạt, khiến Lão Tam bên cạnh nhịn mà đưa tay nhéo nhẹ cái má bánh bao của .
Lão Tam nhướng mày trêu chọc: “Lão Tứ , cất kỹ đến cũng vô dụng thôi! Đợi đến đêm khuya khi say giấc nồng, sẽ lén lấy sạch sành sanh cho mà xem! Lúc đó cứ việc đấy mà nhè nhé!”
Lão Tứ liền ôm c.h.ặ.t lấy chân Lão Tam, mếu máo: “Tam ca cướp của , đây là tiểu tặng riêng cho mà! Chẳng cũng phần ! Nếu thừa lúc ngủ mà lấy trộm... sẽ... sẽ mách tổ mẫu cho xem!”
“Chát!”
Mông Lão Tứ phát một cái nhẹ cũng chẳng nặng. Lão Tam bật khuôn mặt bầu bĩnh của : “Cái thằng nhóc thối , giờ còn học thói mách lẻo cơ đấy. Ta là Tam ca của mà, nhỏ nhen thế hả?”
Lão Tứ hừ lạnh một tiếng đầy giận dỗi: “Tam ca mới là hào phóng, đem mứt quả tiểu cho đưa hết cho !”
Lão Tam nhất thời nghẹn lời, chỉ vò mạnh đầu : “Cái thằng nhóc thực là!”
Lão Tứ nhân lúc Lão Tam nới lỏng tay liền vùng , ôm khư khư bọc mứt trong n.g.ự.c chạy bán sống bán ch·ết ngoài hiên, chạy gào to: “Tổ mẫu, cha ơi! Mọi mau đây phân xử giúp con với! Tam ca định cướp mứt quả của con!”
Hắn chạy hồng hộc, thở đứt quãng, dáng vẻ hớt hải như thể phía bầy sói đang đuổi gắt. Vương lão thái thái trông thấy liền vội vàng kéo bên cạnh: “Chẳng mứt quả trong nhà vẫn còn đó ? Tam ca con chỉ là trêu chọc chút thôi, chuyện tranh miếng ăn với con ?”
“Chạy nhanh thế , sợ ngã lộn nhào húp đầy mồm đất cát !”
Nghe lời bà , Lão Tứ càng thêm sốt ruột, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay bà buông, suýt chút nữa là bật thành tiếng: “Tổ mẫu, chỗ mứt loại bình thường ! Đây là quà tiểu tặng riêng cho con mà!”
“Hóa là Ánh Tuyết tặng !” Vương lão thái thái khẽ nhíu mày: “Sao mấy đứa tự dưng nhớ đến món ? Lúc mang cả nửa bồn mà chẳng thấy Nhị ca với Tam ca con đụng đũa bao nhiêu, giờ coi như báu vật thế ?”
Lão Tứ sợ Lão Tam đuổi kịp nên cứ nép sát tổ mẫu, phồng má kể sự tình một lượt. Hắn đưa tay quệt nước mắt: “Tổ mẫu, nhất định chủ cho con, để Tam ca cướp mất!”
“Ái chà, cái thằng bé ! Đó chỉ là lời đùa giỡn của Tam ca con thôi, thể coi là thật ? Huynh từ khi nào đoạt đồ của cơ chứ?”
“Trong cái nhà , nó chẳng là thương con và tiểu nhất !”
“ bảo đợi con ngủ sẽ lấy trộm mứt mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-430-lam-dem-bong-cho-tieu-nha-dau.html.]
Vương lão thái thái xong thì ngặt nghẽo đến mức nghiêng ngả cả , đôi tay đang khâu đệm bông cũng dừng : “Cứ ngỡ mấy đứa các con khôn lớn cả , hóa vẫn giữ cái tâm tính trẻ con như !”
Vương Sinh bên cạnh, gương mặt cũng thấp thoáng nét : “Bọn trẻ thiết với Ánh Tuyết, lẽ lâu ngày gặp nên mới vui đùa hoạt bát như .”
Vương lão thái thái gật đầu, bấy giờ mới cầm kim chỉ tiếp tục công việc: “Lời con cũng lý. Đám trẻ khác bàn tới, nhưng Lão Nhị từ nhỏ như một ông cụ non, đối với ai cũng lễ độ nho nhã, hiếm khi thấy nó bộc lộ dáng vẻ tinh nghịch thế .”
Thấy Lão Tứ vẫn trưng bộ mặt mếu máo chịu rời , Vương Sinh nghiêm giọng răn đe: “Con là nam t.ử hán, lúc nào cũng sướt mướt thế ? Mau lau nước mắt , dùng bữa xong chúng còn khởi hành việc đại sự!”
Giọng điệu nghiêm nghị cùng vẻ mặt uy nghiêm của phụ khiến Lão Tứ sợ đến mức nấc cụt liên hồi. Xuân Hoa thấy nỡ, liền vỗ nhẹ lưng , nhỏ: “Tứ ngoan đừng nữa, kẻo khiến cha thêm giận đấy.”
lúc đó, giọng Lão Tam từ đằng xa vọng tới: “Hảo cho Lão Tứ nhà , cuối cùng chạy tới đây mách lẻo ?”
Thư Sách
Lão Tứ cuống quýt, mặc kệ nỗi sợ hãi ban nãy, lập tức lủi nhanh lưng Vương Sinh để trốn! Lão Tam trông thấy cảnh thì buồn bực: “Trốn cái gì mà trốn, chẳng chỉ đùa với thôi ? Tam ca của từ bao giờ tranh ăn với trẻ con chứ?”
Lão Đại bỗng đưa tay chộp một cái, nhấc bổng Lão Tứ lên giữa trung. Hắn vùng vẫy xoay một vòng, vặn đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Ánh Tuyết.
Tô Ánh Tuyết đang bưng hai bát thang viên hoa quế đường đỏ nóng hổi, chớp mắt bảo: “Tứ ca, bánh trôi xong , bát của là do Tam ca giúp mang tới đấy!”
Lão Tứ thẹn đỏ cả mặt, vô cùng quẫn bách: “Đại... Đại ca mau thả xuống !”
Hắn vùng vẫy , nhưng qua chạm ngay ánh mắt phần lạnh lùng của Tống Ngọc Thư, thế là vội vàng lấy tay che mặt . Thật là mất mặt quá thôi! Để tiểu thấy cảnh đành, còn để cái tên Tống Ngọc Thư bắt gặp cơ chứ?
“Lão Đại, thả xuống con.”
Vương lão thái thái ngoảnh đầu , thấy mấy bát thang viên đang bốc khói nghi ngút liền hỏi: “Có Ánh Tuyết xong bánh trôi ? Cầm nhiều thế phỏng tay lắm, mau đặt cả lên bàn !”
Xuân Hoa sợ bọn trẻ bỏng, sớm buông miếng đệm bông đang khâu dở để chạy tới đỡ lấy bát. Nàng thấy tiểu nha đầu tò mò hỏi: “Tẩu tẩu ơi, tẩu đang khâu thứ gì thế ạ?”
Xuân Hoa mỉm đáp: “Đây là miếng đệm lót bằng bông do tổ mẫu dặn may đấy! Bà chuyến chúng quỳ lâu, vật lót ở đầu gối thì sẽ bớt đau đớn hơn nhiều!”
Thấy tiểu gật đầu chiều hiểu ý, Xuân Hoa hân hoan nhét đôi đệm bông mới thành tay nàng: “Vừa mới xong đây, lát nữa con nhớ buộc đầu gối, mặc quần trùm bên ngoài nhé!”
Tô Ánh Tuyết ôm hai miếng đệm bông ngắm nghía hồi lâu, lòng tràn đầy vui sướng: “Con cảm ơn tẩu tẩu! Hai miếng đệm màu đỏ thắm, trông thật là mắt!”
“ tẩu tẩu ơi, mảnh vải chẳng tổ mẫu cho tẩu để may xiêm y mới ?”
Tuy rằng Vương lão thái thái dặn Xuân Hoa cứ lấy đại vài mảnh vải vụn mà , nhưng khi chuẩn đồ cho , nàng thể qua loa đại khái cho ? Đặc biệt là với đám trẻ trong nhà, Xuân Hoa càng thêm phần tâm huyết. Trước gia cảnh túng thiếu, nàng dù đối đãi với các em cũng lực bất tòng tâm vì chẳng vật gì đáng giá...
giờ khác xưa ! Số vải vóc Vương lão thái thái chia cho, Xuân Hoa vẫn luôn nâng niu giữ gìn. Nàng cứ mân mê mãi mà vẫn chẳng nỡ may cho một bộ đồ mới. Nhớ lời bà dặn, nàng liền lục tìm trong đống vải , nâng lên đặt xuống cân nhắc hồi lâu, cuối cùng mới chọn mảnh vải màu sắc tươi tắn nhất để hạ kéo khai cắt!
Vương lão thái thái ban đầu miếng vải chỉ thấy chút quen mắt, nhưng trong nhà bao nhiêu vải vụn bà nhớ hết cho ? Nay lời tiểu tôn nữ nhắc nhở, bà khỏi nheo mắt kỹ đôi đệm bông thêm vài nữa.