Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 524: Đả bại phường vô lại
Cập nhật lúc: 2026-01-24 01:18:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến cảnh phu quân của Hải Đường thẩm sớm khuất núi, Vương lão thái thái kìm mà thở dài sườn sượt!
Nàng vất vả cực nhọc mới nuôi lớn đôi nhi nữ, mà gặp nghịch cảnh . Vốn dĩ ở cái tuổi hưởng phúc con cháu quây quần, nay hao tâm tổn trí, bôn ba vì nợ nần, quả là một bầu tâm sự đắng cay, khiến khỏi xót xa! ngẫm cũng , những kẻ dính vòng bài bạc, mấy ai rơi cảnh tan cửa nát nhà?
Vương lão thái thái sang bảo Hải Đường: “Ngươi còn định trả cái gì nữa? Nợ sòng bạc lãi đẻ lãi con kinh hồn như thế, dù ngươi đến kiệt sức cũng chẳng kham nổi! Ngươi cứ nghỉ ngơi , chẳng vẫn còn lão ở đây ?”
Lúc , tiểu nữ oa nhà họ Vương cũng cất tiếng trong trẻo: “Thẩm thẩm chớ sợ, tổ mẫu lợi hại lắm đó! Ánh Tuyết cũng sẽ bảo vệ thẩm thẩm!”
Lời ngây ngô khiến trái tim đang treo ngược của Hải Đường thẩm bỗng chốc buông lỏng, nàng mỉm : “Tiểu bảo bối, ngươi nhỏ bé nhường , để thẩm thẩm bảo vệ ngươi thì đúng hơn!”
Bên , Vương lão thái thái vẫn hiên ngang đối mặt với đám tiểu lâu la: “Nợ thì chúng bảo là trả, nhưng các ngươi cậy đông h.i.ế.p yếu!”
Thư Sách
“Hôm nay chỉ gạo mì để gán nợ! Các ngươi nhận thì tùy, nếu nhận thì lập tức cút khỏi sân nhà lão !”
Lũ sòng bạc rõ ràng đám tiểu hôm , lời lẽ chúng nhường nhịn phân phân, là một phường lưu manh vô ! Chúng đồng thanh quát tháo Vương lão thái thái: “Thiếu nợ mà còn dám ngạo mạn thế ? Hôm nay nôn vàng bạc tài bảo , đừng hòng chúng rời khỏi đây nửa bước!”
“ thế, mau đem vàng bạc đây!”
Vương lão thái thái giận đến run , chẳng chẳng rằng, nàng tháo ngay chiếc hài chân, nhắm thẳng mặt kẻ gào to nhất mà tạp tới!
“Nhà quỵt nợ? Đưa đồ cho mà nhận thì trách ai? Số gạo mì dù tính theo giá thấp nhất cũng là một khoản nhỏ. Sòng bạc các ngươi quen rộng, sang tay một chút là bạc trắng túi, hà tất cứ gây hấn với nhà ?”
Dẫu gần đây trời mưa vài trận, nhưng lương thực vẫn là vật phẩm quý giá bậc nhất! Hiện tại, đa dân làng vẫn đào rau dại, tìm măng rừng lót . Vương lão thái thái thực chẳng hiểu nổi vì cái sòng bạc cứ nhất quyết đòi vàng bạc châu báu cho bằng !
Lão tam vốn là kẻ mồm mép, lúc đối đáp với đám sòng bạc cũng chẳng hề kém cạnh! Khi cuộc tranh cãi lên đến đỉnh điểm, Triệu Hang vội vàng lao can ngăn. quân đòi nợ quá đông, đôi tay Triệu Hang hoạt động nhanh đến mức để tàn ảnh, kéo Vương lão thái thái thì kẻ khác xô mạnh một cái!
Hải Đường thẩm đang lo lắng nắm c.h.ặ.t t.a.y Xuân Hoa bên, đột nhiên thấy một bóng cao lớn đổ ập về phía ! Khi nãy trong đám đông rõ, giờ đây ngẩng đầu lên, nàng mới phát hiện nam t.ử cao lớn lừng lững đến !
Đã lâu tiếp xúc gần với nam nhi, Hải Đường thẩm đỏ bừng mặt, hốt hoảng đưa tay đẩy mặt ! Nàng Triệu Hang, vội vã dời tầm mắt: “Vị đài ... ngươi chứ?”
Triệu Hang vốn theo Vương Sinh bôn ba bên ngoài, thứ thấy nhiều nhất là đao kiếm và chiến mã, nữ nhân đối với là vật thể lạ lẫm ngàn năm mới thấy một ! Dù gặp cũng là từ xa, gì chuyện đụng chạm da thịt thế ? Hải Đường thẩm tuy tuổi, còn vẻ thủy linh như thời thiếu nữ, nhưng cốt cách vẫn thanh tú, ưa .
Cái đẩy khiến Triệu Hang ngẩn ngơ, mặt cũng đỏ lựng lên như gấc chín: “Không... ...”
Lúc , Xuân Hoa bỗng hét lớn: “Hỏng , chúng mang theo hung khí!”
“Cái gì!”
“Tổ mẫu!”
Sau hai tiếng kinh hô, Triệu Hang cùng một bóng hình khác đồng thời lao v.út ! Triệu Hang tung một cước dũng mãnh, đá bay kẻ định thủ ác với Vương lão thái thái. Còn bóng hình bên cạnh thì tay dứt khoát, túm lấy hai gã tráng hán ném văng xa như ném bao tải!
Người tay ai khác chính là Trương thị – vốn dĩ trông yếu liễu đào tơ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-524-da-bai-phuong-vo-lai.html.]
Tiểu nữ oa mắt sáng rực, reo lên: “Nhị tẩu tẩu thật oai phong!”
Trương thị đang dẫm chân lên mặt một tên vô , liền mỉm : “Cũng thường thôi, vẫn sánh với tổ mẫu !”
Xuân Hoa lúc mới bàng hoàng nhận , nhị của sức mạnh bạt sơn hề thế ! Nhìn hai gã tráng hán ném bay , nàng thấy lời khiêm tốn của Trương thị quả thực là quá mức !
Đám đòi nợ đ.á.n.h cho rạp đất, kêu cha gọi t.h.ả.m thiết. Bỗng nhiên, một tên gian xảo liếc thấy tiểu nữ oa trắng trẻo, khả ái đang , trông con bé như bao phủ bởi một tầng hào quang linh động.
Hắn quệt vệt m.á.u nơi khóe miệng, trân trân Tô Ánh Tuyết: “Được lắm, vàng bạc thì dùng tiểu nha đầu gán nợ !”
“Nhìn con bé thủy linh nhường , da thịt mịn màng, bán chốn thanh lâu chắc chắn giá hời!”
Lời dứt, chỉ Vương lão thái thái mà mấy đứa trẻ nhà họ Vương đều tức nổ đốm mắt! Thanh lâu là hạng địa phương gì? Còn dơ bẩn hơn cả sòng bạc! Nữ t.ử nhà lành nào thể vùi dập ở nơi đó? Chỉ hạng phụ như lão chưởng quầy tiệm gạo mới nhẫn tâm bán con gái chốn !
Vương lão thái thái tiểu tôn nữ mềm mại của , đám vô , cơn thịnh nộ dâng cao tột độ: “Lũ khốn khiếp các ngươi dám dùng lời lẽ dơ bẩn nh.ụ.c m.ạ tiểu cháu gái của ! Một đứa trẻ ngây thơ mà các ngươi cũng nảy tâm địa độc ác thế ? Lão xé nát miệng các ngươi!”
Vương lão thái thái lập tức dẫn theo Lão nhị, Lão tam xông lên. Lão nhị và Lão tam chút công phu lận lưng, chiêu bài bản. Còn Vương lão thái thái thì khác, nàng dùng cả móng tay cào cấu, thậm chí dùng miệng c.ắ.n! Chẳng mấy chốc, mặt đám đòi nợ hằn lên những vệt m.á.u tươi.
Bà trừng mắt quát lớn: “Món nợ đó vốn là do các ngươi lừa lọc Xuân Điền, chúng trả đủ ! Nay dù các ngươi hối hận lấy gạo mì thì cũng muộn! Cút! Mau cút ngay! Nếu các ngươi còn thể lấy bất cứ thứ gì từ nhà , lão thề sẽ tôn t.ử của các ngươi!”
Đám định lên tiếng phản bác, nhưng thấy thanh trường đao sáng loáng tay Triệu Hang, tất thảy đều câm nín! Quản sự sòng bạc gia đình dùng đại đao cơ chứ?
Cả bọn xám xịt, xô đẩy chạy tháo khỏi cổng. Dù chân bước ngoài, chúng vẫn quên đầu buông lời hăm dọa: “Các cứ đợi đấy!”
Vương lão thái thái chống nạnh, nhổ một ngụm nước miếng: “Phi! Đợi thì đợi, lão sợ gì các ngươi? Lũ ranh con, tưởng dăm ba câu dọa dẫm mà sợ ? Lúc lão đ.á.n.h với , cha các ngươi còn sinh ! Thứ rượu mời uống thích uống rượu phạt!”
Vương lão thái thái càng mắng càng hăng, cả nhà họ Vương ai dám can, mà thực chất cũng chẳng ai can. Bởi lẽ đám quá phận, dám cả gan đòi bán tiểu nữ oa của họ chốn phong trần! Quả là một lũ tàn nhẫn, hắc tâm!